Đôi lời cùng Ngô Bảo Châu

Những ý kiến của NBC nếu được viết thành 1 bài viết độc lập để nói về quan điểm của anh đối với “chuyện phản biện” một cách chung chung, rằng theo tôi thì thế này thế nọ thế kia thì chắc là không có gì để bàn. Nhưng vì những phát biểu ấy của anh lại được báo Tuổi Trẻ  đặt trong ngữ cảnh của những hoạt động phản biện rất cụ thể như   “Gần đây phong trào phản biện của giới trí thức ngày càng sôi nổi” hay “Năm qua là năm có nhiều hoạt động phản biện của giới trí thức trong nước cũng như ngoài nước”, thì những phát biểu ấy của NBC sẽ được suy luận là có ngụ ý bình luận về những hoạt động phản biện cụ thể ấy.

Ví dụ như  khi tôi nói một câu rằng: “chúng ta cần phải khách quan trong mọi vấn đề” một cách chung chung mà không đề cập cụ thể đến vấn đề gì thì chẳng ai bắt bẻ được tôi vì câu ấy quá đúng. Nhưng khi người ta hỏi mình về một sự kiện A, B, C mà tôi lại nói câu đó thì người nghe tất phải suy luận rằng những sự kiện ấy có liên quan đến điều tôi nói, rằng tôi đang ngầm chỉ trích ai đó là “thiếu khách quan” trong các sự kiện A, B hay C nọ.

Trở lại phát biểu của NBC rằng: “Cá nhân tôi thường tránh bàn luận các vấn đề mà tôi không biết rõ. Tôi quan tâm nhiều hơn tới những lĩnh vực mà tôi có thể trực tiếp tham gia hành động thay vì chỉ nêu ý kiến…”, nếu chỉ là một câu phát biểu về cái sự “bàn luận” chung chung thì không có chuyện gì, nhưng nó lại là câu trả lời cho câu hỏi của Tuổi Trẻ rằng : ”Năm qua là năm có nhiều hoạt động phản biện của giới trí thức trong nước cũng như ngoài nước. Giáo sư đánh giá thế nào về các hoạt động này?” thì người đọc có thể suy luận rằng câu trả lời ấy của NBC là có ý  châm chích những người đã tham gia những “hoạt động phản biện” mà báo Tuổi Trẻ đề cập đến, rằng họ chỉ hay bàn luận đến những chuyện mà họ không biết rõ, hoặc cho rằng họ chỉ hay “nêu ý kiến” mà chẳng có “hành động” gì cả.

Thực ra câu trả lời của NBC là lạc đề vì Tuổi Trẻ hỏi NBC về đánh giá của anh đối với “các hoạt động này” chứ có hỏi anh có hay bàn luận về điều này hay điều kia đâu mà anh trả lời là tôi thế nọ, tôi thế kia, và cũng chính vì “lạc đề” như vậy nên người ta lại càng suy luận rằng anh có thái độ vô cảm, đánh giá không cao hoặc quay lưng lại đối với “các hoạt động này”.

Có lẽ trong khi khuyên mọi người phải tỉnh táo thì NBC lại mất đi sự tỉnh táo cần thiết khi bị Tuổi Trẻ “khiêu khích” bằng câu: “Thậm chí người ta còn cho rằng người lao động trí óc sẽ chưa đạt tầm của một trí thức nếu chỉ biết làm công việc chuyên môn của mình mà chưa bộc lộ được năng lực phản biện xã hội.”. Các “chuyên gia” ở các “lĩnh vực hẹp” mà thiếu tỉnh táo là rất dễ bị chạm tự ái bởi cái lối “đưa chuyện” này. Đây là cách nói khích để tìm kiếm đồng minh. Người tỉnh táo thì sẽ từ chối trả lời những câu hỏi khiêu khích như vậy, hoặc có thể hỏi ngược lại rằng “xin anh (chị) cho tôi biết cụ thể “người ta” mà anh (chị) đang nói đến là ai và “người ta” nói câu ấy trong ngữ cảnh cụ thể nào thì tôi mới có thể bình luận.

Một người nổi tiếng như GS NBC thì mọi lời nói và hành động của anh đều có sức nặng nhất định. Vì thế nói thế nào, vào lúc nào, trong ngữ cảnh nào để người tốt được nhờ, kẻ xấu không lợi dụng được là sự kỳ vọng của những người yêu mến anh. Hẳn sự “đòi hỏi” này cũng không phải là quá sức anh. Nếu NBC “cãi” rằng tôi phát biểu gì là quyền của tôi, ai suy luận thế nào là việc của họ, đừng có mà đòi hỏi tôi phải thế này thế nọ thế kia thì còn nói làm gì nữa, vì nếu anh chỉ là một gã vô danh tiểu tốt thì chẳng ai quan tâm đến việc anh nói gì, làm gì, chẳng ai thèm đòi hỏi cái gì cả.

Nhưng đằng này anh lại là GS NBC danh tiếng lẫy lừng thì phải khác chứ !

Ngô Bảo Châu và sự “tỉnh táo”

Ngô Bảo Châu: "Bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do"

Bài trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ (*) của GS Ngô Bảo Châu (NBC) vừa mới rồi lại tạo ra một làn sóng tranh luận “sôi sùng sục” (chữ của nhà văn Nguyễn Quang Lập) trong cư  dân mạng.

Theo tôi thì toàn bộ ý kiến của NBC, nếu thành 1 bài viết độc lập, thì chắc cũng không có gì đặc biệt để bàn.

Ví dụ như cái đoạn sau đây:

“Cá nhân tôi thường tránh bàn luận các vấn đề mà tôi không biết rõ. Tôi quan tâm nhiều hơn tới những lĩnh vực mà tôi có thể trực tiếp tham gia hành động thay vì chỉ nêu ý kiến. Nhưng tôi cho rằng việc đưa ra các phản biện có lập luận chặt chẽ là những đóng góp lớn cho xã hội, cho đất nước của giới trí thức. Tuy nhiên, trước khi lên tiếng về một vấn đề nào đó, người trí thức hơn ai hết cần phải hết sức ý thức về ảnh hưởng của nó.”

nếu đứng tách riêng thành 1 đoạn câu trần thuật để nói về một cái chung chung, không phải là một câu trả lời cho 1 câu hỏi cụ thể nào thì cũng không có gì đáng chú ý. Nó chỉ thể hiện một quan điểm cá nhân mà không có ý chỉ trích gì ai.

Nhưng vì nó lại được sắp xếp như là một câu trả lời cho câu hỏi của Tuổi Trẻ (rằng ” Năm qua là năm có nhiều hoạt động phản biện của giới trí thức trong nước cũng như ngoài nước. Giáo sư đánh giá thế nào về các hoạt động này? Là một trí thức, giáo sư có muốn đóng góp tiếng nói của mình vào trào lưu chung đó?”) thì cái đoạn đó lại toát lên một sự vô cảm, khinh bạc, mang tính dạy bảo người khác với “cái tôi” của người nói được đề cao và nhấn mạnh một cách quá mức.

Trong cả bài “trả lời phỏng vấn”, có lẽ phần gây phản cảm nhất là ở chỗ này.

Hy vọng đây chỉ là sự  cố tình sắp xếp và biên tập một cách tinh vi của Tuổi Trẻ theo một định hướng không khó để có thể nhận ra.

Sự định hướng này đã được thể hiện ngay từ cách Tuổi Trẻ đặt vấn đề bằng câu mở đầu có ý mớm lời cho người được phỏng vấn rằng  “Thậm chí người ta còn cho rằng người lao động trí óc sẽ chưa đạt tầm của một trí thức nếu chỉ biết làm công việc chuyên môn của mình mà chưa bộc lộ được năng lực phản biện xã hội.”

Với kiểu “nói khích” như thế này thì các chuyên gia ở lĩnh vực “chuyên môn hẹp” mà lại thiếu tỉnh táo một chút thì rất dễ tự  ái để rồi mắc bẫy mà bị cuốn theo sự định hướng đã được bày đặt sẵn, không loại trừ  những người làm toán giỏi như NBC.

Dù sao thì trong tất cả những ý kiến được thể hiện trong cả bài trả lời phỏng vấn của mình, không phải là không có một vài lúc  NBC vẫn giữ được tỉnh táo, ví dụ như câu sau:

“Những người có học, có tri thức thật ra cần phải rất tỉnh táo khi tham gia việc phản biện xã hội. Học hàm, học vị không thể đảm bảo rằng cái anh nói ra là mặc nhiên đúng”

Đúng quá!

Nếu coi bài trả lời phỏng vấn trên Tuổi Trẻ của NBC  cũng là một loại “phản biện” thì câu trên của anh là rất chính xác.

Đây có lẽ là câu tỉnh táo nhất trong toàn bộ bài trả lời phỏng vấn của anh.

Cần phải tỉnh táo! Vâng! Đó là sự cảnh báo cần thiết. Nhưng điều trớ trêu là không phải ai đưa ra lời cảnh báo về sự “tỉnh táo” ấy cũng luôn luôn giữ được sự  tỉnh táo cần thiết.

—————————————————————————————

(*) Nhấn vào đường link sau để xem toàn văn bài trả lời phỏng vấn này:

http://tuoitre.vn/Giao-duc/474615/Giao-su-Ngo-Bao-Chau-Ban-tre-van-day-niem-tin-tuong-lai.html

————————————————————————————–

Đọc thêm:

GỬI VÀI LỜI VỚI CHÂU GIÁO SƯ

Tháng Một 24, 2012 — nguyencuvinh

Mình gọi Châu giáo sư ( Nhà toán học Ngô Bảo Châu) chứ không gọi là Giáo sư Châu là có ý có tứ cả chứ không gọi lộn.

Châu trả lời Tuổi trẻ nói về trí thức. Trả lời xong thì trên mạng nóng rực vì bất bình.

Mình văn hóa lùn, không dám coi mình là trí thức, nhưng mình cũng nhắc khẽ Châu, khéo Châu lại nhầm mình là trí thức, dù Châu nhận được cái giải lớn về một đề tài nghiên cứu lớn nhưng không biết để làm gì vào thời buổi này.

Thành công của Châu rất quý.

Năng khiếu của Châu rất quý.

Đóng góp của Châu thì nó nằm ở đâu, ở mớ lý thuyết đâu đâu, còn nước nhà thì hùa theo ăn theo vài bữa vì danh thôi, chẳng có gì.

So với Châu, mình chỉ là thằng nhà văn quèn, cũng nhận được nhiều giải thưởng quèn trong nước, cũng nhận được đồng tiền còm nhờ chữ nghĩa, chẳng dám đứng trên bục cao răn dạy ai, chẳng dám nghĩ tới cái lúc được vinh danh vinh diếc, suốt ngày chỉ cắm mặt vào viết, thế thôi, trí thức cái gì loại nhà văn như bọn mình Châu nhỉ? Cho nên Châu cũng đừng lo ( theo quan niệm của em) là tụi mình đang lao tới dành nhau cái chức vị trí thức. Chỉ là người cầm bút thôi, bằng sức lực và mồ hôi của mình thôi.

