Đặng Tiểu Bình và truyền thông Việt Nam

 

Hà Hiển
(Bài đã đăng trên BBC)
Nói đến cuộc xâm lược tháng 2/1979 của Trung Quốc vào các tỉnh biên giới phía bắc của Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc đến tên một nhân vật nổi tiếng với vai trò chủ chốt, đó là ông Đặng Tiểu Bình.

Báo chí Việt Nam thời kỳ đó miêu tả Đặng như là một kẻ “phản bội chủ nghĩa xã hội”, là tên “phản động quốc tế đầu sỏ” bợ đỡ “đế quốc Mỹ” và phương Tây, là kẻ đưa Trung Quốc “đi theo con đường tư bản chủ nghĩa” với thuyết “mèo trắng mèo đen” nổi tiếng thực dụng mà truyền thông VN khi ấy lên án là “cực kỳ phản động”.

Tôi không dám chắc những lời lên án chứa đầy những thuật ngữ chính trị ấy tác động đến người Việt Nam như thế nào vào cái thời ấy, nhưng tôi dám chắc là tất cả những người có hiểu biết và lương tri đã sống qua cái thời kỳ đó đều coi Đặng Tiểu Bình là kẻ tội phạm chiến tranh đã gây ra tội ác khủng khiếp đối với nhân dân Việt Nam bằng cuộc chiến tranh xâm lược tàn bạo do chính ông phát động.

Cuộc chiến đã lùi xa 30 năm. Hai nước Việt – Trung đã bình thường hóa quan hệ. Cho dù vẫn còn những nhân tố bất ổn tiềm tàng tác động đến quan hệ 2 nước nhưng có thể thấy cả 2 bên đã có những cố gắng không khơi lại những kỷ niệm chẳng mấy tốt đẹp về cuộc chiến tranh biên giới thời kỳ đó.

Nếu đúng đây là thiện chí để thành tâm cùng nhau xây dựng một mối quan hệ hữu nghị tốt đẹp lâu dài giữa 2 nước thì cũng đáng được ghi nhận, mặc dù làm thế nào để vừa đạt được mục đích này vừa làm cho các thế hệ sau không quên lãng một giai đoạn lịch sử đầy máu và nước mắt của dân tộc, để không làm tủi hổ vong linh những nạn nhân chiến tranh cũng như những người đã hy sinh xương máu của mình để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc một thời, là việc rất nên được bàn 1 cách nghiêm túc.

Xin được tiếp tục quay trở lại với nhân vật chính của cuộc chiến đã được nêu ở đầu bài viết là ông Đặng Tiểu Bình.

Kể từ khi Việt – Trung bình thường hóa quan hệ, hình ảnh và những bài viết về ông Đặng Tiểu Bình lại tiếp tục xuất hiện càng ngày càng nhiều trên báo chí chính thống trong nước, chỉ khác là nếu trước đây ông Đặng được miêu tả như là một kẻ phản bội chủ nghĩa xã hội số 1, là tên phản động quốc tế đầu sỏ… thì bây giờ ông được vinh danh như là “kiến trúc sư” của công cuộc cải cách mở cửa của Trung Quốc và thuyết “mèo trắng mèo đen” của ông được ngợi ca như là một sáng tạo có một không hai, là sản phẩm của một “trí tuệ siêu việt” mà nhờ đó đất nước Trung Hoa đã có những bước “phát triển thần kỳ” trong 30 năm trở lại đây…

Nếu chỉ dừng lại ở những bình luận hay nhận xét ấy thì chẳng có gì đáng phải bàn thêm. Ông Đặng dù là kẻ gây tội ác đối với người Việt thì chúng ta cũng chẳng nên vì thế mà phủ nhận những phẩm chất đặc biệt hay tài năng nào đó của ông. Những chính sách khôn ngoan của ông có thể cũng đáng để cho các nhà lãnh đạo của chúng ta tham khảo học tập.

Lúc đầu, được đọc những đánh giá với “giọng điệu” mới này của truyền thông trong nước, tôi cũng rất háo hức như được ăn một món mới khác lạ hoàn toàn so với món tuyên truyền nói xấu ông Đặng đã được nghe hết ngày này qua ngày khác chỉ cách đây không lâu.

Thế mới biết, không có gì tẻ ngắt bằng những thông tin 1 chiều.

Một chiều mới
Nhưng rồi càng ngày hình như người ta lại càng mải mê với cái chiều mới này và thông tin cứ thế lại sa vào con đường 1 chiều mới.

