Cách “làm báo” chỉ ở Việt Nam mới có: Dịch bài của phóng viên nước ngoài rồi đăng ở báo nhà mình mà không ghi nguồn !

 

Hà Hiển

Ảnh chụp phần cuối bài trên VnExpress có ghi tác giả An Hồng, thực ra là bài dịch lại từ báo nước ngoài mà không dẫn nguồn

Vừa rồi tôi vào trang VnExpress đọc được bài khá hay với tên bài là Trump và Kim Jong-un có thể đã ‘bắt sai tín hiệu’ của nhau ký tên tác giả là An Hồng. Nhưng vì văn phong của bài viết, dù là tiếng Việt, vẫn mang đậm “mùi Tây” nên tôi đã nghi đây có lẽ là bài dịch từ một bài báo phương Tây. Tự lần mò một lúc thì tôi phát hiện ra đây chỉ là bài mà người có tên là An Hồng dịch lại gần như nguyên văn bài viết của một phóng viên có tên là Jullian Borger của tờ báo Anh nổi tiếng “The Guardian” (Người Bảo vệ) được viết và gửi từ Hà Nội với tên bài là The art of no deal: how Trump and Kim misread each other

Như vậy, anh (hoặc chị) có tên An Hồng chỉ có công dịch lại bài viết trên của tác giả Jullian Borger chứ không phải là tác giả của bài viết này. Dù bản dịch tương đối sát nghĩa, sáng sủa nhưng công của người dịch không thể bằng công lao của người viết ra nó được. – Đọc tiếp >

Bài học nào cho Việt Nam từ cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược năm 1979?

 

Hà Hiển

Trên Vnexpress vừa có bài viết “Bốn bài học từ cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược năm 1979” trong đó dẫn phát biểu của một số người là tướng lĩnh và học giả phân tích về những sai lầm của Việt Nam trong thời kỳ đó.

Lần đầu tiên báo chí chính thống có một bài viết như vậy về những sai lầm trong chính sách của Việt Nam thời kỳ 1979, thế là đáng khen. Mặc dù ông Trần Quang Cơ, cựu Thứ trưởng Ngoại giao đã viết về những điều này từ lâu rồi trong hồi ký của Ông.

Theo tôi sai lầm lớn nhất – đúng như phân tích trong bài viết – là đã để mất cơ hội bình thường hóa quan hệ với Mỹ do đòi hỏi không đúng lúc về bồi thường chiến tranh. – Đọc tiếp >

Cao kiến hay… lùn kiến

 

HHTui thì nghĩ vấn đề không phải là ở nước ta số người dưới 1,5m  là ít hay nhiều. Ít hay nhiều cũng là người và trong một xã hội văn minh thì không có chuyện phân biệt khi tuyển dụng như thế này. Tôi đã từng đến thăm một tập đoàn tài chính lớn ở nước Đức và biết ở đó có một phòng ban chỉ tuyển chọn những người khuyết tật vào làm các công việc đơn giản phù hợp với khả năng của họ như phô tô copy, chuyển phát văn thư, tài liệu… Đấy là về những người thiểu năng. Còn những người bất lợi về hình thể mà có tài năng hơn người không phải là hiếm. Họ là những nhà bác học, các nghệ sĩ nổi tiếng trên thế giới và cả ở VN cũng có. Tui nghĩ ngay cả trong một ngành kén người là ngành điện ảnh cũng cần phải tuyển chọn những diễn viên cao dưới 1,5m miễn là họ có khả năng diễn xuất. Giả sử có một tác phẩm văn học nổi tiếng, trong đó có một nhân vật cao 1,4 m thì nếu chuyển thành phim thì phải có diễn viên phù hợp để đóng chứ!

 

Hà Văn Tiện
(Tác giả gửi Blog Hahhien)

Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh vừa ra quy định điều kiện xét tuyển về chiều cao đối với các cháu gái là không thấp hơn 1,5 mét , các cháu trai không thấp hơn 1,55 mét.

Thế là dư luận chia hai phe, bên ủng hộ, bên phản đối. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (24) – Địa danh ở Hải Phòng quê tôi

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Ảnh minh họa: st trên mạng

Trước tiên là tên gọi Hải Phòng. Hồi bé cách đây khoảng sáu chục năm, tôi thường nghe thấy nhiều bà con ở ngoại thành gọi tên Thành phố mình chỉ gỏn gọn mỗi chữ “Phòng”. Thí dụ hỏi “Ông đi đâu về đấy?” thì được nghe “Tôi đi Phòng về!”.