Làm cái gì trên đời này, nhà chính khách, nhà giáo, nghệ sĩ, nhà văn, hay giáo sư như Châu, hay một chị quét rác, điều quan trọng bậc nhất là trách nhiệm sống của mình với cộng đồng, ý thức cộng đồng Châu ạ. Trí thức trí thiếc bàn làm cái gì nếu anh ta ( coi như trí thức ấy) bàng quan với cuộc sống nhân dân, thấy người dân khổ mà không xót, thấy bất công trắng trợn mà không màng lên tiếng, thấy kẻ cường hào mới đang chà đạp nhân dân, chà đạp pháp luật mà làm ngơ, trí thức ấy là trí ngủ, là trí giả, cũng chỉ là thứ danh hão, đôi lúc vỗ ngực ta đang nghiên cứu nghiên kiếc, thí nghiệm thí nghiếc, rồi bỏ trốn trách nhiệm với nhân dân, trí thức ấy không chừng, vì đơn đặt hàng lớn, vì tiền lớn, lại vẽ vẽ, tính tính, toán toán, khéo chế tạo ra cả bom hạt nhân nguyên tử giết người hàng loạt như đã từng xảy ra.

Người dân cần đến trí thức là cần đến sự hướng dẫn đường đi cho họ, cần đến lẽ phải, cần đến sự vun đắp tâm hồn, vun đắp nhân cách, vun đắp dũng khí đấu tranh vì lẽ phải cho họ. Họ nuôi mình, cho mình sống, cho mình có chữ có nghĩa, có suy có nghĩ, có trí có tuệ thì phải vì họ, hy sinh vì họ.

Châu được nhà nước tặng cả căn hộ gần 20 tỷ để ở tạm mỗi khi về nước, tốt quá.

Châu được anh Tuyển tặng cả biệt thự 3 triệu đô để Châu và đồng nghiệp thỉnh thoảng ghé qua, nghỉ dưỡng sau những tháng ngày nghiên cứu. Quá tốt.

Châu được nhà nước giao cho Viện toán với hơn 600 tỷ đồng để muốn làm gì cũng được, không phát minh ra cái gì cũng được, mời các viện sĩ toán thế giới qua qua lại lại, để đạt cho được chỉ tiêu Việt Nam xếp thứ 40 về phát triển toán học của Thế giới hay cái gì đó, thôi kệ, nhà nước cho Châu thì em cứ dùng.

Nhưng Châu đừng vội nghĩ Châu là trí thức nhé.

Châu đừng vội nhầm mình là trí thức nhé.

Châu chỉ là một người làm nghề toán. Làm nghề toán và một nhà trí thức đôi khi cả đời Châu vươn tới cũng không tới.

Giáo sư Châu và Châu giáo sư khác nhau đấy.

Châu nói trí thức là những người lao động bằng trí óc.

Châu nghe chị Thương, chị Hiền ( vợ anh Đoàn Văn Vươn, anh Đoàn Văn Quý) ở Tiên Lãng nói này: Họ đang chịu nhiều thiệt thòi, nhiều cái mất để mang lại cái được cho nhiều người. Được gì thế? Được một sự cải cách to lớn về Luật đất đai sau vụ Tiên Lãng. Được vạch mặt chân dung bọn cường hào mới. Được cái ý thức đấu tranh không khoan nhượng với sự bỉ ổi của các quan chức hư hỏng. Nói được như thế, chị Thương, chị Hiền là trí thức đấy Châu ạ dù họ nông dân xịn.

Anh trai cả của mình cũng là giáo sư Châu ạ, thế hệ thầy của bố mẹ em, mắt mù, bị bệnh tim, rồi tiều đường,  không có tiền chữa chạy, vẫn gọi điện và khóc, xin góp nửa tháng lương giúp gia đình anh Đoàn Văn Vươn.

Cứ làm nghề toán cho tốt Châu ạ, đừng dạy dỗ ai, đừng giao lưu, đừng vội tuyên bố, cũng đừng nhầm mình là trí thức, bởi vì không khéo, Châu lại biến mình thành con cừu đấy.

Lại nhớ mạ mình hồi còn sống hay dạy bọn mình: đừng ăn xôi chùa ngọng miệng.

Có thể Châu vẫn chưa hết ngây ngất vì cái giải thưởng toán mà người ta đồn là ngang giải Nobel, còn mình, mình hạnh phúc là một nhà văn bé nhỏ với tước hiệu tự phong: Trưởng thôn Khoai Lang. Thế thôi nhỉ.

Theo Blog của Nhà văn Nguyễn Quang Vinh.

 

Đọc thêm:    Xin đừng nói thay, nghĩ thay Ngô Bảo Châu!

Đọc Phạm Thị Hoài qua “Sự lạc quan vô tận”

Bài viết “Sự lạc quan vô tận” vừa mới đăng trên BBC Tiếng Việt của Nhà văn Phạm Thị Hoài đang gây tranh cãi sôi nổi trên trang Basamnews .

Trên trang này, chủ trang đã có ngay lời bình về bài viết này  như sau:

“Có rất nhiều điều để bàn về bài viết này, chỉ riêng những gì liên quan tới sự cảm thông, hợp tác giữa người Việt, trí thức trong và ngoài nước. Nhưng trong phạm vi một bình luận ngắn, thì chỉ xin được nói rằng đây là một bài viết sắc … lẹm.

Nó sắc sảo, nhưng chỉ nên có với một con người đầy bức xúc muốn giải tỏa và chưa có mấy ảnh hưởng trong làng văn, làng báo thôi. Còn một khi từ Phạm Thị Hoài, từng có nhiều đóng góp cần mẫn, danh tiếng không nhỏ, nhưng bỗng biến đi, rồi vụt trở lại theo lối “đá thúng đụng nia” này, thì tiếc thay, lại như lưỡi dao cứa vào nỗi đau chung đang rất cần sự tỉnh táo, cảm thông, hợp tác để hàn gắn giữa những con người am hiểu, khoan dung và công bằng. Mong là nó chỉ vô tình “cứa” thôi, chứ không nhằm “cắt”, góp phần vào sự chia rẽ nguy hiểm.”

Quả là một lời bình cũng rất sắc… lẹm! Nhưng mình lại nghĩ hơi khác.

Nếu ta cứ bình tĩnh “đọc” cả Phạm Thị Hoài và Chu Hảo theo cách là những người ấy không phải đang tranh cãi với nhau, mà là họ đang nói với chúng ta bằng những giọng điệu khác nhau thì có lẽ chúng ta sẽ thấy ít “lấn cấn” hơn và nhiều thông cảm hơn với cả hai người.

Phải chăng, sẽ là tốt hơn nếu chúng ta lắng nghe họ để hiểu ra những điều cần hiểu hơn là tham gia vào một vụ tranh cãi mới từ những điều họ nói, họ viết.

Nếu không thể “bắt” được GS Chu Hảo nói theo giọng điệu của Nhà văn Phạm Thị Hoài thì cũng không thể ép được “con chim họa mi đã sổ lồng” Phạm Thị Hoài phải cố gắng hạ giọng để “hót” bé hơn hoặc kém “hay” hơn những “con sáo” đang còn ở trong “lồng”.

Không chấp nhận cả hai thực tế này thì mới là phi thực tế.

Với cách tiếp cận ấy thì tôi nghĩ một trí thức uyên thâm Chu Hảo chắc cũng chẳng “chấp” gì với  một nhà văn sắc sảo Phạm Thị Hoài về bài viết (được đăng lại dưới đây) của chị.

HH

——————————————————————————————-

‘Sự lạc quan vô tận’

Nhà văn Phạm Thị Hoài

Gửi cho BBC từ CHLB Đức

Cập nhật: 03:19 GMT – thứ ba, 17 tháng 1, 2012

Nhà văn Phạm Thị Hoài

Sau bài phỏng vấn với Giáo sư Chu Hảo về trí thức trong xã hội và hệ thống chính trị Việt Nam hiện nay, BBC nhận được nhiều bài viết đáp lời. Xin giới thiệu với quý vị bài của nhà văn Phạm Thị Hoài từ Berlin:.

Ông Chu Hảo là mẫu mực của một người đối lập trung thành.

Đối lập trung thành tại Việt Nam là ai? Theo quan niệm của tôi, họ là những người không hài lòng với hệ thống chính trị trong nhiều vấn đề lớn, công khai phản biện và tìm giải pháp thay đổi trong phạm vi các vấn đề đó, nhưng không đụng chạm, hay tránh đụng chạm đến nền tảng tồn tại của hệ thống.

Họ gắn bó với hệ thống vì xác tín, vì thói quen hoặc vì không có, hay không biết đến lựa chọn nào khác. Họ góp phần tích cực xây dựng và duy trì hệ thống, và qua đó có địa vị, uy tín và những quyền lợi nhất định trong hệ thống. Mong muốn của họ là cải tạo hệ thống nhằm ngăn chặn sự sụp đổ của nó. Sự sụp đổ này đồng nghĩa với sự phủ định họ ở một số phương diện căn bản. Điều đó chắc chắn là đau đớn.

“Dĩ nhiên không có chuẩn để so sánh nỗi đau tâm lí. Ở người không được đếm xỉa, nó có thể lớn hơn ở người bị trừng phạt.” Phạm Thị Hoài

Họ thường là đảng viên Đảng Cộng sản, lực lượng chính trị duy nhất độc quyền cầm quyền và độc quyền xác quyết sự độc quyền của mình trong Hiến pháp Việt Nam. Giới hạn xa nhất mà họ có thể đi là thỉnh cầu Đảng của họ nhượng cho những lực lượng chính trị khác thuê vài mét vuông để ngụ cư trong lãnh địa mênh mông của Đảng mà hợp đồng thuê đương nhiên do Đảng soạn thảo. Như thế là đã quá nhiều hào phóng.

So với một số nhà đối lập trung thành đi trước, ông Chu Hảo còn đứng vững ở bên này giới hạn cho phép. Thay vì bị trừng phạt như Nguyễn Hữu Đang, Nguyễn Hộ hay bị thanh lí như Trần Độ, bị vô hiệu hóa như Trần Xuân Bách, những người đã đặt ít nhất là một nửa bàn chân sang phía bên kia hoặc ở giai đoạn cuối đã đoạn tuyệt hệ thống, ông Chu Hảo còn được đảm đương những chức vị tuy không có thực quyền nhưng có một bục đứng để phát ngôn trong một không gian nhất định, còn được phép dấn thân vào những dự án tâm huyết chừng nào chúng chưa bị hệ thống coi là nguy hiểm, còn được xuất hiện như một nhân vật của công chúng chừng nào ông biết làm cho hình ảnh của mình giống một bông hoa cài lên ve áo chế độ hơn là một cái gai.

Ông cũng còn được yên ổn sau khi phát biểu trên những cơ quan truyền thông ngoại quốc như BBC hay RFA Việt ngữ, chừng nào ông vẫn đủ cảnh giác trước nguy cơ “các thế lực thù địch có thể lợi dụng” “thông tin sai lệch”, như mới đây ông đã cảnh báo. Lê Công Định và Cù Huy Hà Vũ cũng phát biểu trên những cơ quan truyền thông này và họ đang ngồi sau song sắt.

‘Trả giá mềm’

Giáo sư Chu Hảo cho rằng chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của đảng cộng sản đối với trí thức ở trong nước.

Đối lập trong một chế độ toàn trị tất nhiên là phải trả giá. Tuy những người cộng sản nổi tiếng về sự thanh trừng nội bộ trong chính hàng ngũ của mình không thua gì sự đàn áp kẻ thù bên ngoài, nhưng cái giá của đối lập trung thành chưa bao giờ cao chạm trần và có thể thỏa thuận, tùy ở tài mặc cả của những người trong cuộc và cũng tùy thời giá. Thời giá hôm nay, theo tôi, thuận lợi cho những người đối lập trung thành hơn hẳn các đồng chí của họ vài thập kỉ trước.