Hơn nữa, người ta đã không chỉ dừng lại ở chỗ phổ biến những chính sách khôn ngoan của ông Đặng và coi đó là kinh nghiệm và kiến thức quý báu cho các nhà hoạch định chính sách VN học tập mà còn đi xa hơn, theo tôi là quá xa, bằng việc xuất bản hàng loạt các ấn phẩm của các tác giả Trung Quốc được dịch ra tiếng Việt và cả những tác phẩm của các tác giả trong nước không tiếc lời ca ngợi ông Đặng như 1 vĩ nhân, một người có tấm gương đạo đức sáng ngời, có cuộc sống riêng rất đáng học tập, thậm chí có nhiều bài viết còn nêu gương cả gia đình và con cái ông (*)

Không nên coi ai là kẻ thù mãi mãi. Cuộc sống nên như thế. Và chúng ta có thể không nên coi ông Đặng là kẻ thù nữa. Chúng ta có thể đọc và tôn trọng những tác phẩm của ông để tham khảo, để học tập nhưng liệu có hồn nhiên quá không nếu như người ta lại làm “PR” một cách quá liều lượng với những lời lẽ cực kỳ cung kính và trân trọng quá mức cần thiết cho một nhân vật, có thể không còn là kẻ thù nữa, nhưng cũng đã để lại những dấu ấn rất xấu đối với đất nước và dân tộc chúng ta, kẻ một thời đã có thái độ rất ngạo mạn đối với dân tộc chúng ta bằng lời phát biểu “muốn dạy cho Việt Nam một bài học”.

Đấy là chưa nói đến liệu những chính sách của ông Đặng có xứng đáng được đề cao quá mức đến thế hay không khi thực chất chỉ là đưa Trung Quốc trở lại con đường phát triển hợp quy luật hơn mà đại đa số các nước văn minh trên thế giới đang đi. Phải chăng những chính sách của ông có thể chỉ mang tính “sáng tạo” dưới con mắt của người Trung Quốc hay Việt Nam mà thôi. Nhưng đó lại là câu chuyện khác…

Tuesday February 17, 2009 – 11:53am (ICT) Edit | Delete

Comments

(12 total) Post a Comment

Đặng nổi tiếng vì thời kỳ hậu-Mao không có một nhà lãnh đạo XHCN tối cao nào dám đứng ra thay đổi đường hướng phát triển của đất nước ngoài Đặng. Chính Đặng là cha đẻ của cái học thuyết gọi là “phát triển kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”. Cũng nhờ lý thuyết của Đặng mà nước ta mới có thể phát triển kinh tế được như hiện nay. Hoặc nói theo một hướng khác, nếu không có Đặng, có lẽ còn tốt hơn vì CNXH ở TQ lẫn VN đều sụp đổ theo dây chuyền domino từ LX và Đông Âu :))

Tuesday February 17, 2009 – 12:11pm (ICT) Remove Comment

Một tay đồ tể khát máu nào cũng có tài mới khuynh đảo cả thế giới. Ca ngợi nó là ca ngợi tội ác. Là người VN chúng ta không được tụng xưng kẻ thù,phải coi ngày này là quốc thù quốc nhục

Tuesday February 17, 2009 – 12:28pm (ICT) Remove Comment

Có lẽ nên xuất bản sách viết về Hitler. Đây mới thực sự là thiên tài tầm vóc thế giới. Đặng chả là cái đinh gì.

Tuesday February 17, 2009 – 01:29pm (ICT) Remove Comment

Phải học cả ở kẻ thù…

Tuesday February 17, 2009 – 03:44am (MST) Remove Comment

Cảm ơn Hien H đã đưa thông tin và nhận định mở. Quá khứ cần khép lại để hướng đến tương lai, tuy nhiên Triều đình Trung Quốc lúc ấy và cá nhân Đặng Tiểu Bình là tội ác chiến tranh, là kẻ thù luôn nhớ của nhân dân Campuchia và Việt Nam. Quên là có tội với vong linh những người đã khuất. Mời các bạn xem thêm bài của một người lính trong cuộc chiến. “SAU MÁU KHÔNG CÓ HOA HỒNG” “”Lãng quên quá khứ và những người bảo vệ Tổ quốc là Chính phủ ươn hèn” – link dưới đây:
http://tranhung09.blogspot.com/2009/02/quen-nhung-nguoi-lay-tinh-mang-cua-minh.html

