Nhân tài và xe buýt

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Hồ Đắc Thanh Chương (đến từ Thừa Thiên Huế) giành vòng nguyệt quế Đường lên đỉnh Olympia năm thứ 16 với 340 điểm

Hồ Đắc Thanh Chương (đến từ Thừa Thiên Huế) giành vòng nguyệt quế Đường lên đỉnh Olympia năm thứ 16 (Ảnh: VTC News)

Trước hết, mình xin chúc mừng em Hồ Đắc Thanh Chương với kiến thức và bản lĩnh của mình đã giành được Vòng Nguyệt quế vinh quang trên “Đường lên đỉnh Olympia 2016”.

Đồng thời mình cũng nhận thấy nhiều tờ báo đã có những bài viết kịp thời để nêu tấm gương học tập xuất sắc và các đức tính tốt đẹp của em Chương cho các bạn học sinh cả nước noi theo. – Đọc tiếp >

“Hồn Xuân Quỳnh hình Tố Uyên”

 

Hà Văn Khà

Hết chuyện! (Ngay từ đầu với tên bài như trên).

Chỉ xin nhắc lại việc VTV đã xin lỗi gia đình nhà thơ Xuân Quỳnh (1942-1988) và gia đình Nghệ sĩ ưu tú Tố Uyên vì sự cố nhầm lẫn hình ảnh giữa hai người trong bản tin “Đề nghị truy tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học Nghệ thuật” phát lúc 22 giờ 30 ngày 15-8-2016 vừa qua trên VTV1. – Đọc tiếp >

Kể công

 

Nguyễn Thị Hậu
Theo TBKTSG

 

c6859_ktsg_ke_cong_200(TBKTSG) – Trên các phương tiện truyền thông của Nhà nước thường nhận thấy một hiện tượng là, bất cứ khi nào nói về một công trình dân sinh được xây dựng, một việc làm phục vụ tốt cho dân, thì luôn có người dân phát biểu ý kiến mở đầu bằng câu “nhờ ơn…, nhờ sự quan tâm…”, và chính tác giả bài báo, phóng sự cũng viết “nhờ sự chỉ đạo sâu sát của…, sự nhiệt tình giải quyết của…”. Đặc biệt đối với những vùng sâu vùng xa, nơi nghèo khó thì điều này lại càng được nhấn mạnh!

Nghe riết thành quen mà vẫn không sao thoát khỏi ý nghĩ tại sao và từ khi nào mà nhiệm vụ chức năng của chính quyền là phục vụ người dân lại trở thành “ơn trên mưa móc” như vậy? – Đọc tiếp >

Văn bản viết theo kiểu “cài bẫy” khiến ông chủ tịch hiểu sai?

HH – Chưa nói đến việc đã hết hiệu lực như bài báo dưới đây đề cập, văn bản số 1401/BXD về việc xử lý công trình vi phạm trật tự xây dựng viết: “Không áp dụng biện pháp ngừng cung cấp điện, nước, thông báo cho cơ quan có thẩm quyền không cung cấp các dịch vụ điện, nước, các hoạt động kinh doanh và các dịch vụ khác đối với công trình xây dựng vi phạm được quy định tại khoản 2, điều 4, nghị định số 180/2007/NĐ-CPcủa Chính phủ”.

Trong câu này có 2 đoạn cách nhau bằng dấu phẩy. Và ông chủ tịch UBND thị trấn Tân Túc hoặc cán bộ tham mưu cho ông có lẽ tưởng là chữ “Không” ở đầu câu chỉ áp dụng cho đoạn đầu chứ không áp dụng cho đoạn sau từ chữ “thông báo cho cơ quan thẩm quyền…”,  nên mới cho rằng văn bản đó chỉ cấm chính ông ta “áp dụng biện pháp ngừng cung cấp các dịch vụ điện nước” chứ vẫn cho phép ông ta thông báo cho “cơ quan có thẩm quyền” làm việc ấy, vì thế nên ông ta mới tự tin ra ngay quyết định “yêu cầu các đơn vị cấp điện, cấp nước phải dừng ngay việc cấp điện, cấp nước đối với công trình vi phạm trong vòng 24 giờ, kể từ khi nhận được quyết định đình chỉ thi công công trình vi phạm trật tự xây dựng” (xem ở ĐÂY)

Dĩ nhiên là ông chủ tịch hay tham mưu của ông đọc sai, vì chữ KHÔNG ấy phải được hiểu là áp dụng cho cả đoạn sau -nghĩa là cả hai hành vi “áp dụng biện pháp ngừng cung cấp điện nước” và “thông báo cho cơ quan có thẩm quyền” làm việc ấy cũng đều KHÔNG được làm! Nhưng thiết nghĩ đây cũng là bài học cho các cơ quan soạn thảo văn bản nên tránh dùng hình thức diễn đạt mập mờ.