Cái giá duy nhất mà họ phải trả, như ông Chu Hảo phàn nàn, là tiếng nói phản biện của họ không có hồi âm. Tôi nghĩ, đó là một cái giá rất mềm, so với những ví dụ chúng ta được biết từ hơn nửa thế kỉ qua. Thay vì bị trừng phạt, bị thanh lí, bị vô hiệu hóa, họ chỉ không được đếm xỉa.

Dĩ nhiên không có chuẩn để so sánh nỗi đau tâm lí. Ở người không được đếm xỉa, nó có thể lớn hơn ở người bị trừng phạt.

Từng là một quan chức nhà nước tương đối cao cấp, dù chỉ ở một chức vụ không có nhiều quyền bính, ông Chu Hảo hiểu rõ hơn hàng chục triệu người, vì sao số phận của phản biện ở Việt Nam lại hẩm hiu như thế. Được hỏi, vì sao các trí thức phản biện chỉ phản biện khi đã về hưu, ông giải thích rằng khi đang còn chức quyền, “họ là con người của guồng máy đó nên phải tôn trọng những kỉ luật của guồng máy” đã được xác lập.

Tình thế thực ra quá rõ ràng. Hoặc là bạn đứng trong guồng máy và tôn trọng kỉ luật của nó, bạn chẳng phản biện gì hết và cũng không buồn nghe ai phản biện. Hoặc là bạn vẫn đứng trong guồng máy và thử giới hạn khoan dung của nó cũng như giới hạn chịu đựng của bạn, bạn hơi phản biện một chút và nó khạc bạn ra như một miếng đờm.

Hoặc là bạn tự nguyện ra khỏi guồng máy và xắn tay lên phản biện, nhưng xin đừng gửi về địa chỉ của guồng máy và cũng đừng trách nó dửng dưng với bạn. Với nó, bạn đã không còn tồn tại và bạn nên lấy đó làm mừng, đừng gửi gắm nốt phần đời vừa được giải phóng của bạn vào chính cái cũi đã nhốt bạn chừng ấy năm trời.

“Với tôi, phát ngôn của ông Chu Hảo, rằng “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của Đảng với tầng lớp trí thức ở trong nước”, là thông điệp tệ nhất.” Phạm Thị Hoài

Ra khỏi guồng máy dễ hơn thoát khỏi hệ thống. Hệ thống bủa vây những người đối lập trung thành trong tư duy, trong diễn đạt, trong cả vốn từ vựng của họ.

Vì sao cùng một người, ở đây là ông Chu Hảo, vừa có thể phàn nàn rằng Việt Nam không có tầng lớp trí thức đích thực theo ông định nghĩa, tức những người có một số phẩm chất, trong đó nổi bật là năng lực tư duy độc lập, lại vừa có thể nhận định rằng cái giới trí thức (chưa có) đó tiếp tục cần đến sự lãnh đạo (có thực) của Đảng Cộng sản Việt Nam, như trong phát biểu mới đây của ông trên BBC?

Tôi xin thử một câu trả lời: nửa thế kỉ qua, hệ thống toàn trị của Đảng đã biến đổi thành công bộ nhiễm sắc thể của các đảng viên, “sự lãnh đạo của Đảng” đã ăn vào gen trong cơ thể họ và tự động phát tiết, trong cả những tình huống không phù hợp nhất.

Năm 2012 mở đầu với nhiều tin xấu: vụ bắt giữ nhà báo Hoàng Khương, vụ xung đột ở Tiên Lãng, vụ xét xử Lê Văn Luyện, những vụ xe cứ cháy người cứ chết từ cuối năm ngoái chưa dứt…

Với tôi, phát ngôn của ông Chu Hảo, rằng “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của Đảng với tầng lớp trí thức ở trong nước”, là thông điệp tệ nhất. Nếu nó đến từ ông Đinh Thế Huynh, sếp tư tưởng đương chức của Đảng, thì tôi có chút cảm thông. Ông ấy cần công ăn việc làm, vì chắc chắn không được đâu mời làm trưởng thôn như Bộ trưởng Đinh La Thăng nếu mất chức, mà cũng không làm thơ hay như ông Nguyễn Khoa Điềm, người tiền nhiệm của ông hai khóa trước, để cuộc sống tiếp tục có ý nghĩa.

Hơn hai mươi năm trước, các nhà lãnh đạo tư tưởng Đông Đức cũng rất bế tắc khi bỗng nhiên không ai cần đến sự lãnh đạo của họ nữa. Nhưng thông điệp nói trên đến từ vị giám đốc, linh hồn và trụ cột của Nhà xuất bản Tri Thức, cái nôi quý giá cho những tác phẩm quan trọng của tri thức nhân loại có thể lọt lòng tại Việt Nam.

Tinh thần toát lên từ khối tri thức mà ông Chu Hảo tổ chức truyền bá bằng một sự dấn thân đáng khâm phục ấy là tình yêu, ý thức và khát vọng tự do, trước hết là tự do tư tưởng. Vừa cổ vũ cho tự do tư tưởng, vừa biện minh cho sự cần thiết của chiếc gông tròng vào cổ trí thức Việt Nam và đè nặng lên họ, khiến họ chỉ còn nhận thức độ cao trí tuệ bằng khoảng cách từ cổ xuống đất chứ không bằng khoảng cách từ đầu lên trời? Nghịch lí, những điều chỉ có ở Việt Nam, cũng không chừa ông Chu Hảo.

Nghịch lí ấy hẳn có tên khác, “biện chứng cách mạng”, trong từ vựng chính thống. Không để ý tên tác giả, có thể nhầm phát biểu của ông Chu Hảo với phát biểu của nguyên Tổng Bí thư Đảng CSVN Lê Khả Phiêu đăng trên Quân đội Nhân dân hay phát biểu của đương kim Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người mà ông Chu Hảo thiết tha đặt kì vọng, vì cả ba ông đều sử dụng vô tư và vô trách nhiệm vốn từ vựng sáo mòn đang từng ngày làm tổ trong năng lực ngôn ngữ, công cụ và thành quả của tư duy, của cộng đồng.

“Đổi mới” thì luôn đi kèm “quyết tâm” như thuở nào và hai thứ này cộng lại luôn phải “triệt để và sâu rộng” cũng như “chỉ đạo” thì cần “quyết liệt”, “sửa đổi” thì phải “căn bản”, “thực hiện” thì “nghiêm túc”; các “thảo luận” thì không tránh khỏi “thẳng thắn, dân chủ” và chỉ có cách “ưu tiên, mở rộng” chúng; “hạn chế, yếu kém” thì Đảng cần “khắc phục” và “chủ nghĩa cá nhân” thì cần “đấu tranh triệt để”.

Lại “triệt để” rồi. Có doping “triệt để” lên nữa và lên nữa cũng vô ích, nhờn ngôn từ không khác nhờn thuốc kháng sinh. Không một nội dung cụ thể nào có thể sờ được trong cái cẩm nang từ vựng chính trị lười biếng đó.

Nếu cách tư duy, cách diễn đạt, nếu ngôn ngữ chính thống này hoàn toàn thắng thế thì trong vòng ba thế hệ tới, sẽ không còn ai đọc và hiểu những cuốn sách do Nhà xuất bản Tri Thức ấn hành.

‘Lạc quan vô tận’

Đảng Cộng sản vẫn có ảnh hưởng lãnh đạo đối với nhiều trí thức Việt Nam

Nhiều người đối lập trung thành tin rằng mình phải đứng trong hệ thống, phải thuộc về nó mới có cơ hội thay đổi nó, hay ít nhất mới có điều kiện để “làm một cái gì đó có ích” như cách nói nôm na. Những cống hiến của ông Chu Hảo và nhiều trí thức đứng trong hệ thống nhưng đứng ngoài guồng máy đủ lớn để bỏ qua sự xỉa xói vô liêm sỉ từ phía những người thường xuyên đem họ ra dè bỉu, trong khi mình thì đóng tất cả các vai, từ vai em ngoan biết phận qua vai đàn anh đàn chị khinh bạc, chưa kể vai chỉ điểm, chỉ trừ vai bồi bàn trong đại tiệc thủ lợi khổng lồ của các cá nhân do hệ thống đẻ ra.

Và cũng đủ lớn để bỏ qua sự mạt sát bạt mạng từ những người hùng Việt kiều ẩn danh trên mạng, những kẻ thừa khí phách để chê bai giới trí thức trong nước xu phụ quyền lực, trong khi mình thì chỉ thiếu một giọt can đảm để chính danh. Tôi kính trọng những cống hiến của ông Chu Hảo, nhưng không chia sẻ tọa độ chính trị của ông. Tôi cũng tin rằng những lựa chọn đối lập khác có thể có ích không kém, nếu không muốn nói là càng ngày càng cần thiết hơn.

Song mỗi lựa chọn đều là một thực đơn trọn gói chứ không phải một buffet trong tiệc đứng để ta lẩy riêng những món vừa miệng. So với các lựa chọn đối lập khác, vị đắng trong gói đối lập trung thành còn là ít hơn cả.

Tôi biết rằng mình đứng từ xa, không thể nhìn thấu những họa tiết đang từng ngày biến hóa trong bức tranh toàn cảnh của xã hội Việt Nam, nơi vài thập niên trước có nằm mơ cũng không thấy những cánh cửa đã mở của hôm nay. Những bước đi rất nhỏ, rất chậm, rất vất vả, đã gộp thành một chặng đường.

“Giải phẫu thẩm mĩ cho một chế độ toàn trị là giúp nó tồn tại mĩ miều hơn.” Phạm Thị Hoài

Tôi biết rằng từ một vị trí ưu đãi, không có gì để mất trừ hi vọng gặp lại quê hương và gia đình, mình dễ bất công hay dễ đánh mất sự cảm thông với những thỏa hiệp không tránh khỏi của những người phải tồn tại trong một chế độ toàn trị. Nhưng từ vị trí nào thì cuối cùng chúng ta cũng đứng trước câu hỏi phải làm gì với nó. Giải phẫu thẩm mĩ cho một chế độ toàn trị là giúp nó tồn tại mĩ miều hơn.

Đến tận những ngày cuối cùng của Cộng hòa Dân chủ Đức, một số trí thức và văn nghệ sĩ hàng đầu của quốc gia này còn theo đuổi mô hình một chủ nghĩa xã hội nhân đạo. Họ cũng là những nhà đối lập trung thành, muốn cải tạo chứ không phá bỏ hệ thống.

Sứ mệnh không thành của họ, ở thời lịch sử sắp cáo chung, còn dễ định nghĩa. Chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam nay chỉ còn trên giấy tờ, trong sách giáo khoa và trong tâm tưởng của thế hệ những người từng coi nó là lí tưởng sống. Các nhà đối lập trung thành ở Việt Nam phải theo đuổi một chủ nghĩa xã hội hồng có bộ mặt người trên lí thuyết và đối diện với một chủ nghĩa tư bản đỏ có bộ mặt rừng rú trong thực tế. Sứ mệnh của họ là cải tạo hệ thống nào để ngăn chặn sự sụp đổ của hệ thống nào, thật không dễ trả lời, chưa nói tới việc thực hiện.

