Mắm tôm, ‘sát thủ’ dễ thương

 

>> Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam
>> Ăn tô bánh canh tôm cua ngày mưa bão
>> Khoai mì nước dừa, nhớ giờ tan học

 

Mặc Lâm
Theo Người Việt

(Hình minh họa: Ánh Bùi)

(Hình minh họa: Ánh Bùi)

Đi xa, ghé vào một quán nhỏ xứ người lại gặp người Việt mình giúp việc trong quán, ai lại không vui?

Niềm vui ấy chúng tôi cùng chia sẻ với nhau trong những ngày trôi dạt. Mấy anh em tứ xứ người từ Mỹ sang, kẻ từ Việt Nam bỏ chạy, bạn Sài Gòn, anh Hà Nội, em Nghệ An, đủ cả… lại có cả văn thi sĩ bọt bèo muôn nơi tụ lại, con mắt nheo nheo nhìn nắng xứ Thái như muốn thu cả cái nóng tương tự Sài Gòn cho đỡ nhớ. Tiếng gì thì tiếng khi giọng nói đậm chất Nghệ cất lên thì ôi thôi ai trong chúng tôi cũng trố mắt. Ba cô gái từ Thanh Hóa sang đây làm công kéo chúng tôi ra khỏi giấc mơ Hà Nội lẫn Sài Gòn. Giọng nói như chim non chưa cứng lưỡi, vừa nhanh vừa líu ríu như sợ người nghe không kịp… nghe. Vừa lạ bởi không thể hiểu hết, vừa quen bởi biết đích xác trên thế giới này không nơi nào có cái ngữ âm thân thương đến thế. – Đọc tiếp >

Có phải dân Bắc “gấu” hơn dân Nam ?

 

Hà Hiển

HH Mình đã định viết dăm câu ba điều nhân vụ khủng bố của các dư luận viên mà bác Tô Văn Trường gọi rất trúng là những “lưu manh đỏ” nhắm vào anh Nguyễn Lân Thắng. Nhưng có lẽ mình sẽ không viết nữa vì hôm nay sau khi đọc bài “Đất nước đã đổ máu quá nhiều rồi, bây giờ các người còn muốn đổ máu nữa hay sao?” trên Blog Phuocbeo thì mình thấy bài viết này đã thể hiện rất đầy đủ những điều mình muốn viết rồi.

Cám ơn Blogger Phuocbeo mà theo mình biết thì anh cũng là một nhà báo.

Nhưng dù vậy, vẫn có một chỗ trong bài viết của anh mình thấy có gì đó lợn cợn. Đọc đến chỗ đó có cảm giác như mình đang đi trên một con đường trơn tru bỗng dẫm phải một viên sỏi dăm. Đó là cái đoạn tác giả mở ngoặc đơn để ghi chú mấy chữ “một đặc thù rất bắc” khi nói về những “bịch mắm tôm” được dùng như một thứ vũ khí khủng bố để quăng vào nhà những người dân…

Mình đoán, có lẽ “bịch mắm tôm” chỉ là một cách diễn đạt nôm na cho một cái gì đó to tát hơn để tác giả thấy xứng đáng cho nó một cái mở ngoặc đơn rất “nặng ký” như vậy!    🙂

Nhưng dù là người bắc chính hiệu, mình không tự ái và trách cứ gì tác giả. Cũng không phải riêng anh, đôi khi mình cũng có một cảm giác như đang đi thì bị vấp như thế khi đọc những bài viết của một số tác giả người miền nam khác mà mình rất quý mến như nhạc sĩ Tuấn Khanh, GS Nguyễn Văn Tuấn… Mình không trách các anh vì thấy dù sao những “lợn cợn” ấy cũng giúp người ta nhận thấy một thực tế đang tồn tại, nếu không phải là phần gốc rễ thì cũng là phần ngọn, phần thân hay thậm chí chỉ là hoa lá cành của nó.

Nhưng cũng vì thế  mà hôm nay mình muốn đăng lại bài viết này dù không liên quan mấy đến chuyện của anh Nguyễn Lân Thắng:

– Đọc tiếp >