Toàn chém gió cho ra vẻ trăn trở với giáo dục

 

HHBài rất hay về tình trạng không lối thoát của nền giáo dục Việt Nam hiện nay. Tóm lại cái gốc của vấn đề là giáo dục không có cách gì để cung cấp ra những sản phẩm đúng đắn khi xã hội đã bị lập trình sai

 

Chu Mộng Long
Theo FB Chu Mộng Long

Giáo dục đang khủng hoảng, hiển nhiên rồi.

Khủng hoảng do triết lý giáo dục ư? Triết lý “con ngoan trò giỏi”, “tiên học lễ hậu học văn” cổ xưa, hay “thực học, thực nghiệp” gì đó ông Nguyễn Minh Thuyết vừa đề xuất thì cũng chỉ là cái vỏ ngôn từ. Mỗi triết lý đó, nếu thực hiện đúng trong nghĩa mới, hiện đại thì cũng chẳng có gì là sai để dẫn đến khủng hoảng. Lẽ nào nghĩa của từ “ngoan” chỉ có phục tùng hay nô lệ, và “giỏi” chỉ mang nghĩa chạy theo thành tích của những điểm số? Lẽ nào chữ “lễ” chỉ còn mang nghĩa là trật tự, phép tắc phong kiến khi thứ trật tự, phép tắc đó đã bị chôn vùi trong quá khứ? Một đứa trẻ cãi lại bố mẹ hay cãi thầy, nhưng nó vẫn là ngoan khi nó không làm điều xấu. Chạy theo thành tích bằng năng lực thật sự thì là sự cạnh tranh tích cực chứ không phải là bệnh. – Đọc tiếp >

Xương máu nhân dân và sự “mau… sướng” của bọn bất nhân

 

Hà Hiển

Nói về vụ hàng chục học sinh Trường Phổ thông dân tộc nội trú Trung học cơ sở Thanh Sơn (huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ) bị “thầy hiệu trưởng” lạm dụng tình dục, Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ cho rằng:

“Đây là bài học xương máu (suýt nữa tôi nói nhịu là “mau… sướng”) của giáo dục giới tính”

Tui chẳng hiểu ông Nhạ nói “giáo dục giới tính” ở đây là có ý gì trong chuyện này. Bộ trưởng nói vậy thì cái thằng “thầy” biến thái kia nó có thể hưởng ứng nhiệt liệt rằng thì đấy là tui “giáo dục giới tính” cho các em học sinh bằng “giáo cụ trực quan” có sẵn, bằng người thật, đồ thật luôn của tui đấy chứ còn gì nữa ! – Đọc tiếp >

Khi cái robot nhà giáo cảm thấy bị xúc phạm

 

Chu Mộng Long
Theo Fb Chu Mộng Long

Còn nhớ năm 2014, VTV phát sóng phim hoạt hình “Nhặt xương cho thầy” vào cận ngày 20.11. Nhiều thầy cô giáo nhảy dựng đứng lên la ó om sòm như thể đang ăn bị mắc xương trong cuống họng. Và hậu quả là VTV bị phạt 30 triệu đồng và phải chính thức xin lỗi các nhà giáo vì… “trời đánh tránh bữa ăn”. Hu hu…

Phim hoạt hình “Nhặt xương cho thầy” dựa vào truyện cười dân gian (trong hệ thống truyện Thầy đồ liếm mật, Tam đại con gà…). Thái độ của nhân dân đối với những người thầy vô đạo là rất rõ ràng, không có chuyện “tôn sư trọng đạo” vô điều kiện. Nhân dân dù tuân theo đạo lý “tôn sư trọng đạo” của Nho giáo, nhưng với điều kiện “thầy phải ra thầy”. Chính Nho giáo khi đặt ra đạo tam cương, tưởng bất di bất dịch nhưng cũng vạch rõ cái đạo ấy chỉ được gìn giữ khi “quân quân, thần thần, phụ phụ, tử tử” (vua cho ra vua, bề tôi cho ra bề tôi, cha cho ra cha, con cho ra con), nếu không thì “thượng bất chính hạ tắc loạn”. – Đọc tiếp >

Một cái đúng và ba cái sai của Bộ Giáo dục và Đào tạo

 

Chu Mộng Long
Theo FB CML

Trước khi in sách mới trong Chương trình cải cách căn bản và toàn diện với định hướng “dạy học phát triển năng lực”, việc Bộ Giáo dục và Đào tạo cho phép cùng một lúc phát hành hai loại sách giáo khoa của hai chương trình khác nhau: Chương trình 2000 (áp dụng chính thống từ năm 2000 đến nay) và Chương trình Công nghệ giáo dục (Thực nghiệm từ năm 1978 và áp dụng trong hệ thống trường thực nghiệm từ năm 1985 và bãi bỏ từ năm 2000). Đó là một tín hiệu tốt, nó đúng ở chỗ, trong lúc phát động dạy học phát triển năng lực thì không có lý do gì độc quyền một chương trình một sách giáo khoa. – Đọc tiếp >

Về chuyện đánh vần đánh vèo

 

Hà Hiển

Tui thấy cả người phản đối lẫn người ủng hộ phương pháp “đánh vần” theo chương trình “CNGD” đều là những người đã biết đọc biết viết, thậm chí đọc thông viết thạo.

