Lan man với cá

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Hình st trên mạng, không nhất thiết minh họa cho bài viết

Chờ cá cắn câu (Hình st từ Internet)

Lan man với Cá nhưng chỉ trong cái bể sóng dân gian truyền miệng của người mà thôi.

Đầu tiên cần khẳng định Chép là loài cá danh giá nhất bởi chỉ có “Cá Chép hóa Rồng” thành nguồn gốc của Tổ tiên ta. Chép không “Cá Đối bằng đầu” với bọn Đối nhóc và “Cá Mè một lứa” với lũ Mè ranh, nguồn gốc của các dân tộc khác? Mặt khác, không phải chuyện đùa mà muôn đời nay Cá Chép đã được Thiên Đình chọn làm xe công vụ chuyên đưa đón Táo Quân, vị chức sắc quan trọng hàng đầu trong việc đảm bảo vệ sinh, an toàn thực phẩm trong các bếp ăn của muôn dân Hạ Giới. Thông thường thì Cá Chép rất thơm, ngon, bổ và đặc biệt lành đối với các bà đẻ.

Kế đến nên nhớ “Cá không ăn muối cá ươn…” là lời răn dạy dành cho người từ khi còn nhỏ chứ không phải để dạy Cá. Cá ở đây là Cá cần được ướp (ăn) muối để phơi khô hoặc làm chượp nấu mắm. Cá làm món kho cũng cần muối nhưng đừng quá tay kẻo “Con Tôm kho mặn thì bùi – Con Cá kho mặn mất mùi Cá kho”. – Đọc tiếp >

Chuyện vui đầu tuần: Cua Núi ngon hơn Cua Bể

 

Hà Văn Tiện
(Tác giả gửi Blog Hahien)

cuaCó vị lãnh đạo ngành ở trung ương về thăm và làm việc với địa phương. Buổi chiều kết thúc công việc, lãnh đạo địa phương mời vị lãnh đạo lên Tam Đảo ăn tối và nghỉ ngơi. Trước đó, gọi cậu trưởng phòng hành chính dặn dò cẩn thận, rằng chẳng mấy khi được đón tiếp trung ương, phải làm sao cho chu đáo, tới đây cơ quan mình còn cần được cấp trên quan tâm hỗ trợ nhiều.

Tuy không phải là khách ba chủ nhà bẩy nhưng cũng gần như thế. Tháp tùng vị lãnh đạo lên núi cao là bốn chủ nhà và một lái xe, vị lãnh đạo cùng trợ lý đi xe riêng, vị chi tất cả là tám người. Chừng gần sáu giờ tối lên đến nơi, ghé vào nhà hàng phía tây trên đỉnh núi để còn vừa đàm đạo vừa ngắm hoàng hôn. Cho hai chú lái xe ngồi riêng ở tầng trệt, sáu vị tròn một mâm trên tầng ba đón gió. – Đọc tiếp >

Khảo Mít

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Nhân dịp Tết Diệt Sâu Bọ, Mùng 5 Tháng 5 Ta

Hình st trên Internet

Hình st trên Internet

Cây Mít năm rồi ra toàn dái [*] không, chả có trái nào ra hồn. Bà bảo Ông và Cu Tít rằng ngày “diệt sâu bọ” tới hai ông cháu dậy sớm ra vườn mà “khảo mít” [**] để mùa tới lấy trái mà ăn. “Mít động cành, Chanh động rễ”, cái giống chúng nó vậy, không nhắc đến là làm biếng ngay.

Nghe Bà nói vậy Tít thích lắm cứ lân la hỏi Ông khảo mít là thế nào. Ông bảo là như thế, như thế…rồi hai ông cháu ra hiên tập dượt như tập đóng kịch rằng khi ông hỏi thế này thì cháu trả lời thế nọ…Bà vừa dọn vườn vừa lắng nghe, cười tủm tà tủm tỉm. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (4) – 18 Máy Tơ

 

>> Ký ức về một thời đã qua (1) – Một kỷ niệm  Ba Lan
>> Ký ức về một thời đã qua (2) – Biểu diễn nghệ thuật đường phố
>> Ký ức về một thời đã qua (3) – Anh mù bán sáo trúc

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Ảnh: Internet

Hoa Phượng ở Hải Phòng (Ảnh: Internet)

Chuyện cách đây đã hơn bốn chục năm, trước ngày thống nhất Bắc Nam.

Mình và chị ấy học cùng trường Trung cấp Thủy sản: nghề của mình là khai thác hải sản gọi đùa nhanh là “đánh dậm”, nghề của chị là chế biến thủy sản gọi tắt nhanh là “làm mắm”. Hai chị em quen nhau và thân nhau trong hoạt động kết nghĩa chung của Hải Phòng quê mình với Đà Nẵng quê chị khi trước đó chị đã cùng ba má tập kết ra Bắc, sống tại Hải Phòng. – Đọc tiếp >

Việt Nam – Yêu và thích

 

Hà Ánh Charlie Dương
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Ảnh: Internet

Ảnh: Internet

Tên của mình có thêm chữ “Charlie” cho vui vậy chứ mình là hàng nội trăm phần trăm.

