“Từ chức” là câu chuyện của văn hóa hay pháp luật ?

 

HHTừ chức là chuyện của văn hóa chứ không phải pháp quy. Nhưng khi không có một cơ chế bổ nhiệm chuẩn mực thì sẽ không chọn được người vừa có tâm vừa có tài. Không có được những người vừa có tâm vừa có tài trong hệ thống thì không có chuyện tự nguyện từ chức. Lúc ấy đặt ra pháp quy cho chuyện từ chức là khiên cưỡng, là giải quyết cái ngọn chứ không phải cái gốc…

 

Nguyễn Tiểu Ngộc Tam
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Tại phiên họp Chính phủ thường kỳ cách đây 2 năm, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nêu vấn đề về chuyện từ chức (của lãnh đạo) như sau : Có văn hóa từ chức không ? Có Nghị định về vấn đề này hay không ? Ai làm việc đó ? Chính là Bộ Nội vụ phải làm việc đó, trình Chính phủ.”

Trước đó, cũng tại Quốc hội, ông Dương Trung Quốc cũng nêu câu hỏi “Thủ tướng có thấy cần thiết xây dựng hành lang pháp lý để các cán bộ, viên chức thực hiện văn hóa từ chức không ?”. – Đọc tiếp >

Về cơn “lên đồng đánh vần” chưa có dấu hiệu hạ nhiệt

 

Hà Hiển

Có người nói với tôi “cơn lên đồng đánh vần” đang diễn ra không chỉ liên quan đến việc “đánh vần” mà còn có ý nghĩa như một “tick” vào ô kết quả : tin, không tin của một câu trắc nghiệm mang ý nghĩa lớn hơn nhiều.

Điều ấy thì quá rõ rồi. Với những diễn biến trong xã hội hiện nay thì có thể dự đoán rằng những cơn “lên đồng tập thể” như thế này vẫn sẽ còn tiếp diễn và ở mức độ có thể còn mãnh liệt hơn trong tương lai. – Đọc tiếp >

Khi trí thức chơi trò xỏ lá

 

Chu Mộng Long
Theo FB CML

Ngẫm cho cùng, tôi không chấp những người thiếu hiểu biết chuyên môn nhảy vào tranh luận vụ sách Công nghệ giáo dục của Hồ Ngọc Đại. Một cách cảm tính, những người này chỉ cần nhìn vào bảng hướng dẫn đánh vần mà đồng hóa cách đọc theo âm vị học với gọi tên chữ cái, trong khi sách vẫn để nguyên dạng chữ cái mà không có ý nào yêu cầu đồng nhất chữ cái với âm khi đọc âm tiết. Xem ra họ chửi Bùi Hiền, nhưng họ không cao hơn Bùi Hiền.

Nhưng tôi thật sự ngạc nhiên khi nhiều trí thức mang danh khoa học với hàm giáo sư tiến sĩ hàng đầu, kể cả đang là chuyên gia ngôn ngữ học (trong số đó có những bạn của tôi), đã không giữ im lặng để giấu đuôi thì thôi lại lên tiếng rất xỏ lá! – Đọc tiếp >

Có một thứ văn hóa đang kìm hãm sức mạnh và hủy hoại người Việt

 

Thuần Dương
Theo Đại Kỷ Nguyên

Với nhiều người ngoại quốc, Việt Nam là những bãi biển cát trắng tuyệt đẹp, là món Phở thơm đầy hương vị, là những ruộng bậc thang vàng óng ả, là cốc cà phê quyến rũ hơn hết thảy các loại cà phê trên thế giới…

Nhưng nước Việt đẹp nhất là con người Việt, là chủ thể tạo nên những giá trị cốt lõi nhất của một Việt Nam đầy khác biệt. Tổ quốc không phải chỉ là một mảnh đất, vài hòn đảo, nếu chỉ dồn mọi căm hận để đòi giữ chủ quyền lãnh thổ, chúng ta đã quên đi mất sức mạnh dân tộc thật sự đến từ đâu. – Đọc tiếp >

Giữa thế giới ẩm thực, nghĩ về chữ cà phê ‘Việt’

 

Nguyễn Quang Lập
Theo Thanh Niên

Tôi không phải là ẩm thực gia, với văn hóa ẩm thực tôi thực sự yếu kém nhưng cũng như bao người Việt, tôi quan tâm tới những món ăn đồ uống Việt được thế giới biết đến. Đó là niềm tự hào đất nước của mỗi người.