Nhưng ông Chu Hảo là người lạc quan. Lạc quan vô tận. Tạp chí Xây dựng Đảng Xuân Nhâm Thìn này có bài “Tết đến rồi…!” của ông. Cứ từ từ, “tất cả mọi sự tốt đẹp bao giờ cũng ở phía trước”, như ông tuyên bố.

Bài viết phản ánh văn phong và quan điểm riêng của nhà văn, nhà báo Phạm Thị Hoài, chủ nhiệm trang blog pro & contra, cựu chủ biên tạp chí Talawas. Tác giả đang sống tại Berlin, CHLB Đức.

————————————————————————————————

Mời đọc thêm bài trả lời phỏng vấn BBC của GS Chu Hảo mà Nhà văn Phạm Thị Hoài nói đến trong bài viết trên của chị:

Đảng ‘cần lắng nghe trí thức’

Quốc Phương

BBC Tiếng Việt

Cập nhật: 03:12 GMT – thứ tư, 11 tháng 1, 2012
Giáo sư Chu Hảo kêu gọi đảng nên thực sự quyết tâm đổi mới triệt để và sâu rộng nếu muốn tiếp tục tính chính đáng và duy trì lòng tin của người dân.

Một cựu Thứ trưởng Khoa học, Công nghệ và Môi trường nói với BBC rằng chưa nhất thiết giải tán ‘sự lãnh đạo’ của đảng đối với trí thức Việt Nam ở trong nước.

Trao đổi với BBC nhân dịp bước sang năm mới 2012, Giáo sư Chu Hảo, ủy viên Hội đồng trung ương Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam (Vusta) cho rằng đảng cộng sản Việt Nam hiện vẫn còn “tính chính danh”.

Thế nhưng cựu quan chức này cảnh báo nếu đảng không “quyết tâm” đổi mới triệt để và sâu rộng, thì tính chính danh này và lòng tin của dân vào đảng sẽ mất đi.

Giáo sư Chu Hảo cũng phê phán cách thức của chính quyền và đặc biệt là chính phủ đã ứng xử với các tiếng nói phản biện của trí thức, nhân sỹ trong nước trong suốt năm 2011.

“Hầu hết các kiến nghị đều chưa được trả lời một cách đàng hoàng, lịch sự. Im thôi, chỉ nhận thôi, không trả lời. Điều đó không có lợi,” vị Giám đốc Nhà xuất bản Tri Thức thuộc (Vusta) đánh giá.

Năm 2012 là năm mà nhà nước và đảng cộng sản Việt Nam có kế hoạch hoàn tất sửa đổi Hiến pháp 1992, cũng như ban hành một số đạo luật quan trọng liên quan tới thể chế và bộ máy chính trị.

Trước hết về sửa đổi, bổ sung Hiến pháp, Giáo sư Hảo cho rằng lãnh đạo đảng và nhà nước cần lưu ý:

“Ưu tiên mở rộng thảo luận thẳng thắn, dân chủ. Nên có những sửa đổi căn bản đáp ứng yêu cầu của sự phát triển của đất nước; thì sự sửa đổi mới có tác dụng và phù hợp với lòng dân.”

“Còn nếu cứ duy trì hoàn toàn nếp tư duy cũ; chỉ sửa chữa những điều lặt vặt thì sẽ không hợp lòng dân,” ông nói.

“Ưu tiên mở rộng thảo luận thẳng thắn, dân chủ. Nên có những sửa đổi căn bản đáp ưng yêu cầu của sự phát triển của đất nước; thì sự sửa đổi mới có tác dụng..” Giáo sư Chu Hảo

Về tinh thần cốt lõi của việc sửa đổi lần này với bản Hiến pháp ra sao, Giáo sư Chu Hảo cho biết:

“Càng trở lại với tinh thần dân chủ, cộng hòa, tinh thần toàn dân đoàn kết, không phân biệt trai gái, giàu nghèo, tôn giáo, không phân biệt giai cấp, đẳng cấp, người Việt Nam trong nước và ở ngoài nước; càng xây dựng được nền hành chính trong sạch và sáng suốt bao nhiêu, thì những tư tưởng chỉ đạo đó trong Hiến pháp sẽ càng là rường cột để xây dựng các luật pháp tiếp theo bấy nhiêu.”

Giáo sư Hảo cũng kêu gọi nhà nước ban hành luật về đảng, trong tổng thể nhu cầu về các đạo luật cần ban hành trong một xã hội dân sự, ông khẳng định:

“Luật về hoạt động của các đảng chính trị, các đoàn thể xã hội dân sự, chính trị ở trong một nước đang có tiềm năng phát triển như Việt Nam là một nguyện vọng chung của nhân dân.”

Giáo sư Chu Hảo cho rằng vẫn nên tiếp tục đặt hy vọng vào ông Nguyễn Phú Trọng, người đã làm việc với Vusta năm qua.

Trước câu hỏi, liệu đã đến lúc đảng cộng sản mạnh dạn trao lại những quyền cơ bản thực sự thuộc về nhân dân và các chủ thể xã hội, cũng như tách vai trò của đảng ra khỏi sự lãnh đạo của nhà nước, cựu Thứ trưởng Khoa học – Công nghệ bình luận:

“Tính chính đáng của đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn rất nhiều trong lòng dân. Lịch sử đã để lại những dấu ấn rõ ràng va được toàn dân thừa nhận về vai trò của đảng cộng sản đưa Việt Nam từ một nước không ai biết đến trở thành một nước độc lập. Đưa Việt Nam qua hai cuộc chiến tranh, thống nhất đất nước.”

Tuy nhiên ông đưa ra cảnh báo nguy cơ mà đảng cộng sản đang phải đối diện trong tình hinh mới:

“Tính chính đáng của đảng vẫn còn nhưng nếu từ nay mà đảng không quyết tâm đổi mới như tinh thần đổi mới từ những năm 1980, đổi mới một cách sâu rộng, triệt để hơn nữa, thì sự lãnh đạo của đảng sẽ dần dần mất đi sự tin tưởng trong lòng dân.”

“Chỉ khi nào lấy lại sự tin tưởng đó, thì tính chính đáng của đảng mới được khẳng định.”

Giải tán hay không?

“Tôi có một nhận xét chung là những tiếng nói chung của giới tạm gọi là trí thức, những người hoạt động chính trị – xã hội đã nghỉ, các tướng lĩnh…, chưa được chú trọng một cách thật đầy đủ. Đặc biệt chưa có sự đối thoại”. Giáo sư Chu Hảo

Nhân nói về vai trò của Đảng cộng sản, thành viên Hội đồng Trung ương của Vusta cũng cho biết quan điểm của mình về việc có nên “giải tán” hay không sự lãnh đạo của đảng đối với trí thức ở Việt Nam.

Trước hết Giáo sư Chu Hảo đưa ra bình luận của mình về tư cách của “đội ngũ trí thức” trong nước những năm qua, dưới hàng chục năm lãnh đạo của đảng.

“Tầng lớp trí thức theo định nghĩa mà tôi hiểu chưa hình thành ở Việt Nam từ sau năm 1954 và sau năm 1975 ở Miền Nam.”

“Khả năng độc lập tư duy, khả năng dám bảo vệ chính kiến của mình, khả năng dự báo và tạo ra dư luận lành mạnh trong xã hội chưa có nhiều. Và đó là điều đáng thất vọng.”

Giáo sư Hảo cho rằng chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của đảng với tầng lớp trí thức ở trong nước và đưa ra điều kiện đi kèm:

“Không nhất thiết. Nếu như đảng cộng sản Việt Nam mở rộng dân chủ và thực sự tôn trọng tự do học thuật, thực sự tạo ra những cơ chế dân chủ để thực sự phát huy sự năng động, sáng tạo tư duy, để có thể bảo vệ được những người có những ý kiến thiểu số, nhưng chưa hẳn đã là sai trong thời điểm hiện tại.”

“Rất có thể năm, mười năm, những ý kiến đấy lại là sáng giá. Thế thì những người có ý kiến khác với chính thống, có ý kiến trái ngược, phải tạo điều kiện cho người ta phát biểu.

Giáo sư Chu Hảo nói nhiều kiến nghị của trí thức và các tầng lớp nhân dân chưa được đảng, nhà nước trả lời và đối thoại một cách đàng hoàng, nghiêm túc.

“Và khi ý kiến của người ta chưa được giới cầm quyền thừa nhận, thì được bảo lưu và bảo vệ. Để cho người ta tiếp tục được phát huy tinh thần tự do sáng tạo của mình.”

Với điều kiện này, Giáo sư Chu Hảo cho rằng có thể sẽ có giải pháp kép cho cả vị thế, tư cách của tầng lớp trí thức Việt Nam, lẫn sự tồn tại của đảng.

“Trong điều kiện ấy thì một đảng cũng được, hai đảng cũng được. Một đảng cộng sản Việt Nam cũng được nếu mà bảo vệ và tạo điều kiện ấy, thì sẽ tạo được một tầng lớp trí thức.”

Cuối cùng, Giáo sư Hảo nhận xét về cách thức ứng xử của lãnh đạo đảng, nhà nước và đặc biệt là chính phủ trong năm qua trước các ý kiến, kiến nghị phản biện của giới trí thức, nhân sỹ trong nước:

“Tôi có một nhận xét chung là những tiếng nói chung của giới tạm gọi là trí thức, những người hoạt động chính trị – xã hội đã nghỉ, các tướng lĩnh…, chưa được chú trọng một cách thật đầy đủ. Đặc biệt chưa có sự đối thoại,”

“Có nhiều ý kiến đã được tiếp thu, nhưng nhiều văn bản chính thức qua các kiến nghị gửi lên trên lại không được trả lời một cách công khai, đàng hoàng và theo cách xã giao. Trong thời gian tới đây “phải có chuyển biến” về sự tiếp thu và đối thoại,” Giáo sư nói với BBC.

(Tổng hợp từ các nguồn: BBC tiếng Việt, Basamnews)

Đôi lời bàn về “Luật QĐND Việt Nam” nhân “vụ Đoàn Văn Vươn”

Trang Basamnews hôm nay (16/01/2012) có đăng bài viết của TS Nguyễn Quang A với tiêu đề “Vài câu hỏi về vụ Đoàn Văn Vươn”.

Trong số 11 “câu hỏi” mà TS Nguyễn Quang A nêu ra trong bài viết trên, có một “câu hỏi” tôi cho là nghiêm trọng nhất (*), mặc dù “câu hỏi” này đứng hàng thứ 8 theo thứ tự sắp xếp của tác giả – đó là việc tác giả cảnh báo việc sử dụng  quân đội vào những mục đích không đúng với sứ mạng của nó.

Cùng với sự bất cập trong thi hành luật của cơ quan chức năng, những sự bất hợp lý của Luật Đất đai hiện hành được dịp bộc lộ càng rõ qua   “Sự kiện Đoàn Văn Vươn” (**) và điều này đã được rất nhiều chuyên gia phân tích, mổ xẻ khá thấu đáo trong những ngày vừa qua. Nhưng không chỉ Luật Đất đai cần phải được chỉnh sửa, việc sử dụng lực lượng vũ trang, đặc biệt là quân đội cũng phải được luật hóa sao cho quân đội không thể được huy động một cách tùy tiện vào các mục đích không phù hợp với sứ mạng của nó và không phải ai cũng có quyền sử dụng quân đội.

Người có ý kiến này đã thử tra qua google xem đã có một bộ luật về quân đội chưa và nếu có thì nó quy định những gì, kết quả là tìm được bài viết trên trang “Giáo dục Quốc phòng An ninh” theo đó dự kiến đến năm 2014 mới có “Luật QĐND Việt Nam”

Mong rằng,  chúng ta sẽ có một bộ Luật QĐND Việt Nam hiện đại và tiến bộ, phát huy được sức mạnh của các lực lượng vũ trang trong việc bảo vệ Tổ quốc và có những quy định hết sức cụ thể để tránh việc tùy tiện sử dụng quân đội vào những mục đích không phù hợp vừa làm mất uy tín của quân đội, vừa để lại những hậu quả hết sức nguy hiểm không thể lường trước được!

—————————————————————————————-

(*) Toàn văn “câu hỏi” này của TS Nguyễn Quang A như sau:

“Tại sao bộ đội lại tham gia? Nếu bộ đội công binh được huy động để gỡ mìn chỉ sau khi mìn đã nổ thì còn có thể hiểu được. Nếu bộ đội được huy động để tham gia cưỡng chế từ đầu, thì không thể chấp nhận được; quân đội không được phép làm việc đó; sứ mạng của quân đội là chống ngoại xâm chứ không được tham gia giải quyết tranh chấp dân sự; trong trường hợp này phải đưa người đã lệnh cho bộ đội tham gia cưỡng chế ra trước tòa án binh. Bộ Quốc phòng phải làm rõ các vấn đề này để nhân dân được biết và nếu sai (tức là bộ đội được huy động từ đầu) thì phải xử lý nghiêm những kẻ vi phạm để bảo vệ uy tín của quân đội.”

(**) Theo TS Nguyễn Quang A thì:   “Đây là một vụ hết sức nghiêm trọng, sẽ đi vào lịch sử tư pháp Việt Nam và chắc chắn sẽ gây nhiều tranh cãi và tác động sâu sắc đến luật đất đai sắp tới.”

Đọc thêm các bài cùng chủ đề:

Tướng Thước: Vụ Tiên Lãng là một tổn thất chính trị lớn  (Tuần Việt Nam)

Đại tướng Lê Đức Anh: Vụ cưỡng chế ở Hải Phòng – Chính quyền huyện, xã đều sai    (NLĐ)

Nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Đặng Hùng Võ:  “Quyết định thu hồi đất ở Hải Phòng là trái luật”   (VnExpress)

Ai mới là vô trách nhiệm?

Trong tuần đầu của năm mới 2012 vẫn xảy ra hàng loạt các vụ cháy xe ô tô và xe máy tại  nhiều tỉnh trong cả nước như  Bắc Ninh, Quảng Bình, Tuyên Quang, Hà Nội , Hải Phòng.

Dư luận nóng ruột  vì các “cơ quan chức năng” vẫn chưa đưa ra được kết luận chính thức nào về nguyên nhân của các vụ cháy nổ này đến nỗi Báo Tuổi Trẻ phải mở một cuộc “giao lưu trực tuyến” nhưng kết quả của cuộc giao lưu này cũng không làm điều gì sáng tỏ hơn, nếu không nói là một số không tròn trĩnh, khi mà các “chuyên gia” vẫn chỉ đưa ra những lời bình chung chung về các khả năng xảy ra các vụ cháy xe vừa qua, nghĩa là vẫn chỉ là các phỏng đoán mò.

Nhưng trong cái tình thế “đoán mò” như vậy mà Tuổi Trẻ đưa ra cái tít bài về buổi “giao lưu”  là  Xe cháy nổ: các hãng xe thiếu trách nhiệm  thì e rằng rất võ đoán.

Nếu chỉ đọc cái tiêu đề này thì người đọc sẽ bị định hướng ngay rằng nguyên nhân các vụ cháy nổ xe vừa qua là do tội lỗi của các hãng xe. Còn nếu đọc kỹ toàn bài thì người ta mới hiểu sở dĩ Tuổi Trẻ đưa ra cái tiêu đề  “thiếu trách nhiệm” này là vì các hãng xe đã được Tuổi Trẻ mời tham gia “giao lưu” nhưng họ đã từ chối. Mặc dù sự  quy kết này được phóng viên tờ báo khôn khéo nhờ LS Lê Hiếu Đằng nói hộ qua một câu phỏng vấn có tính định hướng rất rõ.

Trong khi theo nhiều nguồn thông tin thì trong cả năm 2011 hơn 70% số vụ cháy xe máy và 50% số vụ ô tô cháy chưa tìm ra nguyên nhân, số  vụ còn lại có nhiều nguyên nhân khác nhau nhưng chưa có nguyên nhân nào được xác định do lỗi của các hãng xe thì có lẽ chỉ ở Việt Nam một tờ báo mới dám liều lĩnh đưa ra một tít bài có tính quy kết như thế (có lẽ cũng vì họ chưa bị kiện lại bao giờ trong những trường hợp như thế này nên chưa biết sợ chăng?).

Truyền thông tất nhiên có quyền uy riêng của nó, nhưng quyền gì thì cũng phải được thể hiện và phát huy đúng lúc, đúng chỗ, đúng địa chỉ thì mới không bị phản tác dụng, không phải là bố người ta, “mời” ai thì người đó phải đến, ai không đến thì bảo người ta là “thiếu trách nhiệm”. Thế thì cái sự “mời” ấy phải được gọi là là gì nếu không phải là “mời đểu”

Hay là các phóng viên của chúng ta cũng quá quen với việc hay được các “cơ quan chức năng”  sờ gáy bằng kiểu  “mời” như thế nên cũng nghĩ là mình cũng có cái “cửa quyền” ấy, bắt chước cái  kiểu “mời” như thế để áp dụng với người khác rồi tự cho mình cái quyền cao ngạo trách mắng khi người ta không chấp nhận cái gọi là “mời” ấy của mình?

Đấy là chưa nói đến việc tại sao sự nghi ngờ của dư luận nghiêng nhiều về khả năng “xăng bẩn” mới là nguyên nhân gây ra các vụ cháy xe hàng loạt vừa qua thì Tuổi Trẻ chỉ  “ưu ái mời” các hãng xe mà không “mời” luôn cả các công ty kinh doanh xăng dầu đến dự cái buổi “giao lưu” trên?

Tôi không rõ các lý do mà các hãng xe từ chối không tham dự buổi “giao lưu”  này là gì vì Tuổi Trẻ chỉ nói là “vì nhiều lý do”, nhưng nếu tôi là giám đốc của một hãng xe nào đó mà được “mời” như vậy thì tôi cũng sẽ không đến vì lý do là nếu tôi có mặt, một là tôi sẽ im lặng, còn nếu cứ bắt tôi phải nói thì tôi cũng chưa có cơ sở nào để nói rằng hãng của tôi phải chịu trách nhiệm! Và trong hoàn cảnh như thế mà cứ phải nói thì sẽ rất khó để tôi không đổ lỗi cho người khác. Như vậy phải chăng chính cái sự không tiếp nhận cái gọi là “mời” ấy mới là thể hiện sự tự trọng và tôn trọng người khác, là thái độ có trách nhiệm của doanh nghiệp trong khi chưa có cơ quan Nhà nước nào hoàn thành trách nhiệm của mình là công bố chính thức nguyên nhân chính gây ra các vụ cháy xe vừa qua là gì.

Trong mắt tôi, Tuổi Trẻ đã mất điểm ngay từ những ngày đầu năm mà lý do thứ nhất là sự quy kết này, và lý do thứ hai là thái độ thờ ơ  cứ như là người ngoài cuộc trước tai nạn nghề nghiệp vừa qua của đồng nghiệp của mình là phóng viên Hoàng Khương  – phải chăng chính đó mới là sự thiếu cả trách nhiệm và đạo lý nghề nghiệp?

Thêm một dấu son cho báo chí (*)

Nhà báo Hoàng Khương

Có lẽ nếu có những sự kiện nào sẽ được kể đến trong năm 2012  thì một trong những sự kiện đáng buồn nhất  là việc nhà báo Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ bị khởi tố và bị bắt tạm giam ngay vào thời điểm vừa mới bước sang năm mới.

Sự kiện này đáng buồn không chỉ cho các nhà báo mà cho tất cả những người yêu chuộng công lý và sự công bằng.

Về lý do của vụ bắt giữ này, cơ quan điều tra đã công bố và các luật sư cũng đã vào cuộc để bảo vệ quyền lợi pháp lý cho nhà báo Khương. Những độc giả như tôi giờ đây chỉ biết cầu mong có một phiên xử thật công bằng đối với anh, một phiên xử không chỉ đảm bảo sự nghiêm minh của luật pháp mà còn có tác dụng tích cực cho xã hội, làm cho cái thiện được thăng hoa, cái ác bị đẩy lùi, vì luật pháp suy cho cùng cũng là do con người đặt ra để đảm bảo cho sự phát triển lành mạnh của xã hội.

Nhưng tôi không muốn bàn thêm về những khía cạnh pháp lý của vụ việc này ở đây mà xin giành cho các luật sư và các chuyên gia chuyên ngành về luật mà từ sự việc này, cũng như nhiều sự việc khác nữa chỉ mong ước một điều thật giản dị.

Đó là ước mong sao các nhà báo của chúng ta không phải hoạt động như các nhà điều tra, như các chiến sĩ công an chuyên nghiệp để săn lùng các loại tội phạm nữa, ước mong sao các phóng viên như Hoàng Khương không phải lăn lộn vất vả trên những con đường đầy nắng gió của miền Trung để làm các cuộc điều tra về nạn mãi lộ, ước mong sao càng ít đi những thanh niên dân thường được đang được xã hội vinh danh là  “hiệp sỹ”  phải đem tính mạng của mình để “đùa” với những kẻ cướp giật hay bọn “đinh tặc”.

Tất nhiên là cùng với những ước mong trên thì người viết bài này cũng ước mong, một ước mong cháy bỏng là sự nghiêm minh và có hiệu quả trong việc thi hành pháp luật của các cơ quan bảo vệ pháp luật, từ các chiến sĩ công an đến các công tố viên và các quan tòa để chúng ta thực sự được sống trong một xã hội an toàn thực sự trên cơ sở một nền pháp trị thực sự chứ không phải “hiệp sĩ trị” hay nửa nọ nửa kia.

Ước mong cụ thể hơn thì nhiều lắm. Chẳng hạn như ước mong một ngày đẹp trời nào đó được đọc thấy chính các chiến sĩ công an mưu trí dũng cảm của chúng ta, bằng chính những nghiệp vụ tài tình của mình mà không cần nhờ đến các nhà báo hay bất kỳ ai khác, phát hiện và đưa ra ánh sáng các vụ án liên quan đến nạn mãi lộ do chính các đồng đội biến chất của các anh thực hiện.

 Được như thế thì những nhà báo như Hoàng Khương sẽ không phải vất vả trong những ngày đã qua và sa vào cảnh tù tội ngày hôm nay.

Nhưng nếu như những ngày này khi vẫn còn bóng dáng của một “thời đại hiệp sỹ”, khi mà chúng ta vẫn còn phải trông chờ nhiều vào các “hiệp sỹ” để săn bắt cướp hay bọn “đinh tặc”, vẫn phải tuyên dương các nhà báo trong những bài phóng sự điều tra chống đủ các loại tệ nạn thì phải chăng ngoài những yếu tố pháp luật khô cứng và lạnh lùng (nhưng cũng có rất nhiều tình tiết giảm nhẹ khi xét đến động cơ của bị can) cần  phải được xem xét đến, một phong cách hiệp sỹ cũng rất nên được các vị công tố và quan tòa thể hiện để chơi đẹp mà  tha bổng cho nhà báo Hoàng Khương trong phiên tòa xét xử vụ việc này sắp tới. 

Viết đến đây, tôi lại nhớ lại sự kiện cách đây mấy năm báo chí đã phanh phui ra sự việc bảo mẫu bạo hành đối với trẻ em mà trong dư luận có một số người nghi ngờ về tính chính đáng trong công việc này của các nhà báo. Trong một bài viết lúc đó nhân sự kiện này (**), người viết bài này đã cho rằng việc báo chí phanh phui sự kiện này, cũng như hàng loạt vụ việc khác, là những dấu son của báo chí Việt Nam khi hệ thống chính quyền cơ sở và các cơ quan điều tra của chúng ta chưa chứng minh được tính hiệu quả của nó.

Nhưng đó chỉ là những dấu son trong một xã hội còn mang nặng tính “hiệp sỹ”. Còn trong một xã hội đã gọi là pháp trị thì lẽ ra rất nên không cần phải có bất kỳ một “dấu son” nào như thế.

——————————————————————————————————————————

(*) – (**)  Xin mời đọc lại bài viết này (Bài đã đăng trên Tuần Việt Nam):

THÊM MỘT DẤU SON CHO BÁO CHÍ

31/01/2008 08:14 GMT+7

Việc các phóng viên Đài TH Đồng Nai và báo Pháp luật TP. HCM đưa lên công luận vụ “cô bảo mẫu” hành hạ trẻ em tại Đồng Nai có thể được coi là một trong những sự kiện báo chí lớn trong thời gian qua.

Dư luận, trong đó có các nhà báo, hầu hết đều đánh giá cao việc làm này của các phóng viên nói trên. Tuy nhiên cũng có một số ý kiến đặt ra một góc nhìn khác, tiêu biểu là bài viết của nhà báo Đăng Bình trên báo Pháp luật Việt Nam. Tác giả cho rằng để có một tác phẩm báo chí rúng động xã hội, các phóng viên này đã không có biện pháp ngăn chặn kịp thời mà lại để cho những em bé bị hành hạ hàng tháng trời.

Trong bài viết của mình, nhà báo Đăng Bình viết: “Có người cho rằng nếu nhà báo không quay phim để thu thập đủ chứng cứ thì khó còng tay bà Hoa được. Tôi cho rằng không khó, vì với lá đơn tố cáo của công dân mà nhà báo đang có trong tay, lời khai của một vài nhân chứng là hàng xóm của bà Hoa, cộng với việc giám định thương tích của các cháu do bà Hoa chăm sóc… là có cơ sở để xử lý bà Hoa về tội hành hạ người khác rồi.

Bằng biện pháp nghiệp vụ, cơ quan đều tra (nếu đã vào cuộc) là sẽ làm sáng tỏ bản chất vụ án được thôi. Cơ quan điều tra của chúng ta vốn rất giỏi cơ mà.”

Có lẽ những băn khoăn của nhà báo Đăng Bình đối với các phóng viên là dựa trên lập luận “cơ quan điều tra của chúng ta vốn rất giỏi…” và “nếu (họ) vào cuộc là sẽ làm sáng tỏ bản chất vụ án…”

Từ lập luận này, việc nhà báo Đăng Bình chỉ trích các đồng nghiệp của mình cũng là điều dễ hiểu. Nhưng anh đã không tính đến việc liệu các tác giả của phóng sự này, có chia sẻ quan điểm “cơ quan điều tra của chúng ta vốn rất giỏi cơ mà” ấy của anh hay không.

Câu hỏi này xin dành cho các phóng viên của Đài PT-TH Đồng Nai và báo Pháp luật TP. HCM.

Riêng tôi thì muốn tin điều mà nhà báo Đăng Bình nói là cơ quan điều tra của chúng ta rất giỏi và sẽ làm sáng tỏ vấn đề nếu họ vào cuộc. Nhưng điều đó được hiểu như một giả thiết, hơn là một điều khẳng định. Nhà báo Đăng Bình có thể tin vào điều mình nói.

Nhưng có một câu hỏi đặt ra là, ngoài nhà báo Đăng Bình của chúng ta, còn những ai nữa dám khẳng định một cách chắc chắn rằng các cơ quan điều tra của chúng ta sẽ “vào cuộc” nếu không có bài phóng sự truyền hình đó hay không?

Riêng tôi thì không dám tin vào cơ quan điều tra của chúng ta, ít nhất là trong vụ việc này. Vì vậy, nếu là một phóng viên trong hoàn cảnh đó, tôi tin rằng mình cũng sẽ phải cắn răng để làm trọn vẹn cái phóng sự ấy thôi.

Cũng có thể tôi thiếu lòng tin, mặc dù thiện ý của tôi là muốn tin. Nhưng như người ta nói “một lần bất tín, vạn lần bất tin”. Chỉ riêng cái vụ em Bình 10 năm liền bị chủ quán phở hành hạ, sát ngay cạnh địa bàn quản lý của công an sở tại, đã làm cho lòng tin của tôi bị lung lay.

Đó là chưa kể nhiều vụ việc nghiêm trọng khác mà cơ quan điều tra không phát hiện được, hoặc đã được người dân cảnh báo mà không can thiệp hoặc can thiệp không có hiệu quả, và chỉ cho đến khi báo chí phát hiện thì mới được xem xét xử lý đến nơi đến chốn.

Vì vậy, với tư cách là một công dân, không phải nhà báo, tôi đánh giá việc báo chí phanh phui sự kiện này, cũng như vụ em Bình và hàng loạt vụ việc khác, là những dấu son của báo chí Việt Nam, khi hệ thống chính quyền cơ sở và các cơ quan điều tra của chúng ta chưa chứng minh được tính hiệu quả của nó.

Với thiện ý của một công dân, tôi mong các cơ quan điều tra của chúng ta sẽ không phụ lòng tin của nhà báo Đăng Bình, để sao cho trong thời gian tới chúng ta sẽ không phải chứng kiến thêm một “dấu son” nào nữa.

Nhưng chừng nào còn chưa được như vậy, thì các nhà báo của chúng ta vẫn cứ còn phải vào cuộc một cách bất đắc dĩ như vậy thôi…

 

Hy vọng sang năm mới không phải “đoán mò” nữa.

Các nhà kinh doanh xăng dầu yên lòng?

Chương trình thời sự của Đài Truyền hình VN tối ngày 30/12 30/12/2011 dẫn lại tin từ  TTXVN về một thông báo ngắn gọn của Tổng cục Đo lường chất lượng – Bộ Khoa học và Công nghệ Việt Nam rằng “mẫu xăng lấy từ chiếc xe hiệu Attila cháy trên đường Trần Phú, quận Hà Đông, Hà Nội không chứa methanol và aceton, các hàm lượng phù hợp với quy chuẩn chất lượng Việt Nam.”

Cũng theo TTXVN được Dân Trí đăng lại  cùng ngày thì  ông Trần Văn Vinh, Phó Tổng cục Trưởng Tổng cục Đo lường chất lượng cũng xác nhận rằng “các mẫu xăng ở các vụ cháy xe trước đó cũng được cơ quan kiểm nghiệm, nhưng không phát hiện chất khác lạ trong các mẫu này.”

Thông báo rất ngắn gọn với những từ ngữ theo một phong cách pháp quy khá chuẩn mực này của một cơ quan Nhà nước chắc sẽ làm cho các nhà kinh doanh xăng dầu và các cửa hàng bán lẻ xăng dầu yên lòng.

Dân vẫn hoang mang

Chiếc xe bị cháy lúc 5h30 sáng nay 31/12/2011 - Ảnh: Dân Trí

Nhưng nỗi hoang mang của người dân thì vẫn còn nguyên, nếu không nói là lại còn tăng thêm, vì thế thì không biết nguyên nhân gây ra hàng loạt các vụ cháy nổ xe vừa qua là gì?

Chỉ sau thông báo trên 1 ngày, vào  5h30 sáng nay 31/12 đã xảy ra vụ cháy một xe du lịch 16 chỗ , trên đường cao tốc Liên Khương – đèo Prenn mà một bài viết trên Dân Trí  miêu tả là “bất ngờ bốc cháy dữ dội” và rất may là không có thiệt hại về người

Trong tình cảnh này, mặc dù chỉ vài tiếng nữa là hết năm 2011, cho đến thời điểm này ai dám chắc đây sẽ là vụ cháy xe cuối cùng trong năm? (*)

Không liên quan đến nhau?

Cũng theo Dân Trí dẫn lời ông Trần Văn Vinh, Phó Tổng cục Trưởng Tổng cục Đo lường chất lượng nói thêm rằng “cơ quan chuyên ngành” đã  “tiến hành kiểm tra đột xuất cửa hàng xăng tại Cầu Giấy, Hà Nội” và đây (tức là việc kiểm tra cửa hàng xăng này và việc kiểm tra mẫu xăng từ chiếc Atila bị cháy như đề cập ở trên – HH) là hai vụ việc không liên quan đến nhau.”

Còn một bài đăng trên Vnexpress ngày hôm qua (30/12/2011)  thì nói rõ hơn rằng “Bộ Khoa học Công nghệ đã phát hiện một mẫu xăng có chứa tới 15,3% metanol tại Cửa hàng xăng dầu Mai Dịch, thuộc Công ty cổ phẩn sản xuất dịch vụ xuất nhập khẩu Từ Liêm, km 9 Hồ Tùng Mậu (quận Cầu Giấy, Hà Nội).”

Trong bài báo này, VnExpress cũng trích đăng từ một bài báo khoa học của nước ngoài công bố năm 2010 ý kiến của tác giả David A. Kingston mà theo bài báo này là “người có kinh nghiệm 42 năm trong tập đoàn ExxonMobile (Mỹ)” trong đó tác giả khuyến cáo hạn chế sử dụng metanol trong xăng vì nó là thứ “dung môi cực mạnh, hòa tan các chất hữu cơ thì metanol là chất ăn mòn mạnh, đặc biệt là nhôm và quá trình ăn mòn này tiếp diễn cho tới khi nhôm (bị ăn mòn) hết hoặc nồng độ metanol không đáng kể…”, trong khi những động cơ hiện đại có tỷ lệ nhôm rất cao và các kim loại khác như  “đồng, đồng thau, kẽm và sắt bị ăn mòn khi nồng độ metanol đạt 15%.”

(Xin nhắc lại là mẫu xăng thu được từ  Cửa hàng xăng dầu Mai Dịch, thuộc Công ty cổ phẩn sản xuất dịch vụ xuất nhập khẩu Từ Liêm, km 9 Hồ Tùng Mậu (quận Cầu Giấy, Hà Nội) chứa tới 15,3% metanol như đề cập ở trên)

Đó là chưa nói đến việc “metanol còn gây ra những vấn đề với chất đàn hồi trong hệ thống cung cấp nhiên liệu cho động cơ” như ý kiến của tác giả David A. Kingston cũng được Vnexpress trích dẫn ở trên mà cũng theo bài báo này thì “Liên minh 12 hãng xe gồm BMW, Chrysler, Ford, General Motors, Jaguar, Land Rover, Mazda, Mercedes-Benz Mỹ, Mitsubishi, Porsche, Toyota, Volkswagen Mỹ và Volvo Bắc Mỹ đã ra bản tuyên bố trên toàn cầu về việc ngăn ngừa sử dụng metanol trong nhiên liệu.”

