Ký ức về một thời đã qua (16): Ông già và kẻ cắp

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Ga Hải Phòng xưa (Ảnh: Internet)

Sáng nay trên xe buýt Sài Gòn có người bị kẻ cắp móc túi làm mình nhớ đến chuyện Bố mình năm xưa khi ông đang là Thầy giáo Phổ thông cấp I (Tiểu học).

Hồi ấy, Mỹ đánh bom vào Thành phố Hải Phòng, các trường học trong nội thành đóng cửa, thầy trò phải chuyển ra ngoại thành để giảm rủi ro, gọi là đi “sơ tán”. Mấy anh em mình còn nhỏ theo Bố về làng Hỗ cách Thành phố khoảng hơn chục cây số đường tàu hỏa. Đoạn đường sắt này lúc ấy chưa bị đánh bom nên tàu vẫn chạy, chủ yếu vào ban đêm. Còn đường thì còn tàu chạy, còn tàu chạy thì còn khách, còn kẻ cắp móc túi, bất kể thời nào. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (15): Bố tôi có một người bạn như thế

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

maxresdefaultLớn tuổi rồi, sắp đến Tết, sống xa quê, một mình xa anh em, tôi hay nhớ nhiều đến Bố. Bố tôi mất đã mười mấy năm rồi, nếu còn, tuổi của ông sắp là hai số 9.

Bố tôi vốn là một giáo viên tiểu học của nhà nước ta từ thời Pháp thuộc chuyển sang. Kể từ ấy đến khi nghỉ hưu, học trò của ông có nhiều trường hợp lần lượt là bố, con, cháu một nhà. Tất nhiên cả ba đều gọi ông bằng Thầy và xưng con tất. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (14): Kính thưa Bác Nguyên Hồng *

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

Nhà văn Nguyên Hồng (Ảnh: Internet)

Nhà văn Nguyên Hồng (Ảnh: Internet)

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

 Cháu là con giai Hải Phòng
(Nơi cô Tám Bính đường cùng ngày xưa)
Vô Nam đã mấy chục mùa
Làm thuê, làm lính, xuống vua, lên hề
Sí Là Son Fá Mì Rê
Đồ… ưa thì ít, người chê thì nhiều
Hình như cũng có bỉ yêu
Máu điên gặp phải máu liều ngang ngang – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (13): Những lớp vỡ lòng của tôi

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Thầy và trò (tranh sưu tầm từ Internet)

Thầy và trò (tranh sưu tầm từ Internet)

Đó là những lớp Vỡ lòng chất lượng cao với các thầy giáo, cô giáo đầy kinh nghiệm dạy chữ cho trẻ con, trong các phòng học đàng hoàng có treo ảnh cụ Hồ chứ không lang thang mênh mông, chả ra cái hệ thống gì như “những trường Đại học” của cụ M. Gorki thời thanh niên ở nước Nga xưa.

Ngày tôi đến lúc đi học, cách đây gần sáu chục năm, ở Hải Phòng cũng như trên toàn miền Bắc nước Ta chưa có hệ giáo dục mầm non bắt đầu từ 3 tuổi như bây giờ. Quy định chung đơn giản: 6 tuổi đi học Vỡ lòng tại các trường tư – sau gọi là “Dân lập” cho nó tiến dần tới “Xã hội chủ nghĩa”, 7 tuổi bắt đầu vào Lớp 1 của trường “Quốc lập” theo hệ Phổ thông 10 năm gồm 3 cấp thống nhất ở tất cả các nơi. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (12): Tán gẫu đầu hè

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Hoa phượng vĩ (Internet)

Hoa phượng vĩ (sưu tầm từ Internet)

Hiểu “đầu hè” đây là đầu kỳ nghỉ Hè của trẻ con hay đầu hè của đường phố Sài Gòn đều được.

Bắt đầu là chiều Chủ nhật đầu Hè này, chú em đồng nghiệp với bác Hiển đón thằng con 9 tuổi rưỡi đi học thêm Tiếng Anh về, gửi nó vào nhà “nói tiếng Anh” với bác một lúc để bố mày đi có việc đâu đó, tối quay lại đón. Thế là hai bác cháu bắc ghế ra cửa nhà ngồi. Lấn chiếm vỉa hè của thành phố chú Thăng. Tán gẫu. Tiếng Ta! – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (11): Bàn thua sòng phẳng

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Hình minh họa st trên Internet

Hình minh họa (st trên Internet)

Đá bóng
bọn nhóc phố tôi có luật chơi
cứ mỗi bàn ghi
đội thua phải xếp hàng
chui dưới “chim” đội thắng

Chiều nay
cùng bọn nhóc ra sân
oẳn tù tì chia đôi vào trận
tôi cậy lớn lờ đi không oẳn
ngầm chọn bên khá hơn
vào chơi – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (10): Lời khen và lời phê

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Một lời phê của thầy giáo thời nay (Ảnh: st trên internet)

Một lời phê của thầy giáo thời nay (Ảnh: st trên internet)

Ba anh lớn của mình phải học bậc tiểu học ở Hải Phòng dưới các mái trường chưa xã hội chủ nghĩa trước năm 1955. Bốn đứa em tiếp theo, trong đó có mình được hưởng trọn vẹn nền giáo dục xã hội chủ nghĩa tiên tiến sau đó. Ngay từ lúc mới đi học mình đã được nghe Mẹ kể về sự ngược nhau giữa hai cách xếp thứ tự lớp học của hai chế độ: ba anh lớn đầu tiên vào Lớp Năm rồi các năm tiếp theo là lớp Tư, lớp Ba, Lớp Nhì, đến Lớp Nhất là hết tiểu học. Các em thì vào Cấp I bắt đầu từ Lớp 1 đến Lớp 4, Cấp II từ Lớp 5 đến Lớp 7, Cấp III từ Lớp 8 đến Lớp 10 là xong bậc Phổ thông. Mình bảo các em luôn tiến lên, các anh thì thụt lùi! – Đọc tiếp >