Những hạt cà phê ở nông trường CADA - Đắk Lắk nơi những cây cà phê đầu tiên được người Pháp đem sang trồng ở Việt Nam

Những hạt cà phê ở nông trường CADA – Đắk Lắk nơi những cây cà phê đầu tiên được người Pháp đem sang trồng ở Việt Nam – Đọc tiếp >

Bình luận World Cup: Tại sao phải bắt ‘hot girl’ rành bóng đá?

 

HH Theo tui nên phát huy! Và không chỉ bình luận bóng đá, “bình luận” gì trên VTV cũng nên mời các “hot girl” tham gia, nhất là bình luận thời sự quốc tế. Vì “bình luận” gì trên VTV tui nghe cũng ớn lắm rùi nên chán không muốn nghe nữa, thà có “hot girl” để nhìn còn đỡ … tốn TV hơn

 

Hoàng Phi
Theo Tuổi Trẻ

TTO – Trong hàng ngàn ý kiến gửi về Tuổi Trẻ Online, phần đông tỏ ra không đồng tình việc VTV mời các hot girl cùng bình luận bóng đá. Nhưng bên cạnh đó, cũng có không ít ý kiến phản bác lại.

Bình luận World Cup: Tại sao phải bắt hot girl rành bóng đá? - Ảnh 1.

Ai làm nên sự thành công của một trận cầu? Các cầu thủ, dĩ nhiên, nhưng sẽ ra sao nếu bóng đá thiếu đi khán giả, mà các fan cuồng nữ vốn từ lâu là một phần tất yếu trong ngày hội đó. – Đọc tiếp >

Đôi dòng với ông Phó Chủ tịch Hội nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh

 

>> CHU MỘNG LONG XEM THƠ PHAN HOÀNG, HỌA THƠ PHAN HOÀNG

 

Đỗ Duy Ngọc
Theo Blog Tễu

HHLâu nay tui ít đọc thơ. Thơ đăng trên các báo của nhà nước thì lại tuyệt đối không đọc. Vì thế nên chẳng dám bình thơ nào là rác rưởi, thậm chí thơ nào là… cứt! Chuyện dưới đây thì không dính dáng gì đến thơ mà là “nhà thơ”, và đọc xong thì thấy đúng là rác rưởi, thậm chí là cứt thật!

Có một ông gọi là nhà thơ, là phó chủ tịch hội nhà văn thành phố tuyên bố một câu xanh rờn như thế này: “Thơ trên facebook là rác rưởi”. Xin cũng có đôi lời cùng ông.

Tui chỉ là thằng dân bình thường, không phải nhà thơ cũng chẳng nhà văn, cũng chẳng có chức quyền như ông. Thế nhưng, cũng như những người Việt Nam bình thường khác, tui đóng thuế đẩy đủ và tui yêu thơ. Và đối với tui, không có thơ hay, thơ dở mà chỉ là thơ tui thích hay không thích mà thôi.

Đôi khi người ta yêu bài thơ, thích câu thơ vì họ rung động, đồng cảm, họ cảm xúc với câu chữ, hình ảnh trong thơ. Cảm xúc rất riêng đó là sự tương giao giữa người làm thơ và kẻ đọc thơ. Đó không phải là sự rung động của bầy đàn hay dưới sự chỉ huy của một cây gậy. Nói thế để chứng minh rằng người ta đến với thơ vì hạp hay không hạp, thế thôi. – Đọc thật >