Tuesday February 17, 2009 – 05:31am (PST) Remove Comment

trong entry của anh Hien H, có mấy điểm tôi ghi nhận
có đúng là cả 2 bên đều cố gắng không khơi lại những kỷ niệm không mấy gì đẹp hay một bên thì không khơi nhưng cứ để yên đó, còn một bên thì cố né tránh hoặc lờ đi
lý thuyết mèo trắng mèo đen chung quy cũng tương tự như Mỹ thôi “không có kẻ thù mãi mãi, chỉ có quyền lợi là mãi mãi” Nhưng vấn đề là hình như nước ta không phải làm theo lý thuyết ấy khi ca ngợi Đặng mà đơn giản chỉ là sự tung hô, cố gắng lờ đi quá khứ
Tôi cũng đồng ý với anh không phải cứ kẻ thù thì ta phải luôn chê bai. Căm thù thì vẫn căm thù nhưng không thể phủ nhận những điều tài giỏi của họ và nên học tập
thêm một điểm nữa, mỗi nước có một đặc điểm riêng biệc, đồng ý người ta có thể giỏi,người ta có thể thành công nhưng không thể cứ bê nguyên xi những điều họ làm để ca ngợi rồi mang về sao y trên đấy nước mình được. Bài học quá độ XHCN vẫn còn đó
@sirius star: o` o`, chí lí chí lí hê hê hê

Tuesday February 17, 2009 – 04:50pm (CST) Remove Comment

việc ông Đặng dạy cho VN một bài học, cũng chính là dạy cho ĐCSVN một bài học, cái khổ là nhân dân VN ngã xuống, chết cả ngàn vạn người, gánh chịu cho sự ngu dốt, tráo trở của ĐCSVN. Ngày xưa chửi tàu ra rả là bọn bành chướng bắc kinh, nay bưng bô quỳ lạy, có ĐCSVN làm vậy. tội cho người lính đã ngã xuống, người mẹ mất con, người vợ mất chồng, người con mất cha… nay mộ họ còn đấy mà bị chính quyền cố tình lãng quên.

Tuesday February 17, 2009 – 10:30pm (AKST) Remove Comment

Bác à, em chả biết đằng nào mà lần. Cho đến trước lúc đọc entry này của bác em vẫn nhớ như in “Báo chí Việt Nam thời kỳ đó miêu tả Đặng như là một kẻ “phản bội chủ nghĩa xã hội”, là tên “phản động quốc tế đầu sỏ” bợ đỡ “đế quốc Mỹ” và phương Tây, là kẻ đưa Trung Quốc “đi theo con đường tư bản chủ nghĩa” với thuyết “mèo trắng mèo đen” nổi tiếng thực dụng mà truyền thông VN khi ấy lên án là “cực kỳ phản động” đúng như những gì bác viết trong đoạn trích này. Có lẽ em k chịu đọc báo nhà nước nên chưa kịp “lật mặt” bên kia tờ báo. Em lạc hậu quá. 😦

Wednesday February 18, 2009 – 07:33am (NST) Remove Comment

Dù thế nào thì Đặng Tiểu Bình cũng là kẻ đã gây ra tội ác đối với nhân dân Việt Nam, đó là lịch sử mà nhân dân VN không thể quên. Còn chuyện báo chí trước thì chửi rủa sau thì ca ngợi thì cũng bởi cái bản chất báo chí ngày nay chỉ là công cụ tuyên truyền theo chỉ đạo mà thôi

Wednesday February 18, 2009 – 05:21am (PST) Remove Comment

ĐTB là một chính khách giỏi, mưu lược, nhưng cũng Độc tài, và truyền thừa cho Giang, Hồ…

Thursday February 19, 2009 – 04:26pm (ICT) Remove Comment

what the fuck dang tieu binh . DANG TIEU BINH => DANG TIEU NHAN

Wednesday March 4, 2009 – 08:21pm (PST) Remove Comment

 

2 Responses to Đặng Tiểu Bình và truyền thông Việt Nam

  1. quang says:

    Đặng vĩ đại không phải ở con đường nó đã chọn mà ở việc nó có thể xoay chuyển được cả một chế độ đi đúng hướng mà hàng triệu người TQ không phải đổ máu.
    Vấn đề khốn kiếp nhất và cũng lại là tài năng mà Đặng làm được lại là làm cho máu của người Việt Nam phải đổ vì công cuộc xoay chuyển xã hội – hay con gọi là cải cách – của dân tộc ông ta. Bây giờ các nhà nước VN quay lại ca ngợi Đặng.. thật không còn gì để nói.

  2. Pingback: Một ngày và 35 năm | Hahien's Blog

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: