Những ai xứng đáng để đặt tên đường ở Việt Nam?

 

Hà Hiển
(BBC Tiếng Việt)

Hình st trên mạng: Ông Thiên Lôi, nhân vật có tên được đặt cho một đường phố ở Hải Phòng

Những ai có thể có tên được đặt cho các đường phố hay địa danh khác của Việt Nam?

Nhiều người có thể trả lời ngay rằng đó là những nhân vật lịch sử có công trong sự nghiệp dựng nước và cứu nước như Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Phạm Ngũ Lão, Trần Nhân Tông, Nguyễn Trãi, Nguyễn Thái Học…, bao gồm cả những nhân vật truyền thuyết như Hùng Vương, An Dương Vương, Lạc Long Quân…

Các nhà hoạt động chính trị, nhà yêu nước, nhà văn hóa, bác học, nhà ngôn ngữ… và cả các nhà truyền giáo đã có công trong việc phát triển văn hóa, ngôn ngữ và các lĩnh vực khác cho đất nước như Lê Quý Đôn, Nguyễn Trường Tộ, Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu, Alexandre de Rhodes… cũng rất xứng đáng có tên được đặt cho các địa danh của Việt Nam

Tất nhiên là không thể tránh khỏi còn có những nhân vật khác như các cụ Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Trần Phú… cũng phải có tên vì họ là những người có công xây dựng nên chế độ XHCN ở Việt Nam. Chế độ này đang tồn tại thì họ được chế độ đó vinh danh là điều tất nhiên, không nên thắc mắc làm gì… – Đọc tiếp >

“Từ chức” là câu chuyện của văn hóa hay pháp luật ?

 

HHTừ chức là chuyện của văn hóa chứ không phải pháp quy. Nhưng khi không có một cơ chế bổ nhiệm chuẩn mực thì sẽ không chọn được người vừa có tâm vừa có tài. Không có được những người vừa có tâm vừa có tài trong hệ thống thì không có chuyện tự nguyện từ chức. Lúc ấy đặt ra pháp quy cho chuyện từ chức là khiên cưỡng, là giải quyết cái ngọn chứ không phải cái gốc…

 

Nguyễn Tiểu Ngộc Tam
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Tại phiên họp Chính phủ thường kỳ cách đây 2 năm, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nêu vấn đề về chuyện từ chức (của lãnh đạo) như sau : Có văn hóa từ chức không ? Có Nghị định về vấn đề này hay không ? Ai làm việc đó ? Chính là Bộ Nội vụ phải làm việc đó, trình Chính phủ.”

Trước đó, cũng tại Quốc hội, ông Dương Trung Quốc cũng nêu câu hỏi “Thủ tướng có thấy cần thiết xây dựng hành lang pháp lý để các cán bộ, viên chức thực hiện văn hóa từ chức không ?”. – Đọc tiếp >

Về cơn “lên đồng đánh vần” chưa có dấu hiệu hạ nhiệt

 

Hà Hiển

Có người nói với tôi “cơn lên đồng đánh vần” đang diễn ra không chỉ liên quan đến việc “đánh vần” mà còn có ý nghĩa như một “tick” vào ô kết quả : tin, không tin của một câu trắc nghiệm mang ý nghĩa lớn hơn nhiều.

Điều ấy thì quá rõ rồi. Với những diễn biến trong xã hội hiện nay thì có thể dự đoán rằng những cơn “lên đồng tập thể” như thế này vẫn sẽ còn tiếp diễn và ở mức độ có thể còn mãnh liệt hơn trong tương lai. – Đọc tiếp >

Khi trí thức chơi trò xỏ lá

 

Chu Mộng Long
Theo FB CML

Ngẫm cho cùng, tôi không chấp những người thiếu hiểu biết chuyên môn nhảy vào tranh luận vụ sách Công nghệ giáo dục của Hồ Ngọc Đại. Một cách cảm tính, những người này chỉ cần nhìn vào bảng hướng dẫn đánh vần mà đồng hóa cách đọc theo âm vị học với gọi tên chữ cái, trong khi sách vẫn để nguyên dạng chữ cái mà không có ý nào yêu cầu đồng nhất chữ cái với âm khi đọc âm tiết. Xem ra họ chửi Bùi Hiền, nhưng họ không cao hơn Bùi Hiền.

Nhưng tôi thật sự ngạc nhiên khi nhiều trí thức mang danh khoa học với hàm giáo sư tiến sĩ hàng đầu, kể cả đang là chuyên gia ngôn ngữ học (trong số đó có những bạn của tôi), đã không giữ im lặng để giấu đuôi thì thôi lại lên tiếng rất xỏ lá! – Đọc tiếp >

Có một thứ văn hóa đang kìm hãm sức mạnh và hủy hoại người Việt

 

Thuần Dương
Theo Đại Kỷ Nguyên

Với nhiều người ngoại quốc, Việt Nam là những bãi biển cát trắng tuyệt đẹp, là món Phở thơm đầy hương vị, là những ruộng bậc thang vàng óng ả, là cốc cà phê quyến rũ hơn hết thảy các loại cà phê trên thế giới…

Nhưng nước Việt đẹp nhất là con người Việt, là chủ thể tạo nên những giá trị cốt lõi nhất của một Việt Nam đầy khác biệt. Tổ quốc không phải chỉ là một mảnh đất, vài hòn đảo, nếu chỉ dồn mọi căm hận để đòi giữ chủ quyền lãnh thổ, chúng ta đã quên đi mất sức mạnh dân tộc thật sự đến từ đâu. – Đọc tiếp >

Giữa thế giới ẩm thực, nghĩ về chữ cà phê ‘Việt’

 

Nguyễn Quang Lập
Theo Thanh Niên

Tôi không phải là ẩm thực gia, với văn hóa ẩm thực tôi thực sự yếu kém nhưng cũng như bao người Việt, tôi quan tâm tới những món ăn đồ uống Việt được thế giới biết đến. Đó là niềm tự hào đất nước của mỗi người.