Khổ một nỗi cái bọn đang học đánh vần lại chưa đủ chữ để tranh luận về chữ với các bác đã đọc thông viết thạo ấy.

Thành ra cái cuộc tranh luận đang diễn ra là cuộc tranh luận giữa “một lũ” những kẻ đã đọc thông viết thạo mà không cần phải đánh vần từ lâu rồi.

Nên thay vì cứ cãi hộ cho cái bọn chưa biết chữ thì hãy để chúng học đánh vần cái đã, phương pháp nào cũng được miễn là chúng thấy học vừa vui, vừa dễ, vừa biết viết, biết đọc nhanh, không sai chính tả thì OK. – Đọc tiếp >

Khi trí thức chơi trò xỏ lá

 

Chu Mộng Long
Theo FB CML

Ngẫm cho cùng, tôi không chấp những người thiếu hiểu biết chuyên môn nhảy vào tranh luận vụ sách Công nghệ giáo dục của Hồ Ngọc Đại. Một cách cảm tính, những người này chỉ cần nhìn vào bảng hướng dẫn đánh vần mà đồng hóa cách đọc theo âm vị học với gọi tên chữ cái, trong khi sách vẫn để nguyên dạng chữ cái mà không có ý nào yêu cầu đồng nhất chữ cái với âm khi đọc âm tiết. Xem ra họ chửi Bùi Hiền, nhưng họ không cao hơn Bùi Hiền.

Nhưng tôi thật sự ngạc nhiên khi nhiều trí thức mang danh khoa học với hàm giáo sư tiến sĩ hàng đầu, kể cả đang là chuyên gia ngôn ngữ học (trong số đó có những bạn của tôi), đã không giữ im lặng để giấu đuôi thì thôi lại lên tiếng rất xỏ lá! – Đọc tiếp >

Vụ sách Tiếng Việt: Người Việt thích…chửi

 

>> Tiếng Việt công nghệ giáo dục: tranh cãi vì đâu?

 

Hiệu Minh
Theo Blog Hiệu Minh

HH  Tui đã tốt nghiệp môn đánh vần cách đây gần nửa thế kỷ rùi, và cũng chưa có điều kiện tìm hiểu qua các cháu học sinh đang phải học đánh vần, nên không thể kết luận phương pháp đánh vần theo chương trình CNGD thì hay hơn hay dở hơn so với phương pháp truyền thống đang được dạy trong nhà trường từ trước đến nay.

Việc chia sẻ bài viết này ở đây chỉ với mục đích tham khảo và làm cho thông tin mang tính đa chiều hơn khi mà những ý kiến phản đối phương pháp thực nghiệm mới này đang tràn ngập trên mạng. 

Quan điểm của tui là phải đánh giá theo kết quả thực tế. Mà kết quả thực tế thế nào thì phải dựa trên khảo sát đối với đối tượng trực tiếp của chương trình là các cháu học sinh, trong khi tất cả những ý kiến phản đối hay đồng thuận chỉ là ý kiến của người lớn.

Ý kiến của các cháu thế nào? Và kết quả cuối cùng mà các cháu đạt được ra sao? Đấy mới là câu trả lời quan trọng nhất.

Vì vậy, tui đồng cảm với quan điểm của một độc giả Báo Thanh Niên có tên là LE VĂN HIỆU (Hải Phòng) rằng:

“Chữ để dậy cho các cháu chưa biết chữ, vì vậy đối tượng học là các cháu,yêu cầu trên hết của học là viết tốt không sai chính tả, nhớ chữ không quên (nếu) đều đáp ứng (thì) sao lại ồn ào phản đối thay các cháu?”

 

Bà già ở quê chửi mất gà là vì không biết “thằng nào con nào” nên chửi đổng, chửi lơ mơ, dù thuộc bài chửi như con vẹt. Lên mạng thời nay có nhiều kiểu chửi như thế.

Cách đây 6 năm (8-2012) phụ huynh thủ đô đạp đổ cổng trường Thực nghiệm để xin cho con học. Thế mà mấy chục năm trước đó không ít người chửi thậm tệ. Chưa chừng chính người chửi đã đạp đổ cổng.

Đó là vì người chửi không hiểu thế nào là thực nghiệm và cả người khen cũng không mường tượng ra hết, một đức tính chung hời hợt thuộc về…nhân loại. – Đọc tiếp >