Thương hiệu chính trị – khắc tinh của hoàng hôn nhiệm kỳ

 

PGS.TS. Võ Trí Hảo
Thứ Sáu, 1/1/2016, 16:46 (GMT+7)
Theo TBKTSG (hiện không còn truy cập được nữa)/ Đăng lại từ Blog Kim Dung

192ae_ktsg_thuong_hieu_chinh_tri_200Giờ này, ở bên kia bán cầu, hàng chục ứng viên đang tìm cách phô diễn tài năng xuất chúng, phẩm chất trong sạch, sự am hiểu dân nguyện trong cuộc đua trở thành ứng viên vào vị trí quyền lực nhất thế giới: Tổng thống Mỹ. Giám khảo trong cuộc đua này không ai khác chính là công chúng trong các cuộc thăm dò dư luận (poll).

Khi các ứng viên bắt đầu cuộc đua, thì thời điểm kết thúc hai nhiệm kỳ của Tổng thống Obama ngày càng tới gần; ông ta không còn bất kỳ cơ hội tái cử nào. Nhưng “hoàng hôn nhiệm kỳ” không diễn ra trong suốt 44 đời tổng thống của xứ sở này, không phải vì các tổng thống là thánh thần, mà bởi vì ở xứ đó tồn tại một thứ đóng vai trò khắc tinh của “hoàng hôn nhiệm kỳ”: thương hiệu chính trị. – Đọc tiếp >

Chê dân trí thấp: Từ người đại diện bỗng chốc thành người giám hộ cho cả dân tộc

 

>> Hỏi ý dân” và “để dân quyết”, đừng nói dân trí thấp

 

Võ Trí HảoKhoa Luật, Đại học Kinh tế TPHCM
Theo Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn

VTH… Hãy nhìn vào tình trạng tham nhũng để thấy được nhu cầu kiểm soát quyền lực nhà nước. Hãy nhìn vào lịch sử hơn 2000 năm, chứ không phải vào lịch sử 100 năm, để thấy rằng dân tộc Việt Nam có thể tự tìm đường đi cho mình, mà không nhất thiết phải đặt dưới sự giám hộ của một lực lượng nào.

Hiến pháp 2013 đã bổ sung quyền dân chủ trực tiếp vào Điều 6 nhằm bảo đảm quyền lực thuộc về nhân dân khi quyết định những vấn đề liên quan vận mệnh quốc gia. Ảnh minh họa: Lễ ký chứng thực Hiến pháp 2013

Hiến pháp 2013 đã bổ sung quyền dân chủ trực tiếp vào Điều 6 nhằm bảo đảm quyền lực thuộc về nhân dân khi quyết định những vấn đề liên quan vận mệnh quốc gia. Ảnh minh họa: Lễ ký chứng thực Hiến pháp 2013

(TBKTSG Online) – Sau Đổi mới, Hiến pháp 1992 đã minh định nguồn gốc quyền lực nhà nước: “Nhà nước của dân, do dân và vì dân”. Mọi quyền lực nhà nước đều do dân trao cho. Người thực thi quyền lực thay vì vỗ ngực xưng “ta là quan”, thì khiêm tốn nhận mình là “công bộc” của nhân dân. Dù với tư cách đại biểu, đại diện, công bộc hay luật sư của dân thì họ đều phải hành xử theo dân nguyện, và người dân có thể thu hồi sự ủy quyền này, nếu không còn tin tưởng vào sự trung thực hay sáng suốt của họ nữa.

Trong các thảo luận gần đây, đặc biệt là cuộc thảo luận về dự thảo Luật Trưng cầu dân ý, không ít ý kiến cần được xem xét lại dưới góc nhìn nguồn gốc quyền lực của nhà nước, quyền lực của các “công bộc” và quyền lực của nhân dân.

– Đọc tiếp >