Những hạt cà phê ở nông trường CADA - Đắk Lắk nơi những cây cà phê đầu tiên được người Pháp đem sang trồng ở Việt Nam

Những hạt cà phê ở nông trường CADA – Đắk Lắk nơi những cây cà phê đầu tiên được người Pháp đem sang trồng ở Việt Nam – Đọc tiếp >

Bình luận World Cup: Tại sao phải bắt ‘hot girl’ rành bóng đá?

 

HH Theo tui nên phát huy! Và không chỉ bình luận bóng đá, “bình luận” gì trên VTV cũng nên mời các “hot girl” tham gia, nhất là bình luận thời sự quốc tế. Vì “bình luận” gì trên VTV tui nghe cũng ớn lắm rùi nên chán không muốn nghe nữa, thà có “hot girl” để nhìn còn đỡ … tốn TV hơn

 

Hoàng Phi
Theo Tuổi Trẻ

TTO – Trong hàng ngàn ý kiến gửi về Tuổi Trẻ Online, phần đông tỏ ra không đồng tình việc VTV mời các hot girl cùng bình luận bóng đá. Nhưng bên cạnh đó, cũng có không ít ý kiến phản bác lại.

Bình luận World Cup: Tại sao phải bắt hot girl rành bóng đá? - Ảnh 1.

Ai làm nên sự thành công của một trận cầu? Các cầu thủ, dĩ nhiên, nhưng sẽ ra sao nếu bóng đá thiếu đi khán giả, mà các fan cuồng nữ vốn từ lâu là một phần tất yếu trong ngày hội đó. – Đọc tiếp >

Đôi dòng với ông Phó Chủ tịch Hội nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh

 

>> CHU MỘNG LONG XEM THƠ PHAN HOÀNG, HỌA THƠ PHAN HOÀNG

 

Đỗ Duy Ngọc
Theo Blog Tễu

HHLâu nay tui ít đọc thơ. Thơ đăng trên các báo của nhà nước thì lại tuyệt đối không đọc. Vì thế nên chẳng dám bình thơ nào là rác rưởi, thậm chí thơ nào là… cứt! Chuyện dưới đây thì không dính dáng gì đến thơ mà là “nhà thơ”, và đọc xong thì thấy đúng là rác rưởi, thậm chí là cứt thật!

Có một ông gọi là nhà thơ, là phó chủ tịch hội nhà văn thành phố tuyên bố một câu xanh rờn như thế này: “Thơ trên facebook là rác rưởi”. Xin cũng có đôi lời cùng ông.

Tui chỉ là thằng dân bình thường, không phải nhà thơ cũng chẳng nhà văn, cũng chẳng có chức quyền như ông. Thế nhưng, cũng như những người Việt Nam bình thường khác, tui đóng thuế đẩy đủ và tui yêu thơ. Và đối với tui, không có thơ hay, thơ dở mà chỉ là thơ tui thích hay không thích mà thôi.

Đôi khi người ta yêu bài thơ, thích câu thơ vì họ rung động, đồng cảm, họ cảm xúc với câu chữ, hình ảnh trong thơ. Cảm xúc rất riêng đó là sự tương giao giữa người làm thơ và kẻ đọc thơ. Đó không phải là sự rung động của bầy đàn hay dưới sự chỉ huy của một cây gậy. Nói thế để chứng minh rằng người ta đến với thơ vì hạp hay không hạp, thế thôi. – Đọc thật >

“Con đầu đàn” suy tưởng

 

Hoàng Hải Vân
Theo FB HHV

 Từ những gì mà bạn quan sát khi nuôi chó, bạn có thể nhận ra rằng : Nếu con chó thân thiện với bạn, nó nghĩ bạn là một con chó tử tế. Nếu con chó trung thành với bạn, nó nghĩ bạn là con chó đầu đàn.

1. Tôi nuôi một đàn chó Phú Quốc, giờ đã lên tới 30 con. Chúng sống với tôi trong vườn, như những người thân yêu của một gia đình. Chúng mang đến cho tôi cảm giác an lành, cái cảm giác tôi chưa từng biết trước khi nuôi chó. Người ta bảo chó Phú Quốc là quốc khuyển, là loài chó không thua kém bất cứ loài chó quý nào trên thế giới, thậm chí còn nổi trội hơn. Nhưng tôi không tự hào về điều đó, tôi tự hào về chúng chỉ vì chúng là những đứa con thân yêu của tôi mà thôi. Đối với tôi, bất cứ con chó nào, dù là chó Phú Quốc hay giống chó khác, đều là những con chó kỳ diệu. – Đọc tiếp >

Nghĩa trang quê tôi

 

>> Con gái Bát Tràng

 

Hà Đăng Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Đình Làng Bát Tràng (Ảnh: Internet)

Quê tôi là Làng Bát Tràng, Xã Bát Tràng, bên bờ Sông Hồng. Ngày nay, chạy ô tô từ trung tâm Hà Nôi về làng, qua cầu Chương Dương, hoặc Vĩnh Tuy , hoặc Thanh Trì chỉ mất nửa giờ.

Đi từ làng sang bên kia con đê là đến Nghĩa Trang Quê Tôi – Nghĩa Trang Xã Bát Tràng.

Nghĩa Trang Quê Tôi có hai phần rõ rệt. Phần cũ, có từ rất lâu rồi, bao nhiêu năm trước, tôi không biết rõ. Phần mới, trong khuôn viên được xây tường, mới có khoảng ba chục năm nay. – Đọc tiếp >