Đoán mò

Tất nhiên những ý kiến nói trên cũng chỉ là một ý kiến cá nhân của một người Mỹ và xin dành phần đánh giá cho các cơ quan quản lý chất lượng chuyên ngành “có thẩm quyền” của chúng ta. Nhưng trong khi chờ mãi mà vẫn chỉ nhận được những văn bản kết luận chung chung với những câu chữ lạnh lùng như “đây là vấn đề phức tạp còn cần thời gian để nghiên cứu”, hoặc “việc cháy xe là có nhiều nguyên nhân”, hoặc “chưa có cơ sở để kết luận nguyên nhân”, hoặc như văn bản thông báo của Bộ KH và CN như đề cập ở trên rằng các vụ  này việc này kia là “không liên quan đến nhau” thì những dân thường như tôi đành phải cứ đưa ra những phỏng đoán  mò để trước thì tự lo thân mình, sau thì vì mối quan tâm đến chuyện an toàn của cộng đồng, của xã hội…,  mặc dù không ít người biết chuyện đều bảo mình sao cứ “rỗi hơi” đi lo việc của Nhà nước.

Và trong các entry trước, người viết bài này cũng đã đưa ra phỏng đoán mò rằng có chất lạ nào đấy ở trong xăng gây phá hỏng các chất dẻo và/ hoặc ăn mòn các chi tiết bằng kim loại của hệ thống cung cấp nhiên liệu trong động cơ làm xăng rò rỉ gây cháy.  Sự “đoán mò” này cũng xuất phát từ một loạt “đoán mò” của các blogger và cư dân mạng “rỗi hơi” khác rằng có thể chất đó là methanol hay acetone.

Còn hôm nay, sau khi đọc được ý kiến của cái ông người Mỹ có tên là David A. Kingston nào đó  cho rằng methanol không chỉ có “những vấn đề với chất đàn hồi trong hệ thống cung cấp nhiên liệu cho động cơ” mà còn có tính ăn mòn kim loại cao, đặc biệt là  quá trình ăn mòn này tiếp diễn cho tới khi… nồng độ metanol không đáng kể.” -  mà nếu nói nôm na có nghĩa là các “chiến sĩ” methanol sẽ “chiến đấu” và hy sinh (bay hơi) đến “người” cuối cùng để xuyên thủng “bọn” kim loại trong hệ thống dẫn xăng, thì người viết bài này cũng cảm thấy cái sự “đoán mò” của mình và những người “rỗi hơi” khác là có cơ sở.

Nếu theo cách diễn giải nôm na như thế trên cơ sở ý kiến của người Mỹ nọ thì giả sử như chiếc xe hiệu Attila cháy trên đường Trần Phú, quận Hà Đông đã dẫn ở trên và các xe đã cháy khác mà trước đó có sử dụng xăng có pha methanol thì việc sau khi cháy nó “không chứa methanol và aceton” nữa và “các hàm lượng phù hợp với quy chuẩn chất lượng Việt Nam” như kết luận của Tổng cục Đo lường chất lượng – Bộ Khoa học và Công nghệ Việt Nam là điều “chuẩn không không cần chỉnh” -  vì sau khi gây ăn mòn thì nó gần như biến mất rồi còn đâu!

Thế thì những sự việc mà Tổng cục nọ bảo là “không liên quan với nhau” thì có liên quan với nhau không?

Người viết bài này, cũng như hàng triệu dân thường khác “không có chức năng” để trả lời câu hỏi đó mà cũng chỉ đặt ra câu hỏi “nhạy cảm” như thế để mà  đoán mò thôi nhé.

Nhưng chẳng lẽ trong cái TÌNH CẢNH NÀY, dân thường cũng không có cả quyền đoán mò?

Hy vọng từ  năm 2012 trở đi, người ta không phải đoán mò thêm nhiều thứ nữa.

Và cũng cầu mong trong những năm sau sẽ ngày càng bớt đi những xui xẻo như thế này nữa đối với dân ta.

——————————————————————————————–

(*) Khi entry này mới được viết xong một vài tiếng đồng hồ thì chủ blog tôi lại đọc được trên Vnexpress tin về một vụ cháy xe nữa (nhãn hiệu Ford Escape) khiến 2 người trên xe bị bỏng nặng xảy ra tại Đông Hà – Quảng Trị vào chiều nay 31/12/2011.

Không biết từ thời điểm chủ blog tôi đang viết những dòng này (22 giờ 20 phút) cho đến thời khắc giao thừa kết thúc năm 2011 có còn xảy ra vụ cháy xe nào nữa hay không???

Nhân vụ “cờ 6 sao”.

Cho đến thời điểm này, sự giận dữ của đông đảo dư luận vẫn chưa nguôi về sự việc người ta đã để cho  các em bé Việt Nam vẫy “cờ 6 sao” khi chào đón ông Tập Cận Bình, Phó Chủ tịch Trung Quốc sang thăm Việt Nam vừa qua.

Nhưng không phải là không có một số ít blogger phản ứng trái chiều lại với sự giận dữ trên bằng những từ ngữ  có tính hằn học và phỉ báng, ví dụ như  ông Trương Thái Du thì cho rằng đó là “sự cực đoan trong tâm lý nhược tiểu” hoặc một blogger nữ khác kiêm Tổng Biên tập một tờ báo nọ thì dùng những lời lẽ rất tục tằn và bẩn thỉu mà tôi không muốn dẫn ra đây – ở những nước có nền báo chí độc lập và lành mạnh thì chắc chắn bất kỳ chủ một tờ báo nào cũng sẽ sa thải một Tổng Biên tập như thế để tránh cho hình ảnh tờ báo của họ bị hoen ố khi cư dân mạng hầu như  ai cũng biết chính người có những phát ngôn mang tính “chợ búa” như vậy là Tổng Biên tập của tờ báo ấy.

Tự do ngôn luận là tôn trọng  một cách có văn hóa những ý kiến đa chiều. Nhưng để được tôn trọng một cách có văn hóa như vậy thì bản thân những ý kiến  đa chiều ấy cũng phải được thể hiện có văn hóa và thiện chí. Vì thế mà trong bài này, thay vì tranh cãi với ông Trương Thái Du hoặc lãng phí từ ngữ với bà Tổng Biên tập đã dẫn ở trên,  người viết bài này chỉ xin được trích lại mấy lời của Nhà giáo Phạm Toàn (đăng trên Blog Quê Choa) rằng:

Nó chửi cả nước là đồ nhược tiểu khốn nạn, mà vẫn còn lịch thiệp ông ông tôi tôi, trí thức trí ngủ này nọ, nhà khảo nọ sát kia. Nó ném cứt lợn để chửi cả loài người đang sục sôi hy vọng trong đầm đìa máu me và ngột ngạt thuốc súng, mà vẫn để cho chúng kẻ tung người hứng.

Trí thức đâu có phải là mấy cái bài báo mà nếu cần thì cơ quan Tình báo Hoa Nam có thể sản xuất thay cho nó cà đống rồi đưa tiền đi thuê in dễ như bỡn trong một đất nước đầy rẫy người có quyền lực nhưng lại thiếu sự thẳng ngay.

Thật sự là một trí thức thì phải hy sinh trọn đời cho công việc – và khi công việc làm là vì dân thì không được phép há miệng chửi dân.

Đã thế thì cũng chẳng nên lãng phí thêm từ ngữ với những kẻ như ông Phạm Toàn đã nói ở trên.

Nhưng, với những ý kiến trái chiều không có những  “ý đểu” như Nhà giáo Phạm Toàn đã lên án, mà ở mức độ nào đó cũng thể hiện một sự  chân thành (dù cho có chút cực đoan và hơi nặng lời), thì cũng rất đáng được trao đổi lại cho thấu tình đạt lý.

Chẳng hạn như trên trang Anh Ba Sàm, bình luận về phản ứng của dư luận mấy ngày vừa qua về vụ “cờ 6 sao”, một còm sĩ có nickname là Donghailongvuong (DHLV) viết:

“Bất luận một trí thức, nhà văn , nhà bất đồng chính kiến , nhà nghiên cứu/quan tâm đến chính trị tầm cỡ nào có ý nghĩ như rộ lên gần đây cái chuyện hàm ý cái chuyện cờ quạt, ngôi sao e sợ rằng , huặc hàm ý nói đến (kể cả chỉ trích/phẫn nộ/căm phận) cái chuyện Việt Nam trở thành hoặc trá hình là một quận huyện của Tàu, cho dù là chế giễu chính quyền hiện hành….. thì theo quan điểm của tôi là đó là những người yếu bóng vía, bản lãnh kém….nói chung chỉ là đọc báo nghe đài, a dua về chuyện thời cuộc, chính trị.”

Về ý kiến này của DHLV, người viết bài này xin có mấy lời trao đổi lại như sau:

“Bất luận một trí thức, nhà văn , nhà bất đồng chính kiến , nhà nghiên cứu/quan tâm đến chính trị tầm cỡ nào có ý nghĩ như rộ lên gần đây…”  (xin được dùng lại cụm từ này của DHLV) thì theo tôi họ cũng không ngây thơ, không trẻ con, không “yếu bóng vía, bản lãnh kém” giống như bạn DHLV (hoặc như bạn nghĩ) đâu.

Thái độ của họ phản ánh một sự phẫn nộ, một sự giận giữ có lý do đã được tích tụ từ ngày này qua tháng tháng, nếu không nói là là nó đã ăn sâu vào trong máu do tổ tiên từ hàng ngàn năm để lại trong lịch sử quan hệ với thằng bạn láng giềng xấu chơi. Đây là vấn đề tâm lý có thể hiểu được và vượt xa tầm suy nghĩ về những tiểu tiết mà bạn DHLV đặt ra. Gọi sự phẫn nộ hay giận dữ này là thành kiến cho nó nhẹ đi một chút cũng được. Nhưng đó là thành kiến có những lý do rất chính đáng của nó.

Những thành kiến đó có lúc nặng nhẹ khác nhau tùy vào những giai đoạn lịch sử nhưng chưa bao giờ chấm dứt mà nó cứ âm ỉ, có dịp lại bùng lên. Đó là một sự thật khách quan trong quan hệ Việt – Trung hàng ngàn năm nay. Chẳng hạn như có thể sự thành kiến này đã từng dịu đi phần nào ở cái thời mà Mao Trạch Đông đã nói một câu (mà tôi đã đọc được ở đâu đó) đại ý rằng người Trung Quốc ngày nay nên làm điều gì đó tốt đẹp cho Việt Nam để chuộc lại những lỗi lầm trong quá khứ mà tổ tiên của ông ta đã gây cho con người và đất nước VN từ những cuộc xâm lược tàn bạo. Những thành kiến đó có thể đã dịu dần đi qua năm tháng nếu như đột nhiên lại không xảy ra các vụ xấu chơi của anh bạn láng giềng mà cuộc xâm lược tàn bạo của Trung Quốc vào tháng 2/1979 bắn giết tàn bạo cả dân lành Việt Nam là một sự kiện đỉnh điểm. Sự kiện này đã làm bùng phát trở lại sự căm ghét của người Việt Nam đối với Trung Quốc từ những người tưởng như đã hết căm ghét Trung Quốc vào thời đó. Còn đối với những người Việt Nam vẫn còn “cố chấp” thành kiến với Trung Quốc thì tất nhiên họ sẽ căm phẫn và giận dữ gấp bội phần sau sự kiện đó.

