Ký ức về một thời đã qua (19): Bố tôi mê xi-nê

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 
>> Chuyện hồi bé đi xem phim…

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Tài tử điện ảnh Jean Gabin trong vai Jean Valjean, phim “Những người khốn khổ” – 1958.

Bố tôi (1919 – 2004) là người mê xi-nê. Có hai chuyện tôi đã được nghe kể để chứng minh cho thú ham mê ấy của ông.

Chuyện thứ nhất, mẹ tôi kể, thời ấy gần như cuối tuần nào ông cũng cho cả nhà đi xem phim ở mấy rạp chiếu bóng lớn của Thành phố Hải Phòng. Một trong những rạp đó thời Pháp thuộc có tên là Vĩnh Lợi nằm trên tuyến phố đông vui nhất trung tâm (sau này được chính quyền mới tiếp quản đổi tên thành Rạp 1-5). Mẹ tôi bảo rằng bố tôi có một bộ sưu tập rất hệ thống và đầy đủ về các bộ phim, các diễn viên (chủ yếu là các cô đào – mẹ tôi nhấn mạnh) và các tờ giới thiệu phim mà ông yêu thích.

Những bộ phim thời ấy xin được hiểu là những tác phẩm điện ảnh của Pháp, Mỹ, Ý. Tôi là thằng con thứ năm của ông, mãi sau này mới được ông cho theo đi xem vào thời mới khi chỉ có phim nước ngoài chủ yếu của Liên Xô và Trung Quốc. Trên đường đi xem “Sông Đông êm đềm” về, tôi thấy ông nhắc đến Giăng Vangiăng hay Vua Hề Saclô mà mãi sau này tôi mới biết đó là ai… – Đọc tiếp >

Xem phim Mỹ, phim Tàu trong tháng Tư

 

Hà Đăng Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Minh họa Tào Tháo trong tác phẩm Tam tài đồ hội (三才圖會) đời nhà Minh. (Wikipedia)

Minh họa Tào Tháo trong tác phẩm Tam tài đồ hội (三才圖會) đời nhà Minh. (theo Wikipedia)

Như là tình cờ, trong tháng Tư này, mình xem hai phim nước ngoài.

Phim Trung Quốc, Tân Tam Quốc Chí, chương nói về lúc Tào Tháo diệt xong Viên Thiệu. Trên điện, thủ hạ trình cho Thừa tướng một hộp thẻ tre lấy từ văn khố của Viên Thiệu, là thư từ của nhiều người dưới trướng Tào nhưng đã ngầm liên hệ với họ Viên từ trước. Có người tâu nên đem chém những kẻ hai lòng, phản nghịch. Tào Tháo phán rằng “nếu cứ theo Viên Thiệu mà phải chịu chém thì cũng nên chém cả ta nữa. Vả lại, thấy người ta thịnh thì phù, thấy người ta suy thì bỏ cũng là lẽ thường. Bây giờ Viên Thiệu chết rồi, người ta không theo ta thì theo ai ?” Rồi cho đốt tất cả các thư từ ấy, không đọc lấy một dòng.

Chuyện Tam Quốc của La Quán Trung có hư cấu chỗ này không ?

Phim Mỹ, Railway Man (2013), Colin Firth và Nicole Kidman thủ vai chính, dựa trên một chuyện có thật đã được người trong cuộc viết thành sách. Một số tù binh Mỹ trong Chiến tranh Thế giới thứ Hai bị phát xít Nhật cầm tù trên đất Miến Điện. Nhân vật chính trong phim ( Eric Lomax, tác giả của cuốn sách) bị quân Nhật tra tấn dã man, trấn nước, giam cầm trong cũi tre, đánh đập tàn nhẫn dưới sự chứng kiến của một phiên dịch người Nhật. Quân Mỹ tập kích trại tù, giải thoát tù binh. – Đọc tiếp >

NÓI LẠI CHUYỆN PHIM XÍCH LÔ

 

Thái Kế Toại   (Đại tá Nguyên Giám đốc ĐACAND)
Theo Văn Việt

xich lo. jpgNgoảnh đi ngoảnh lại từ khi phim Xích lô bị cấm chiếu ở Việt Nam đã 16 năm. Mười sáu năm gần như là khoảng cách một thế hệ, nhiều đồng nghiệp trẻ trong làng điện ảnh thì hầu như không biết đến chuyện này. Một số đồng nghiệp già thì không biết đầy đủ. Mấy người biết đầy đủ thì im lặng. Trong mấy năm vừa rồi tôi có nêu lại việc này với Cục Điện ảnh. Những người lãnh đạo cũ trong cuộc thì đã nghỉ hưu. Người mới thì dường như cảm thấy mình không có trách nhiệm trả lời về một vụ án oan trong làng điện ảnh đã thuộc về quá khứ. Tôi cũng đã nghỉ hưu, gần như giã từ các hoạt động điện ảnh để tập trung làm mấy tác phẩm văn học cuối đời nhưng tôi cứ băn khoăn về câu hỏi Tại sao có vụ cấm chiếu phim Xích lô? Tại sao lại có chuyện đối xử kì quái, bất công với đạo diễn Trần Anh Hùng như thế? Tại sao một bộ phim của người đạo diễn người Việt với các diễn viên Việt Nam về đề tài đương đại Việt Nam, quay tại thành phố Hồ Chí Minh, được giải Sư tử vàng tại Liên hoan phim Venise danh giá – lần đầu tiên người Việt được giải Sư tử vàng, một giấc mơ và có lẽ còn lâu nữa mới lại có một sụ kiện như thế mà giới lí luận phê bình điện ảnh im lặng không bàn đến một lời, trừ một vài bài ‘’đánh’’ không có động cơ nghề nghiệp? – Đọc tiếp >

CHUYỆN XƯA – NAY MỚI NÓI – Cánh đồng bất …tài.

 

>> Tại sao tôi không xem phim “Sống cùng lịch sử”?

 

Theo Blog Nhật Tuấn

h

Phim “cánh đồng bất tận” chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Nguyễn Ngọc Tư là phim ăn khách, hốt bạc. Tuy nhiên, giới cầm bút lại có những nhận định khác với khán giả. Sau đây là ý kiến của một nhà phê bình và một nhà văn nổi tiếng.

– Đọc tiếp>

Tại sao tôi không xem phim “Sống cùng lịch sử”?

 

Hà Hiển

s_ng_c_ng_LSHHThông thường, mình nghĩ những trò do thiên hạ bày ra nếu mình không thích thì tốt nhất là không để ý đến nó, ý kiến ý cò chê bai làm gì cho mang tiếng…  Đối với bộ phim này, ban đầu mình cũng nghĩ thế. Nhưng nghĩ lại thì thấy 21 tỉ ấy cũng là tiền của dân ta, trong đó có mình nên cũng thấy xót. Đã thế, có một số người lại còn chỉ trích những người  khác không chịu đi xem phim này là những kẻ “theo đuôi”, không biết gì về nghệ thuật…, nên máu tự ái trong mình lại nổi lên.  “Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng” –  nên mới lại thấy ngứa tay mà viết mấy dòng sau:  🙂 – Đọc tiếp >