Chuyện vui cuối tuần: Muốn có lộc phải thành tâm

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Hình: Internet

Hình: Internet

Chuyện này lâu rồi nhưng không hề cũ trong dòng chảy văn hóa tâm linh truyền thống ngày càng phát triển phong phú và đa dạng của dân tộc ta.

Thằng cu Bảo là chắt đích tằng duy nhất của Cụ, phải cầu khấn mãi mới có, đến 5 tuổi mới được cho ra cửa chơi quanh quẩn vỉa hè trước nhà.

Cũng từ ngày ấy, chú Lương bạn thân nối khố với bố nó, chưa vợ, nhà liền kề, có nghề phụ cơ bản là đánh số đề và cá cược bóng đá luôn thắng to. Hàng ngày chú thường bắc chiếc ghế đẩu ngồi tựa lưng vào trụ tường giữa hai nhà, lơ mơ suy tư. Mỗi lần cu Bảo thập thò ra cửa là chú mở choàng mắt tóm lấy kéo quần sờ chim ngay. Chim lên 5 rất xinh, trắng, hơi ngoẹo, chú Lương gọi là chim ốc vặn. Sờ xong là chú quyết định đánh con nào, bắt đội nào và…thắng đậm. - Đọc tiếp >

Trung Quốc có “từ bỏ Triều Tiên” hay không?

 

>> Chuyên gia Mỹ báo động về nguy cơ Bắc Triều Tiên sụp đổ
>> Vụ tử hình ông Jang Song Thaek có phải nằm trong một âm mưu nhằm sớm kết liễu triều đại nhà Kim?
>> Niềm an ủi ấy sẽ kéo dài bao lâu?

 

Vương Hồng Quang (Trung tướng, nguyên Phó Tư lệnh Quân khu Nam Kinh, Trung Quốc)
Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành
Theo NGHIÊN CỨU QUỐC TẾ

China-North-KoreaGần đây, chuyên gia vấn đề Triều Tiên là giáo sư Lý Đôn Cầu của Đại học Triết Giang viết bài đăng trên Thời báo Hoàn Cầu, cho rằng “Có một số học giả chiến lược kiến nghị Trung Quốc từ bỏ Triều Tiên, vấn đề cực kỳ quan trọng”.

Tôi không đồng ý quan điểm của GS Lý Đôn Cầu, bởi lẽ hiện nay Trung Quốc không tồn tại vấn đề từ bỏ Triều Tiên. - Đọc tiếp >

Viết vào tay

 

Hà Ánh Charlie Dương

Mình tin bàn tay xinh
của em bé học trò
giơ lên xin được nói

Hình: Internet

Hình: Internet

Mình tin cánh tay còm
của cụ già giơ thấp
trên vạch vôi sang đường

Mình tin búp tay măng
vẫy đưa người yêu dấu
cuối sân ga dần xa

Mình tin một tay chào
gọi mời người đi bộ
của bác lái xe ôm

Mình tin hai tay hàng
của chiến binh thua trận
dù họ ở bên nào

Và mình đã từng tin
nắm tay mình thề nguyện
bỏ quên lời trái tim

 

Rằm Nguyên tiêu 5-3-2015
HACD

(Tác giả gửi Blog Hahien)

 

Dừng lại

 

>> Nữ sinh la hét cầu cứu, xe tải vẫn cán chết…
>> Thanh niên xăm trổ quát mắng đôi nam nữ bóp còi khi chờ đèn đỏ
>> Văn hóa đi thang máy

 

MotBaiCa
Theo Dân Luận

Chỉ dừng lại một chút thôi mà sẽ phải mất đến vài thế hệ sao, Việt Nam ơi!?

Chỉ dừng lại một chút thôi mà sẽ phải mất đến vài thế hệ sao, Việt Nam ơi!?

