Khi “võ đài đẫm máu” kết thúc

 

FB Manh Kim

14520378_10154946589319796_2887199528412317126_n

Cuộc tranh luận lần thứ hai (kết thúc lúc 9:37AM giờ VN; xem trên trang NBC News) là một võ đài thật sự. Hai đối thủ tấn công nhau quyết liệt không thương tiếc. So với cuộc tranh luận đầu tiên thì cuộc tranh luận này dữ dội và khốc liệt hơn. Như một trận ác đấu.

Donald Trump vẫn áp dụng chiến thuật áp đảo bằng cách liên tục cắt lời. Trump thiếu bình tĩnh. Ông gần như không ngồi. Ông nhăn nhó, căng thẳng, đi lòng vòng một cách bồn chồn, micro luôn cầm sát miệng để chực cướp lời. Khi trả lời, Trump đi đường vòng, tránh đề cập trực tiếp nội dung câu hỏi. Khi được hỏi sẽ làm gì với Syria nếu đắc cử, Trump không trả lời thẳng mà dồn “đạn” công kích cá nhân Hillary. Ứng cử viên Dân chủ kiểm soát “sân khấu” tốt hơn. Bà tự tin và không bị sập bẫy khiêu khích của Trump. Tuy nhiên, Hillary đã không thắng được Trump như lần tranh luận trước. Trump không bị hố nhiều như cuộc tranh luận đầu tiên. Ông đã chuẩn bị tốt cho hiệp hai này. Tỷ số trận đấu có thể được xem là huề.

Điều đáng chú ý nhất ở cuộc tranh luận này là câu hỏi cuối cùng của một cử tri, rằng điều tích cực mà hai người biểu thị sự tôn trọng nhau là gì. Hillary nói bà tôn trọng con cái Trump. Trong khi đó, Trump nói: “Tôi sẽ nói thế này về Hillary. Bà ấy không từ bỏ. Bà ấy không khoan nhượng. Tôi nể trọng điều đó. Tôi nói như thế này: bà ấy là một chiến binh. Tôi không đồng ý với hầu hết những gì bà ấy chiến đấu để giành được. Tôi rất không đồng ý với cách bà ấy phán xét trong nhiều trường hợp nhưng bà ấy chiến đấu rất quyết liệt và bà ấy không từ bỏ cũng như không khoan nhượng. Tôi cho rằng đó là một phẩm chất rất tốt”.

Như trên võ đài quyền anh, sau khi đấm nhau máu me đầm đìa, lúc kết thúc trận, hai võ sĩ lại bắt tay và thậm chí ôm nhau. Cuộc chiến của họ là trận so găng không khoan nhượng để quyết định kẻ thắng người thua. Họ luôn tìm cách móc vào quai hàm đối thủ để hạ đo ván. Điều đó không ngăn được họ nể nhau nếu đối thủ đánh trúng mình hoặc đối thủ né được đòn của mình. Họ vừa đánh nhau vừa đánh giá mức độ thông minh và khéo léo của đối thủ. Tuy nhiên, họ xem nhau như đối thủ chứ không phải kẻ thù.

Sau khi gục ngã hay chiến thắng, họ thường thể hiện sự nể phục dành cho đối thủ, đặc biệt khi đối thủ ngang tài ngang sức. Họ hiểu cả hai đều nỗ lực nhiều như thế nào. Người Mỹ luôn thích chiến thắng và giành vị trí dẫn đầu. Văn hóa cạnh tranh khốc liệt luôn đẩy họ đến nỗ lực chiến thắng, trước hết là chiến thắng bản thân. Có thể hiểu tại sao họ luôn khao khát chiến thắng và tự hào với chiến thắng. Tuy nhiên, họ không lấy chiến thắng để sỉ nhục kẻ thua trận. Đó không chỉ là thói quen trong văn hóa ứng xử của người Mỹ. Nó còn là kết quả của một nền giáo dục. Trong nhiều trường hợp, kẻ thua trận thường để lại rất nhiều bài học cho kẻ chiến thắng (và ngược lại).

Advertisements

2 Responses to Khi “võ đài đẫm máu” kết thúc

  1. Ánh Dương says:

    Mình đánh giá cử tri Mỹ và Truyền hình Mỹ 100 điểm với câu hỏi cuối cùng “Điều tích cực mà 2 người biểu thị sự tôn trọng nhau là gì?”

  2. Năm Gia Định says:

    Nhân dân nào thì lãnh đạo ấy và ngược lại. Điều này rất đáng tin ở Mỹ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: