Những ai xứng đáng để đặt tên đường ở Việt Nam?

 

Hà Hiển
(BBC Tiếng Việt)

Hình st trên mạng: Ông Thiên Lôi, nhân vật có tên được đặt cho một đường phố ở Hải Phòng

Những ai có thể có tên được đặt cho các đường phố hay địa danh khác của Việt Nam?

Nhiều người có thể trả lời ngay rằng đó là những nhân vật lịch sử có công trong sự nghiệp dựng nước và cứu nước như Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Phạm Ngũ Lão, Trần Nhân Tông, Nguyễn Trãi, Nguyễn Thái Học…, bao gồm cả những nhân vật truyền thuyết như Hùng Vương, An Dương Vương, Lạc Long Quân…

Các nhà hoạt động chính trị, nhà yêu nước, nhà văn hóa, bác học, nhà ngôn ngữ… và cả các nhà truyền giáo đã có công trong việc phát triển văn hóa, ngôn ngữ và các lĩnh vực khác cho đất nước như Lê Quý Đôn, Nguyễn Trường Tộ, Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu, Alexandre de Rhodes… cũng rất xứng đáng có tên được đặt cho các địa danh của Việt Nam

Tất nhiên là không thể tránh khỏi còn có những nhân vật khác như các cụ Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Trần Phú… cũng phải có tên vì họ là những người có công xây dựng nên chế độ XHCN ở Việt Nam. Chế độ này đang tồn tại thì họ được chế độ đó vinh danh là điều tất nhiên, không nên thắc mắc làm gì… – Đọc tiếp >

Học Cụ Hồ để chọn bạn tốt mà chơi

 

Hà Hiển

Ngày xưa, trả lời câu hỏi tại sao lại chọn “Quốc tế III”, cụ Hồ bảo: “Rất đơn giản… : Quốc tế III rất chú ý đến vấn đề giải phóng thuộc địa… Tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, đây là tất cả những điều tôi muốn, đây là tất cả những điều tôi hiểu”.

Việc chọn lựa của cụ đến nay kết quả ra sao có thể còn phải bàn, nhưng động cơ dẫn cụ đến lựa chọn ấy là một tấm lòng yêu nước, và đó là điều không thể nghi ngờ.

Ngày nay, để trả lời câu hỏi nên đi với ai, nên chọn ai làm đồng minh, những người hay mở miệng ra là bảo phải học tập “tư tưởng HCM” thế này thế nọ thế kia nên học HCM từ chính câu trả lời của cụ về việc chọn Quốc tế III ngày xưa. Đó là phải đặt lợi ích dân tộc lên trên ý thức hệ để chọn làm đồng minh, làm bạn thực sự với những quốc gia nào không có tham vọng lãnh thổ đối với nước ta và có sức mạnh gìn giữ hòa bình và là đối trọng cân bằng lực lượng với các thế lực xâm lược và bành trướng hung hãn trên Biển Đông. – Đọc tiếp >

Putin và Kim Jong-un tặng kiếm báu cho nhau sau thượng đỉnh

HHGần đây, đã có những thông tin đáng tin cậy cho thấy ông Kim đã nhận thức ra rằng muốn Bắc Triều Tiên trở thành một quốc gia hùng cường thì không có con đường nào khác là phải tập trung vào việc phát triển kinh tế thay vì phát triển vũ khí hạt nhân trong điều kiện đói nghèo và bị quốc tế trừng phạt.

Phải chăng mục đích chính chuyến đi của Kim Jong-un tới Nga là để tìm kiếm sự đảm bảo về an ninh từ Nga để có thể ký thỏa thuận phi hạt nhân với Mỹ. Có lẽ câu trả lời là YES khi Putin đã bắn tiếng như sau (trích trong bài): “… Putin nói Nga ủng hộ các nỗ lực giảm căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên và ngăn chặn xung đột hạt nhân. Ông cũng cho rằng Bình Nhưỡng cần có sự đảm bảo về an ninh và chủ quyền trước khi phi hạt nhân hóa… “

Nhưng ngặt một nỗi không như Mỹ thường có mức độ trung thành với bạn bè cao hơn, những cái “ô an ninh” mà những nước như Nga hay Trung Quốc có thể cung cấp lúc này hay lúc khác thường là rất bấp bênh, hôm nay thế này, mai có thể rất khác tùy vào những mục đích thực dụng của họ. Và Kim chắc cũng thừa khôn ngoan để biết được điều này.

Vậy thì phải làm sao bây giờ???

Huyền Lê VnExpress (Theo RT)

Lãnh đạo Nga – Triều tặng nhau thanh kiếm truyền thống của mỗi nước để làm quà lưu niệm theo thông lệ sau các hội nghị thượng đỉnh.