HH – Ở các đô thị Việt Nam, giao thông đang ngày càng cực kỳ hỗn loạn. Ví dụ như người đi bộ thì cứ vô tư sang đường ở cả những nơi không có vạch sơn dành cho họ. Nhưng nếu không thì họ cũng không biết sang đường ở đâu khi ngay cả ở những chỗ có vạch sơn ấy, xe cộ vẫn rú ga bóp còi inh ỏi phóng ào ào vượt qua mặt họ. Mình chưa bao giờ thấy Cảnh sát giao thông xử phạt lỗi này. Có lẽ họ cho rằng đây không phải là lỗi hoặc là lỗi rất nhẹ không đáng phạt. Nhưng mình cho rằng lỗi này phải phạt thật nặng vì nó có nguy cơ rất cao đe dọa đến tính mạng con người.

Mình đã một lần suýt chết khi sang đường ở đúng nơi có vạch sơn như thế. Mình vừa đi vừa giơ tay xin đường nhưng từ đằng xa vẫn có chiếc taxi không hề giảm ga lao vù đến, đã thế khi chạy qua sát ngay trước mặt mình gã tài xế còn bấm còi làm mình giật mình lùi lại thì thấy mát lạnh sống lưng bởi một chiếc xe máy cũng đang rồ ga chạy sát phía sau lưng.

Rút kinh nghiệm ở Việt Nam, lần mới sang nước ngoài đầu tiên, khi qua một con đường hẹp có vạch sơn dành cho người đi bộ, mình vẫn cẩn thận nhìn trước ngó sau, thấy một chiếc xe con từ phía trong hẻm đi đến gần, mình  vội dừng lại để thăm dò xem ông lái xe định đi thế nào thì ông ta ló mặt qua ô cửa xe mỉm cười vẫy tay ra hiệu cho mình đi trước và liên tục nói sorry, sorry… Có lẽ ông ta sorry vì nghĩ là đã có lỗi làm cho mình nghĩ rằng ông ấy muốn tranh đường của mình.

Sau lần ấy mình mới biết ở nước họ, và sau này có dịp đến và biết ở những nước khác nữa, cứ chỗ nào có vạch trắng dành cho người qua đường thì khi đèn xanh bật lên (hoặc khi không cần có đèn gì cả như tại những con hẻm như đề cập ở trên) thì người đi bộ cứ vô tư mà đi qua, kể cả vừa đi vừa nhắm mắt vẫn yên tâm chứ không phải luôn nhìn trước ngó sau trong những tình huống tương tự như ở Việt Nam.

Hóa ra, một điều tưởng đơn giản như vậy nhưng không ra nước ngoài thì không biết.

Chính vì thế, mỗi khi lên taxi ở Việt Nam, mình thường cảnh báo mấy chú lái xe, nếu đến ngã tư gặp người nước ngoài mới sang Việt Nam thì phải hết sức cẩn thận. Vì họ quen như ở Tây rồi, cứ có đèn xanh là họ qua đường mà không nhìn trước ngó sau đâu.  Nhường đường là việc của các chú, tốt nhất là đợi họ qua rồi mới đi. Nếu không, đâm vào họ thì các chú không đủ tiền mà đền đâu !

- Đọc tiếp >

Lộc Thánh

 

Hà Đăng Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Ông Long cho rằng, “cướp lộc” ở lễ hội Gióng là “cướp có văn hóa”. Ảnh: Người lao động.

Ông Long cho rằng, “cướp lộc” ở lễ hội Gióng là “cướp có văn hóa”. ( Ảnh: Người lao động)

Đọc VNEpress ngày 3/3/2015 thấy bài về cướp lộc ở Lễ Hội Đền Gióng. Ông Phan Đăng Long, phó ban tuyên giáo thành ủy Hà Nội cho biết “ cướp ở đây phải hiểu trong ngoặc kép, cướp có văn hóa. Vấn đề ở đây là phải cướp, có sự cố gắng, có dấu ấn cá nhân chứ lộc không tự nhiên đến với mình”. “ Lộc thánh không tự nhiên mà đến, ai cướp được là may mắn”.

