Bài học nào cho Phan Rí?

 

Nguyễn Ngọc Dương
Theo Phó nhòm Tây Bắc

Hôm qua, 11/6/2018, nhiều tỉnh, thành phố đã nổ ra những cuộc biểu tình của nhân dân phản đối Luật đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc và Luật an ninh mạng. Có thể nói chưa bao giờ những cuộc biểu tình ôn hòa lại mãnh liệt như thế. Những nơi như Hà Nội, Sài Gòn…không thấy xảy ra đụng độ. Tôi còn nghe thấy tiếng hô to: “Hoan hô anh em cảnh sát đã tạo điều kiện cho bà con biểu tình”. Tất nhiên, ở những điểm nhỏ lẻ vẫn có thể có “va chạm” này nọ không tránh khỏi.

Đọc lại bài thơ KHÂM THIÊN của Lưu Quang Vũ

 

Theo Phó Nhòm Tây Bắc

Lời giới thiệu của Sương Nguyệt Minh:

Bài thơ hay ít người biết của Lưu Quang Vũ, viết từ Hà Nội – Mùa Đông 1972 đỏ lửa.

45 năm trước, thời gian vừa đủ cho 1 đứa bé sinh ra ở Bệnh viện Bạch Mai máu lửa lớn lên thành trung niên, có thể đã là ông tướng, là giáo sư, là doanh nhân thành đạt, Khâm Thiên ngập chìm trong chết chóc, nát tan. Trong khi âm hưởng “Đường ra trận mùa này đẹp lắm” vẫn vang vọng từ đồng ruộng, nhà máy đến chiến trường, thì lại có Thơ Ghéc ni ca ảm đạm, u buồn, phẫn uất.

Quả thật! Cái còn lại và đi mãi với thời gian của Lưu Quang Vũ sẽ là… Thơ.

Năm 24 tuổi mà Lưu Quang Vũ đã viết những vần thơ:

“năm 72! Có thể thế được chăng
hãy mở mắt ra trông
vụ thảm sát xưa nay chưa từng có
năm trái đất phóng bao tàu vũ trụ
không nơi nào không nói đến tình thương
Ghéc-ni-ca cũng chẳng thảm thê bằng
vô nghĩa hết, thánh kinh và máy tính
những pho sách, những dàn giao hưởng
ích gì đâu, khi bể máu dâng đầy…”

Thật kinh ngạc! Một tư duy thơ khác hẳn với cách nghĩ chung cùng thời.

– Đọc tiếp >