Nghe câu “Thành phố Hoa Phượng đỏ”, ông bác vợ tôi nổi tiếng gàn, vuốt râu bảo “Vẽ con khỉ! Hoa Phượng hoa phiếc gì! Gọi mẹ nó là Hoa Ba giăng! Không có Tây nó mang đến trồng cho thì có khối đấy mà Phượng mới chả vĩ!”. – Đọc tiếp >

Chúc mừng năm mới bác Trọng

 

Hà Hiển
(Nhại ông Thái Bá Tân)

Bác Trọng của chúng ta
Giáo sư xây dựng đảng
Là một nghề rất được
Có thể làm đến già – Đọc tiếp >

Xin đừng lấy của người làm phúc ta

 

Vũ Hữu Sự
Theo FB Vũ Hữu Sự

Mấy hôm nay, VTV tới tấp đưa tin, nào ông A đến thăm, chúc tết và phát bao nhiêu suất quà cho người nghèo, người là đối tượng chính sách hay các bà mẹ VN anh hùng của tỉnh này; ông B, bà C đến thăm, đến phát bao nhiêu suất quà cho những đối tượng trên của tỉnh kia… Khiến người xem rất cảm động. – Đọc tiếp >

Kết quả xử án vụ chạy thận gây chết người ở Hòa Bình

 

HHGiới y khoa có lý của họ khi mong muốn BS Hoàng Công Lương vô tội vì nếu BS Lương vô tội thì các y bác sĩ trút bỏ được một gánh nặng trách nhiệm, họ sẽ rất thoải mái tinh thần khi ra các y lệnh theo đúng các “quy trình” mà không cần phải suy xét gì thêm dựa trên ý thức, kiến thức, sự nhạy cảm nghề nghiệp, kinh nghiệm, y đức mà họ rất cần phải có, để nếu có xảy ra sự cố gì vì chính những cái “quy trình” không phải bao giờ cũng chuẩn mực ấy thì họ sẽ lạnh lùng bảo rằng “không phải tại tôi”.

Nhưng nếu một nền pháp lý chấp nhận cái “lý” ấy thì sẽ là một tiền đề nguy hiểm cho hàng triệu bệnh nhân. Những người như tui không có nhu cầu mong BS Lương vô tội và thực tế thì anh ta cũng không thể vô tội 100%. Có điều là mức án của anh có thể hơi nặng so với người khác. Nhưng tui tin rằng việc “chịu án” của anh sẽ cứu sống rất nhiều bệnh nhân khác trong tương lai khi các y bác sĩ sẽ phải cẩn thận hơn trong các trường hợp “5 ăn 5 thua” như thế này

 

Chu Mộng Long
Theo FB Chu Mộng Long

Một vụ án nằm ngoài hiểu biết của tôi, nhưng một cựu bác sĩ cứ khăng khăng đòi tôi phải lên tiếng bênh vực bác sĩ Hoàng Công Lương. Và có vẻ như oán trách tại sao tôi không lên tiếng.

Lâu nay tôi chỉ lên tiếng trong phạm vi tôi hiểu biết, tất nhiên là chỉ hiểu biết về luật khi mọi việc đã rõ. Còn khuất tất gì đó trong chuyên môn hẹp thì tôi chào thua. Không thể bạ đâu múa mồm đó.

Vụ án chạy thận ở Hòa Bình gây chết 9 mạng người là một vụ án phức tạp, mà khuất tất thì thuộc về chuyên môn của ngành y. Ngay cả có hồ sơ vụ án trong tay, người ngoài chuyên môn cũng không dễ lên tiếng. – Đọc tiếp >

Sự bầy hầy của cơ quan công quyền

 

HHViệc các cơ quan công quyền “huy động” sự “đóng góp” của các doanh nghiệp hoặc các “đại gia” đã trở thành một chính sách của nhà nước được dán dưới cái nhãn “xã hội hóa” và có người đã ca ngợi nó như là một ví dụ tiêu biểu cho cái gọi là “định hướng XHCN” ở nước ta. Nhưng việc lạm dụng việc này về lâu dài thì hại nhiều hơn lợi, và cái hại có thể nhìn ngay thấy được là nó làm cho nhà nước có xu hướng buông lỏng trách nhiệm của mình và ỷ vào “xã hội”, đó là chưa kể đã có nhiều tiêu cực xảy ra liên quan đến việc sử dụng những đóng góp của “xã hội” như ăn chặn tiền từ thiện hoặc dùng tiền đóng góp của “xã hội” để chi cho các dự án công ích thuộc phạm vi phân bổ của ngân sách nhà nước rồi dùng hóa đơn chứng từ đã thanh toán cho những dự án ấy để “hạch toán” số tiền mà ngân sách đã phân bổ ấy vào túi của các quan tham…

 