Lý luận thật là thâm thúy, khoa học và biện chứng. - Đọc tiếp >

Tư lộn cái lềnh

 

Theo Blog của 5xu

"Tư lệnh giáo dục" Vũ Văn Luận

“Tư lệnh giáo dục” Phạm Vũ Luận

HH –  Không biết từ bao giờ, báo chí hay sử dụng cụm từ “tư lệnh ngành” để chỉ các bộ trưởng với hàm ý họ là những người đứng đầu, thay mặt chính phủ chịu trách nhiệm chính đối với các lĩnh vực cụ thể . Đôi khi, trong một vài tình huống có tính dân dã, gọi khác đi một tí như thế cho nó đỡ nhàm tai cũng chẳng cháy nhà chết người gì. Nhưng nếu cứ quen với việc sử dụng các cụm từ không chính thống như thế trong lĩnh vực chính trị thì dần dần có thể tạo ra những quan niệm lệch chuẩn về vai trò cần có ở các bộ trưởng, từ đó có thể dẫn đến những cách ứng xử không phù hợp trong việc chỉ đạo và điều hành của họ.

Ngoài ra, ở một số nước dưới chế độ độc tài quân sự, các bộ trưởng được chỉ định thường là các viên tư lệnh quân đội.  Vì thế, việc sử dụng với tần suất ngày càng cao trên báo chí cụm từ “tư lệnh” để chỉ các bộ trưởng ở ta có thể làm cho người ta liên tưởng đến một chế độ độc tài quân sự, không phù hợp với tư duy hướng tới một xã hội dân sự và dân chủ.  

Không phải ngẫu nhiên mà mỗi ngành, mỗi lĩnh vực người ta lại áp dụng các thuật ngữ có tính chuyên biệt.  Điều này lại càng cần phải được xem xét cẩn trọng hơn trong lĩnh vực chính trị. Bài viết dưới đây đưa ra một cảnh báo nghiêm túc về điều này, cho dù cái “thuật ngữ” được dùng cho tên bài có thể làm cho bạn đọc hơi… phân tâm mà liên tưởng một chút đến… một cái gì khác, nhưng suy cho cùng thì cũng không phải là không dính dáng ít nhiều đến “chính chị chính em”…     :)

- Đọc tiếp >

Bạn có thể bị buộc tội “khinh miệt cảnh sát” ở Mỹ hay không?

 

>> Khi siêu mẫu gặp siêu cảnh sát
>> Vụ Trang Trần: Có một con voi trong phòng…
>> Trang Trần trở thành dê tế thần, (bị) kền kền ăn xác thối
>> Trang Trần được cơ quan điều tra cho về nhà chờ xử lý

 

Vi Katerina Tran
Theo LUẬT KHOA TẠP CHÍ

Ảnh: beforeitsnews.com

Ảnh: beforeitsnews.com

“Quyền tự do của mỗi công dân để phản đối và thách thức các hành động của cảnh sát mà không sợ bị bắt giữ hay giam cầm chính là một trong những đặc điểm mà chúng ta dùng để phân biệt một đất nước tự do và một chế độ công an trị” – thẩm phán Brennan, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ, đã viết như vậy trong án lệ City of Houston v. Hill năm 1987.

Ở Việt Nam, các hành vi khinh miệt công an ngày càng được phản ánh nhiều hơn trên Internet và báo chí, mà vụ việc gần đây nhất là videoclip người mẫu Trang Trần chửi bới công an phường Hàng Buồm (Hà Nội) ngày 26/2/2015 vừa qua. Cô lập tức bị bắt và bị tạm giữ hình sự trong ba ngày trước khi được tại ngoại. So sánh với pháp luật Mỹ có thể gợi mở ra một hướng tranh luận cho vấn đề đang rất nóng hổi này ở Việt Nam. - Đọc tiếp >