Nếu viết như sau thì khó có thể hiểu sai:

“Cả hai biện pháp sau đây sẽ không còn áp dụng đối với công trình xây dựng vi phạm được quy định tại khoản 2, điều 4, nghị định số 180/2007/NĐ-CPcủa Chính phủ :

  1. ngừng cung cấp điện, nước, hoặc
  2. thông báo cho cơ quan có thẩm quyền không cung cấp các dịch vụ điện, nước, các hoạt động kinh doanh và các dịch vụ khác.

Cách viết như thế là phổ biến ở các văn bản pháp luật của nước ngoài, những người soạn thảo các văn bản của nhà nước nên học!

Văn bản pháp luật phải cố gắng được viết sao cho người dốt như ông chủ tịch nọ cũng hiểu đúng chứ đừng viết theo kiểu giăng bẫy để người ta hiểu sai

– Đọc tiếp >

Đằng sau tiếng súng

 

Nguyễn Quang Dy
Theo Blog Kim Dung

Đằng sau tiếng súng không phải chỉ là vài mạng người.

Đằng sau tiếng súng không phải chỉ là vài mạng người.

Thường sau vụ nổ súng gây án mạng “xong rồi”, người ta mới giật mình xử lý “quyết liệt” và bình luận ồn ào, rồi sau đó đâu lại vào đấy. Bi kịch bạo lực tại Yên Bái không phải lần đầu và chắc không phải lần cuối. Đó không phải là khủng bố mà là hình sự. Nó tương tự như vụ Đoàn Văn Vươn (Hải Phòng) và Đặng Ngọc Viết (Thái Bình), mà chắc nhiều người đã quên. Phải chăng xã hội quá nhạy cảm với hiện tượng, nhưng lại quá vô cảm với nguyên nhân và hệ quả? Muốn ngăn chặn nó, cần hiểu đằng sau tiếng súng là gì. – Đọc tiếp >

Chính biến ở Liên Xô ngày 19.08.1991, Một sự kiện tôi tham dự trực tiếp

 

Minh Chiết
Theo FB Minh Chiết

Kỉ niệm 19/8/1991. Một sự kiện tôi tham dự trực tiếp.

  • Chính biến ở Liên Xô, 1991

    1985-1991 đời sống ng dân LX vô cùng bi đát. Tệ gần như VN những năm 1975-1990. Nhu yếu phẩm luôn thiếu. Lương 1 GS quy ra khoảng 5$, mua được 2kg thịt ở chợ đen. Đến nỗi các mặt hàng vớ vẩn của VN như áo gió lõi bẹ chuối, son phấn làm bằng đất sét và phẩm màu, xi lip bông hồng xỏ chân 1 lần là rách… cũng là hàng xa xỉ.

    – Đọc tiếp >

Vô cảm cũng phải có cái lý của… vô cảm!

 

FB Phuoc M Nguyen
Theo Phuocbeo’s Blog

13939385_1167306273289662_7624724747715080057_nQua vụ “quan xử quan” ở Yên Bái, đúng là trên mạng có một đám đông vô cảm, cười cợt thật, nói như nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn thì hiện tượng “nhân dân hư hỏng” là có thật, là một “tập hợp lực lượng ô hợp và dễ bị lợi dụng”… Nghĩ cho cùng, nghĩ đi nghĩ lại cái gì cũng có cái lý của nó cả!?

Nhưng, cũng từ đó, nhân danh nhà báo, nhà đạo đức học, nhà xã hội học, một số kẻ đã dùng những tờ báo quốc doanh để chửi, để miệt thị cái “đám đông vô cảm” ấy thì có đáng không? Hay là bị phản ứng ngược, bị đám đông ấy cho là… đồ cái thứ Tú Bà mà đòi dạy Kiều… – Đọc tiếp >