Mình là người Việt Nam, mình yêu Việt Nam, đó là điều mặc định bẩm sinh. Với mình, Tổ quốc và Đồng bào chẳng phải chờ ai dạy mới yêu, tựa như tiếng Mẹ đẻ được mình yêu từ khi tập nói.

Nhưng ngay bây giờ có ai hỏi mình “bạn thích Việt Nam không?” thì mình không thể gật đầu. Nói cho đầy đủ và công bằng thì vào đúng lúc gõ phím những dòng này, về cơ bản là mình “yêu Việt Nam” và nói chung là mình “không thích Việt Nam”. Cụ thể hơn chút nữa là mình đang không thích nhiều thứ của Việt Nam. – Đọc tiếp >

Bố mẹ dạy Chữ – Nghĩa cho tôi như thế nào

 

>> Bài học về CHỮ và NGHĨA từ món “canh gà Thọ Xương”

 

Hà Đăng Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

 

396739_295229247261362_839908790_n1Ra ngoài đời, anh em tôi có mỗi người một nghề. Anh Cả – xây dựng, Anh Hai – hóa chất, tôi và Chú Tư có bằng cơ khí, Chú Năm – thủy sản, Cô Sáu theo đuổi ngành y, và Chú Út – động lực. Những kiến thức của nghề là do các thầy cô ở nhà trường truyền lại.

Nhưng có lẽ do số mệnh, hầu hết anh em tôi đều vướng vào nghiệp chữ-nghĩa, có người hầu như không còn dùng nghề trong công việc mà thay thế hẳn bằng cái nghiệp này. Những khi bỏ công việc sang một bên, những lúc trở về là “lũ ngẩn ngơ” (chữ của Bà Chúa Thơ Nôm), dù ít dù nhiều hầu như ai cũng “chơi với chữ” ( tên một tập thơ của Chú Năm). Chúng tôi học và thấm chữ-nghĩa ngay từ thuở nhỏ là từ Bố Mẹ. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (2) – Biểu diễn nghệ thuật đường phố

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

image_thumb_ndt140435539715_26_33_000000Cách đây hơn bốn chục năm Tôi được tham gia một buổi biểu diễn nghệ thuật đường phố, trực tiếp, ngẫu hứng và đầy ấn tượng.

– Thành phố Hải Phòng, trên đoạn đường dài khoảng 2 km,
– Buổi chiều muộn, trời nhiều mây, se lạnh,
– Phương tiện, đạo cụ là xích lô, xe đạp,
– Trang phục biểu diễn là quần đùi,
– Nhân vật chính là Anh Ba của tôi. – Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (1) – Một kỷ niệm Ba Lan

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Dịch-vụ-gửi-hàng-đi-Ba-Lan-1Cách đây 23 năm tôi có cả một mùa Hè cộng thêm nửa mùa Thu ở thủ đô Vac sa va – tên nguyên gốc Ba Lan có các phụ âm W,S,Z,R sắp đặt thế nào cho đến tận bây giờ tôi cũng không thể viết ra chính xác.

Thời gian không dài nhưng với riêng tôi, nó như một cuốn phim đầy ấn tượng, thỉnh thoảng được mang ra chiếu lại đoạn nọ đoạn kia trong mơ, những giấc mơ thực đến mức một buổi sớm gần đây tôi choàng thức dậy vội tìm các thứ để kịp ra… chợ giời Cung Văn hóa Thủ đô Ba Lan ở…Sài Gòn. – Đọc tiếp >

Chuyện hồi bé đi xem phim…

 

Hà Hiển

Xem chiếu bóng ngoài bãi (Hình st từ internet - chỉ có tính chất minh họa

Xem chiếu bóng ngoài bãi (Hình st từ internet – chỉ có tính chất minh họa)

Hồi bé, mình thích nhất là được đi xem phim.

Hồi ấy không có ti vi. Muốn xem phim thì mua vé vào rạp hoặc vào bãi chiếu phim. Mỗi lần vào rạp, phim chưa chiếu mà chỉ cần ngồi vào cái ghế tựa nhìn lên màn ảnh trắng tinh đã có cảm giác lâng lâng khó tả. Ngoài bãi thì không có cảm giác này nhưng cũng thích.

Phim hồi ấy chủ yếu là phim truyện chiến đấu hoặc ‘tâm lý xã hội’ của Liên Xô, Trung Quốc, Triều Tiên và các nước XHCN khác. – Đọc tiếp >

Đại sứ nói gì?

 

Hà Đăng Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

imagesHH – Tác giả muốn chia sẻ bài viết này cùng bạn bè – những nhân vật có tên được đề cập trong bài viết – để  nhớ lại những kỷ niệm thời họ còn làm việc và học tập cùng nhau tại nước CHXHCN Tiệp Khắc …

Trần Du và tôi cùng sang Tiệp Khắc làm nghiên cứu sinh từ tháng Tám năm 1978 đến đầu năm1983. Hắn là cán bộ của Bộ Giao thông Vận tải, tôi thuộc sự quản lý của Thành phố Hải Phòng. – Đọc tiếp >