Ký ức về một thời đã qua (24) – Địa danh ở Hải Phòng quê tôi

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Ảnh minh họa: st trên mạng

Trước tiên là tên gọi Hải Phòng. Hồi bé cách đây khoảng sáu chục năm, tôi thường nghe thấy nhiều bà con ở ngoại thành gọi tên Thành phố mình chỉ gỏn gọn mỗi chữ “Phòng”. Thí dụ hỏi “Ông đi đâu về đấy?” thì được nghe “Tôi đi Phòng về!”.

Nghe câu “Thành phố Hoa Phượng đỏ”, ông bác vợ tôi nổi tiếng gàn, vuốt râu bảo “Vẽ con khỉ! Hoa Phượng hoa phiếc gì! Gọi mẹ nó là Hoa Ba giăng! Không có Tây nó mang đến trồng cho thì có khối đấy mà Phượng mới chả vĩ!”. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (23): Rằm Tháng Bảy ăn dứa và nhớ Bố

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Rằm Tháng Bảy giữa Mùa Vu Lan báo hiếu, thường trong tâm thức những người con là dịp tưởng nhớ và tri ân công sinh thành của Mẹ mà ít nhắc đến Bố. Điều này cũng tựa như là Nhà nước ta đã chính thức lập ra Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng mà không có các Bố Anh hùng Việt Nam.

Riêng mình, Rằm Tháng Bảy này, đương nhiên ngoài nỗi nhớ Mẹ, mình thấy nhớ Bố hơn một chút. Nguyên nhân là do… Quả Dứa mà người Miền Nam gọi là Trái Thơm hay Khóm Thơm, được Thế giới mệnh danh là Nữ Hoàng của muôn loài quả quý. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (22): Lịch của Thầy

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Có thể nói công việc cuối cùng của tôi năm nay trước khi rời nhiệm sở về nghỉ hẳn, không đi làm cho Nhà nước nữa là chọn mẫu Lịch treo tường năm 2018 của Cơ quan để thuê in, phát hành làm quà tặng năm mới cho các tổ chức, cá nhân là đối tác thân thiết.

Cậu Phó Giám đốc, phụ trách marketing giao cho tôi toàn quyền quyết định. Cậu ấy bảo “Bác có đôi mắt tinh đời! Bác chọn mẫu thì không đứa nào dám chê!”. Tôi bảo “Chú khôn thật! Nếu đứa nào chê thì chú đổ cho lão già mắt mờ này chứ gì?”. Thực ra cậu ấy khoán việc này cho tôi chẳng phải vì sợ chê bai quái gì mà vì còn đang tập trung nguồn lực lo “nội dung” của những chiếc Phong bì nhỏ xinh dịp Tết Ta sắp đến mới là quan trọng. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (21): Trung Thu – Nhớ Ông Sao

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Cụ Móm, nhân vật trong bài viết (Ảnh do tác giả cung cấp)

Ông Nội tôi (1887-1963) tuổi Đinh Hợi. Nếu ông là Lãnh tụ Cách mạng hay Danh nhân Văn hóa thì chắc năm nay người ta tổ chức kỷ niệm 130 năm ngày sinh của Ông to lắm, bằng tiền đóng thuế của nhân dân. Nhưng Ông chỉ là Ông và Cụ của hàng trăm đứa, cháu và chắt, thế thôi!

Ông Nội và Bà Nội tôi có điểm giống nhau, đều rụng gần hết cả răng từ khá sớm nên được họ hàng và bà con trong làng, ngoài phố thân tình gọi là “Ông Bà Móm”. Còn trong cách xưng hô, Bố tôi và các bác, cô, chú gọi Ông là “Bá”, gọi Bà là “Đẻ”. Ông Bà Móm sinh được 5 giai 4 gái, Bố tôi là con giai thứ ba nhưng lấy vợ sớm nhất nên Mẹ tôi là con dâu đầu tiên. Đặc biệt, Bố Mẹ tôi lại sinh cho Ông Bà một loạt mấy thằng cháu giai đầu lòng nên Mẹ tôi được Ông chiều lắm. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (20): Thông điệp của Đu đủ

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Hình minh họa: Internet

Tôi là “Cựu lính vừa vừa” tức là già hơn “Cựu lính trẻ” và trẻ hơn “Cựu lính già”, tựa như cái cách người ta văn vẻ gọi loại củi không tươi mà cũng chưa khô là củi vừa vừa…

Nơi tôi làm việc hợp đồng thêm với một cơ quan dân sự ít lâu sau khi nghỉ hưu có một cháu gái sắp lấy chồng. Tôi không tò mò nhưng tai phải nghe, mắt phải nhìn việc nó vừa đi làm vừa lo chuẩn bị cho việc hệ trọng cả đời ấy không thể dấu được, chưa kể cô cháu còn xin ý kiến tôi rất vô tư. Như hôm nay nó hỏi “Bác ơi! Ngày xưa bác cưới vợ thì việc ăn hỏi như thế nào?”. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (19): Bố tôi mê xi-nê

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 
>> Chuyện hồi bé đi xem phim…

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Tài tử điện ảnh Jean Gabin trong vai Jean Valjean, phim “Những người khốn khổ” – 1958.

Bố tôi (1919 – 2004) là người mê xi-nê. Có hai chuyện tôi đã được nghe kể để chứng minh cho thú ham mê ấy của ông.

Chuyện thứ nhất, mẹ tôi kể, thời ấy gần như cuối tuần nào ông cũng cho cả nhà đi xem phim ở mấy rạp chiếu bóng lớn của Thành phố Hải Phòng. Một trong những rạp đó thời Pháp thuộc có tên là Vĩnh Lợi nằm trên tuyến phố đông vui nhất trung tâm (sau này được chính quyền mới tiếp quản đổi tên thành Rạp 1-5). Mẹ tôi bảo rằng bố tôi có một bộ sưu tập rất hệ thống và đầy đủ về các bộ phim, các diễn viên (chủ yếu là các cô đào – mẹ tôi nhấn mạnh) và các tờ giới thiệu phim mà ông yêu thích.

Những bộ phim thời ấy xin được hiểu là những tác phẩm điện ảnh của Pháp, Mỹ, Ý. Tôi là thằng con thứ năm của ông, mãi sau này mới được ông cho theo đi xem vào thời mới khi chỉ có phim nước ngoài chủ yếu của Liên Xô và Trung Quốc. Trên đường đi xem “Sông Đông êm đềm” về, tôi thấy ông nhắc đến Giăng Vangiăng hay Vua Hề Saclô mà mãi sau này tôi mới biết đó là ai… – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (18): Lời hẹn của mẹ

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 
>> Hoài niệm

 

Hà Thanh Hiển
Tác giả gửi Blog Hahien

Cửa hàng Tổng hợp Tràng Tiền ngày xưa (Ảnh: Internet)

Mùa Hè năm 1961, vừa học hết Lớp 1, từ Thành phố Hải Phòng tôi được mẹ tôi cho đi chơi Hà Nội mấy hôm. Quê gốc bố mẹ tôi đều ở Hà Nội. Những ngày đó hai mẹ con ở tại nhà các bác, bên nội có, bên ngoại có, đều rất gần trung tâm Thủ đô.

Một buổi sáng trong dịp ấy tôi theo mẹ đi bộ từ nhà bác tôi ra Bờ Hồ. Đến một góc phố, mẹ tôi chỉ tay lên một tòa nhà lớn có hai phía kéo dài về hai phố cắt nhau. Mẹ bảo “Đó là Cửa hàng Bách hóa Tổng hợp Tràng Tiền, lớn nhất Miền Bắc nước ta” rồi hai mẹ con cùng những khách hàng đầu tiên trong ngày hồ hởi bước vào. – Đọc tiếp >