Việt Nam đã chưa bao giờbị Trung Quốc khuất phục cũng là bởi vì người Việt Nam luôn ác cảm với sự xấu chơi của các thế hệ cầm quyền Trung Quốc có lịch sử từ hàng ngàn năm nay như thế. Sự ác cảm ấy đẫn đến những thái độ, những phản ứng hay sự soi xét kỹ càng hơn trước bất kỳ động thái hay hiện tượng bất thường nào trong quan hệ với Trung Quốc là một thực tế khách quan mà dù ai có dạy bảo nên thế nọ hay thế kia cũng là vô ích. Với ý nghĩa ấy thì cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc năm 1979 là một thất bại thảm hại của họ nếu họ muốn chinh phục người Việt Nam. Trong thời đại văn minh ngày nay, sức mạnh của nhân tâm và sự văn minh – thứ mà Trung Quốc không biết bao giờ mới sở hữu được – mới là thứ có thể dùng để chinh phục được người khác hay làm chủ bất cứ “cuộc chơi” nào trên thế giới. Và kể từ sau cuộc chiến tháng 2/1979 rồi hàng loạt các sự kiện chơi xấu trong những năm tiếp theo của Trung Quốc đối với Việt Nam, tham vọng chinh phục, thôn tính Việt Nam của các thế hệ cầm quyền Trung Quốc đã xa lại càng xa khỏi tầm tay của họ cùng với sự căm tức của người Việt Nam cứ tăng dần theo cùng thời gian ấy.

Vì vậy, tôi tin rằng những người Việt Nam phản ứng với sự kiện “cờ 6 sao” cũng thừa hiểu rằng dù có ai “sai sót” mà cắm cái cờ ấy trên cột cờ chính của Hà Nội thì cũng chẳng vì thế mà mất nước ngay được. Đừng có mà tưởng bở nhé, ông bạn láng giềng! Các “trí thức, nhà văn , nhà bất đồng chính kiến , nhà nghiên cứu/quan tâm đến chính trị…” như DHLV đề cập họ không ngây thơ nghĩ như thế đâu. Nhưng phản ứng của họ là thực sự cần thiết và có lý do. Vì thế có thể DHLV mới chính là kẻ ngây thơ. Phản ứng của họ chính là thể hiện sự căm ghét đã được tích tụ theo thời gian. Và đấy là một cảnh báo mà những kẻ có dã tâm bành trướng và xâm lược cũng như một số ít những kẻ nào đó manh nha có ý tưởng bán nước không thể xem thường trước sức mạnh của tinh thần yêu nước của cả dân tộc Việt Nam!

Nên nhớ là sức mạnh tinh thần ấy, chứ không phải là sức mạnh của các loại vũ khí giết người, mới là nguyên nhân chính khiến cho dân tộc Việt Nam trụ vững hiên ngang bên cạnh gã khổng lồ đầy tham vọng ở Phương Bắc trong hàng ngàn năm qua!

Nói thêm về chỉ số octane trong xăng (*)

Trong một loạt mấy entry trước, chủ blog tôi đã định không bàn sâu về các vấn đề kỹ thuật của động cơ đốt trong (như chỉ số octane liên quan đến khả năng xảy ra hiện tượng “kích nổ”  (engine knocking) trong các động cơ sử dụng xăng là nhiên liệu) mà chỉ muốn chia sẻ với đông đảo dư luận mấy ngày qua về khả năng tạp chất lẫn trong xăng có thể gây ra cháy nổ xe do những tạp chất này có thể gây ra ăn mòn hay phá hỏng các chi tiết của hệ thống dẫn xăng, từ đó làm xăng rò rỉ và bắt cháy khi có nguồn nhiệt xuất hiện trong môi trường.

Nhưng vì thấy cư dân mạng không ít người hiểu chưa chuẩn xác về chỉ số octane, chẳng hạn như BS Hồ Hải trong một bài viết rất đáng tham khảo vừa qua cũng có một câu phát biểu dễ gây ngộ nhận rằng chỉ số octane cao làm cho xăng dễ cháy nổ -  và không chỉ có ông mà nhiều còm sĩ cũng nghĩ như thế – nên chủ blog tôi chẳng đặng đừng được mới xin có thêm vài lời như sau:

Về khía cạnh kỹ thuật hay an toàn thì câu này của BS Hồ Hải hiểu theo cách nào cũng không chuẩn xác vì những lý do sau:

(a)  Về khía cạnh an toàn chống cháy nổ (fire & explosion) thì dù xăng có chỉ số octane cao thấp thế nào, mà nếu đã rò rỉ ra bên ngoài thì khả năng bắt cháy không khác nhau là mấy, chỉ cần có mồi lửa, ma sát, tia lửa điện xuất hiện thì đều dễ cháy như nhau.

(b) Còn về khía cạnh kỹ thuật của động cơ, nếu nói quá trình “cháy nổ” (combustion process) của xăng bên trong động cơ là một trong các quá trình làm việc của động cơ gồm  Nạp – Nén – (Cháy) Nổ  – Xả   thì hoàn toàn sai khi cho rằng việc làm tăng chỉ số octane sẽ làm xăng dễ cháy nổ hơn mà phải nói ngược lại thì mới đúng. Việc người ta pha thêm các chất phụ gia là để làm tăng chỉ số octane trong xăng dùng trong các loại động cơ xăng có tỉ số nén cao nhằm giảm khả năng xăng tự bốc cháy (dễ tự đánh lửa một cách không mong muốn khi bugi chưa bật tia lửa điện) trong động cơ. Ngược lại, xăng có chỉ số octane càng thấp thì khả năng này càng cao, nhất là đối với các động cơ có tỉ số nén cao,  nghĩa là chưa cần cháy để sinh công thì đã cháy rồi (tự đánh lửa trong động cơ  trước khi bugi bật tia lửa điện) và hiện tượng này vừa làm tiêu hao nhiên liệu, làm nhiệt độ tăng cao trong động cơ, làm động cơ không phát huy hết công suất (**), lại vừa tùy theo mức độ mà gây ra các rung lắc và va đập cơ khí bên trong động cơ,  dẫn đến gẫy, nứt hay biến dạng các chi tiết dẫn động vì làm cho piston, thanh truyền chịu những tác động trái chiều (do piston còn chưa đi hết quá trình nén cần thiết thì đã bị lực đẩy xuống không mong muốn từ việc nhiên liệu tự phát cháy sớm trước thời điểm cần cháy trong động cơ). Tóm lại, nếu hiểu “cháy nổ” theo nghĩa này thì  chỉ số octane tăng lên sẽ làm cho xăng khó “cháy nổ” hơn chứ  không phải làm cho nó “dễ cháy nổ hơn”.

Những điều bàn ở trên chỉ liên quan đến động cơ xăng. Còn cách thức cháy của nhiên liệu diesel (trong các xe ô tô không chạy bằng xăng mà bằng nhiên liệu diesel) thì hoàn toàn khác  và không phải là chủ đề của loạt bài này. Vì trong loạt bài này, trọng tâm chính mà chủ blog tôi muốn bàn đến là nguyên nhân gây cháy nổ xe trong thời gian qua – mà theo các thông tin chính thức cho đến nay thì (hầu như?) tất cả ô tô, xe máy bị cháy đều là các phương tiện sử dụng nhiên liệu là xăng chứ không phải diesel.

———————————————————————————————–

(*) Trong hầu hết các tài liệu chuyên ngành, cụm từ “trị số octane” để chỉ độ lớn nhỏ của chỉ số này được dùng phổ biến hơn là “chỉ số octane” là một cụm danh từ có lẽ không chỉ về cấp độ . Có lẽ dùng “trị số octane” trong những trường hợp như thế thì chuẩn xác hơn? Tuy nhiên, vì đa số cư  dân mạng sử dụng cụm từ “chỉ số octane” kể cả khi nói về sự “cao” hay “thấp” của trị số này nên người viết bài này cũng dùng theo cách ấy với mục đích chia sẻ với cộng đồng mối quan tâm thiết thực nhất hiện nay là cảnh báo về những khả năng mất an toàn cho người sử dụng ô tô – xe máy để có biện pháp phòng ngừa cháy nổ trong các điều kiện có thể trong khi các “cơ quan chức năng” chưa đưa ra bất kỳ kết luận chính thức nào về vấn đề này, hơn là đi sâu tranh cãi khộng cần thiết về những thuật ngữ kỹ thuật có tính đặc thù thuộc các chuyên ngành hẹp.

(**) Điều này giải thích tại sao nhiều người đi xe máy phát biểu khi dùng xăng A92 thì “mát máy” và xe đi “bốc” hơn là khi dùng xăng A82 có trị số octane thấp hơn -  Các số “92″ hay “82″ là để biểu thị trị số octane  trong xăng. Tuy nhiên điều này chỉ đúng với xe động cơ phân khối lớn và tỉ số nén cao. Đối với các xe dùng động cơ có tỉ số nén thấp thì chỉ cần dùng xăng A82 (hoặc thậm chí là A76 như có sẵn trước đây)

Chỉ số octane cao hay thấp của xăng không liên quan gì đến các vụ cháy nổ xe

Trong bài viết  “Có cần kiểm tra xăng trong vụ cháy nổ xe hàng loạt”  trên trang blog của BS Hồ Hải, tác giả cũng nghi ngờ tạp chất lẫn trong xăng như đề cập trong bài báo trên Dân Trí mà tôi đề cập trong entry ngày hôm qua có thể là nguyên nhân gây ra các vụ cháy nổ xe vừa qua, chỉ có khác bài trên Dân Trí là tác giả nghi ngờ acetone chứ không phải methanol có thể là thủ phạm.

Chỉ có một chi tiết thiếu chuẩn xác trong bài viết của BS Hồ Hải  là tác giả cho rằng việc pha  aceton vào xăng “thường sẽ làm chỉ số octane tăng lên và dễ cháy nổ”. Điều này không đúng vì chỉ số octane cao hay thấp chỉ liên quan đến khả năng (tự) kích nổ bên trong động cơ thấp hay cao, là một vấn đề kỹ thuật không liên quan gì đến việc cháy nổ xe là hiện tượng cháy xe, tức là (nhiên liệu bị rò rỉ) cháy ở bên ngoài động cơ.

Xin lưu ý “kích nổ” (knocking) là một thuật ngữ kỹ thuật trong chuyên ngành động cơ đốt trong mà trong khuôn khổ bài này tôi không có ý bàn sâu thêm, khác với khái niệm “nổ” (explosion) bên ngoài động cơ theo nghĩa thông thường như các vụ cháy nổ xe máy vừa qua – điều này thì phù hợp với các ý kiến rất chuẩn xác của các TS Nguyễn Văn Khải và Lê Văn Cát trong bài viết trên GDVN và cũng đã được nói đến trong entry ngày hôm qua của chủ blog này.

Nhưng khả năng thứ hai mà BS Hồ Hải cho rằng “nếu acetone có mặt trong xăng để dùng cho các động cơ có dây dẫn xăng vào động cơ nổ bằng cao su hoặc chất dẻo tổng hợp, nó sẽ bào mòn và làm cho ống dẫn một ngày đẹp trời sẽ rò rỉ xăng. Việc rò rỉ xăng trên mặt một động cơ đang vận hành có nhiệt độ cao…..sẽ phát hoả dẫn đến cháy nổ” thì theo tôi lại rất đáng lưu tâm.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.