Sau hội nghị thượng đỉnh kéo dài 3,5 giờ tại Đại học Liên bang Viễn Đông ở thành phố cảng Vladivostok hôm nay, Tổng thống Nga Vladimir Putin và lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un tặng quà lưu niệm cho nhau. Putin trước tiên tặng Kim Jong-un một bộ ly mạ vàng thủ công tinh xảo. – Đọc tiếp >

Cách “làm báo” chỉ ở Việt Nam mới có: Dịch bài của phóng viên nước ngoài rồi đăng ở báo nhà mình mà không ghi nguồn !

 

Hà Hiển

Ảnh chụp phần cuối bài trên VnExpress có ghi tác giả An Hồng, thực ra là bài dịch lại từ báo nước ngoài mà không dẫn nguồn

Vừa rồi tôi vào trang VnExpress đọc được bài khá hay với tên bài là Trump và Kim Jong-un có thể đã ‘bắt sai tín hiệu’ của nhau ký tên tác giả là An Hồng. Nhưng vì văn phong của bài viết, dù là tiếng Việt, vẫn mang đậm “mùi Tây” nên tôi đã nghi đây có lẽ là bài dịch từ một bài báo phương Tây. Tự lần mò một lúc thì tôi phát hiện ra đây chỉ là bài mà người có tên là An Hồng dịch lại gần như nguyên văn bài viết của một phóng viên có tên là Jullian Borger của tờ báo Anh nổi tiếng “The Guardian” (Người Bảo vệ) được viết và gửi từ Hà Nội với tên bài là The art of no deal: how Trump and Kim misread each other

Như vậy, anh (hoặc chị) có tên An Hồng chỉ có công dịch lại bài viết trên của tác giả Jullian Borger chứ không phải là tác giả của bài viết này. Dù bản dịch tương đối sát nghĩa, sáng sủa nhưng công của người dịch không thể bằng công lao của người viết ra nó được. – Đọc tiếp >

Bài học nào cho Việt Nam từ cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược năm 1979?

 

Hà Hiển

Trên Vnexpress vừa có bài viết “Bốn bài học từ cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược năm 1979” trong đó dẫn phát biểu của một số người là tướng lĩnh và học giả phân tích về những sai lầm của Việt Nam trong thời kỳ đó.

Lần đầu tiên báo chí chính thống có một bài viết như vậy về những sai lầm trong chính sách của Việt Nam thời kỳ 1979, thế là đáng khen. Mặc dù ông Trần Quang Cơ, cựu Thứ trưởng Ngoại giao đã viết về những điều này từ lâu rồi trong hồi ký của Ông.

Theo tôi sai lầm lớn nhất – đúng như phân tích trong bài viết – là đã để mất cơ hội bình thường hóa quan hệ với Mỹ do đòi hỏi không đúng lúc về bồi thường chiến tranh. – Đọc tiếp >

Cao kiến hay… lùn kiến

 

HHTui thì nghĩ vấn đề không phải là ở nước ta số người dưới 1,5m  là ít hay nhiều. Ít hay nhiều cũng là người và trong một xã hội văn minh thì không có chuyện phân biệt khi tuyển dụng như thế này. Tôi đã từng đến thăm một tập đoàn tài chính lớn ở nước Đức và biết ở đó có một phòng ban chỉ tuyển chọn những người khuyết tật vào làm các công việc đơn giản phù hợp với khả năng của họ như phô tô copy, chuyển phát văn thư, tài liệu… Đấy là về những người thiểu năng. Còn những người bất lợi về hình thể mà có tài năng hơn người không phải là hiếm. Họ là những nhà bác học, các nghệ sĩ nổi tiếng trên thế giới và cả ở VN cũng có. Tui nghĩ ngay cả trong một ngành kén người là ngành điện ảnh cũng cần phải tuyển chọn những diễn viên cao dưới 1,5m miễn là họ có khả năng diễn xuất. Giả sử có một tác phẩm văn học nổi tiếng, trong đó có một nhân vật cao 1,4 m thì nếu chuyển thành phim thì phải có diễn viên phù hợp để đóng chứ!

 

Hà Văn Tiện
(Tác giả gửi Blog Hahhien)

Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh vừa ra quy định điều kiện xét tuyển về chiều cao đối với các cháu gái là không thấp hơn 1,5 mét , các cháu trai không thấp hơn 1,55 mét.

Thế là dư luận chia hai phe, bên ủng hộ, bên phản đối. – Đọc tiếp >

Xin đừng lấy của người làm phúc ta

 

Vũ Hữu Sự
Theo FB Vũ Hữu Sự

Mấy hôm nay, VTV tới tấp đưa tin, nào ông A đến thăm, chúc tết và phát bao nhiêu suất quà cho người nghèo, người là đối tượng chính sách hay các bà mẹ VN anh hùng của tỉnh này; ông B, bà C đến thăm, đến phát bao nhiêu suất quà cho những đối tượng trên của tỉnh kia… Khiến người xem rất cảm động. – Đọc tiếp >