Hoàng Hải Vân
Theo FB Hoàng Hải Vân

Tại phiên tòa hôm nay, Vũ nhôm khai : “Khi tình trạng trộm cướp, mất an ninh trật tự xảy ra tại TP.HCM, lãnh đạo Bộ gọi xem thế nào thì bị cáo đã hỗ trợ 150 môtô tuần tra cho TP.HCM, 50 môtô tuần tra cho Đà Nẵng, 2 tỷ đồng cho văn phòng Bộ. Khi có thiên tai, lãnh đạo Bộ thương dân, thương người gọi thì bị cáo lập tức đáp ứng, tất cả đều có chứng từ đầy đủ. Ngoài ra, khi Chủ tịch UBND Đà Nẵng xin hỗ trợ 100 tỷ lắp camera giám sát, bị cáo cũng đồng ý mà không hề đặt vấn đề xin dự án khác” (theo Zing.vn). – Đọc tiếp >

Toàn chém gió cho ra vẻ trăn trở với giáo dục

 

HHBài rất hay về tình trạng không lối thoát của nền giáo dục Việt Nam hiện nay. Tóm lại cái gốc của vấn đề là giáo dục không có cách gì để cung cấp ra những sản phẩm đúng đắn khi xã hội đã bị lập trình sai

 

Chu Mộng Long
Theo FB Chu Mộng Long

Giáo dục đang khủng hoảng, hiển nhiên rồi.

Khủng hoảng do triết lý giáo dục ư? Triết lý “con ngoan trò giỏi”, “tiên học lễ hậu học văn” cổ xưa, hay “thực học, thực nghiệp” gì đó ông Nguyễn Minh Thuyết vừa đề xuất thì cũng chỉ là cái vỏ ngôn từ. Mỗi triết lý đó, nếu thực hiện đúng trong nghĩa mới, hiện đại thì cũng chẳng có gì là sai để dẫn đến khủng hoảng. Lẽ nào nghĩa của từ “ngoan” chỉ có phục tùng hay nô lệ, và “giỏi” chỉ mang nghĩa chạy theo thành tích của những điểm số? Lẽ nào chữ “lễ” chỉ còn mang nghĩa là trật tự, phép tắc phong kiến khi thứ trật tự, phép tắc đó đã bị chôn vùi trong quá khứ? Một đứa trẻ cãi lại bố mẹ hay cãi thầy, nhưng nó vẫn là ngoan khi nó không làm điều xấu. Chạy theo thành tích bằng năng lực thật sự thì là sự cạnh tranh tích cực chứ không phải là bệnh. – Đọc tiếp >

Lãnh đạo Đài Loan lại phản bác lời kêu gọi của ông Tập ‘về với đại lục’

 

HHÔng Tập kêu gọi Đài Loan thống nhất với Trung Quốc trên cơ sở “một quốc gia hai chế độ” và cam kết “các tài sản riêng, tôn giáo và lợi ích hợp pháp của “đồng bào Đài Loan” sẽ được bảo vệ toàn vẹn” nhưng đã bị lãnh đạo Đài Loan bác bỏ.

Tui có lời khuyên ông Tập hãy cam kết và ưu tiên thực hiện điều này ở Trung Quốc đại lục, sao cho các tài sản riêng, tôn giáo, quyền con người và các lợi ích hợp pháp của chính người Trung Quốc ở đại lục được tôn trọng và được bảo vệ toàn vẹn thì lúc ấy nếu ông có kêu gọi Đài Loan “trở về với đại lục” trên cơ sở “một quốc gia một chế độ” thì người Đài Loan chắc cũng sẽ vui vẻ chấp nhận.

Ông Tập hãy lo những điều tốt đẹp ấy cho người Trung Quốc ở đại lục xong đi đã rồi hãy tính tiếp. Người Đài Loan đã có những điều tốt đẹp ấy rồi nên không cần ông Tập phải lo cho họ.

Đài Loan chỉ có thể “về với đại lục” theo cách thức “một quốc gia một chế độ” như vậy thì mới là hạnh phúc cho chính người Trung Quốc, cả ở đại lục và ở Đài Loan, và mới không trở thành mối hiểm họa khổng lồ cho cả thế giới.

TTO – Chủ tịch Trung Quốc nói “người Trung Quốc không nên đấu với người Trung Quốc” và cam kết đảm bảo toàn vẹn “chế độ, hệ thống xã hội cũng như lối sống của đồng bào Đài Loan”. Nhưng lãnh đạo Đài Loan nói không.

Theo Tuổi Trẻ

Lãnh đạo Đài Loan lại phản bác lời kêu gọi của ông Tập về với đại lục  - Ảnh 1.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình phát biểu ngày 2-1 về vấn đề Đài Loan – Ảnh: REUTERS

Trong bài phát biểu nhân kỷ niệm 40 năm ngày Trung Quốc kêu gọi chấm dứt đối đầu quân sự giữa hai bờ eo biển Đài Loan, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cho rằng đã tới lúc Bắc Kinh và Đài Bắc có các bước đi chấm dứt sự chia cắt 70 năm giữa hai bên, gợi ý chính sách “một quốc gia, hai chế độ” có thể sẽ phát huy tác dụng. – Đọc tiếp >