Vượt biên

 

Hoàng Ngọc Hà
Theo Fb Ngoc Ha Hoang

Hình minh họa: Internet

Sau hai ngày nghỉ lại ở một ngôi nhà gần biên giới hai nước, sáng sớm hôm sau chúng tôi tay hành lý, tay gậy trúc tập hợp đi theo một người đàn ông địa phương dẫn đường vượt biên sang nước bên kia, từ bên đó họ sẽ bố trí cho mọi người xuống thuyền đi tiếp để tránh bị lộ và bị bắt giữ.

Trên con đường mòn giữa biên giới hai nước, chúng tôi xếp hàng một lầm lũi bước theo sát chân người dẫn đường, y là người địa phương, y được người trong tổ chức chuyến đi bàn giao chúng tôi cho y. Hơn hai chục người nam nữ, tất cả hầu như không quen nhau, có cả một gia đình có con nhỏ. Chúng tôi đa số là người thành phố, chỉ biết đóng một số vàng cho một người trong những kẻ tổ chức chuyến đi, tới ngày ra đi họ tới báo là đi luôn. Khi tới nơi tôi mới biết trong chuyến đi này có một bác già cùng xóm và một người đàn ông gần nhà nữa, mừng quá khi gặp được người quen giữa nơi xa lạ. – Đọc tiếp >

Vụ sách Tiếng Việt: Người Việt thích…chửi

 

>> Tiếng Việt công nghệ giáo dục: tranh cãi vì đâu?

 

Hiệu Minh
Theo Blog Hiệu Minh

HH  Tui đã tốt nghiệp môn đánh vần cách đây gần nửa thế kỷ rùi, và cũng chưa có điều kiện tìm hiểu qua các cháu học sinh đang phải học đánh vần, nên không thể kết luận phương pháp đánh vần theo chương trình CNGD thì hay hơn hay dở hơn so với phương pháp truyền thống đang được dạy trong nhà trường từ trước đến nay.

Việc chia sẻ bài viết này ở đây chỉ với mục đích tham khảo và làm cho thông tin mang tính đa chiều hơn khi mà những ý kiến phản đối phương pháp thực nghiệm mới này đang tràn ngập trên mạng. 

Quan điểm của tui là phải đánh giá theo kết quả thực tế. Mà kết quả thực tế thế nào thì phải dựa trên khảo sát đối với đối tượng trực tiếp của chương trình là các cháu học sinh, trong khi tất cả những ý kiến phản đối hay đồng thuận chỉ là ý kiến của người lớn.

Ý kiến của các cháu thế nào? Và kết quả cuối cùng mà các cháu đạt được ra sao? Đấy mới là câu trả lời quan trọng nhất.

Vì vậy, tui đồng cảm với quan điểm của một độc giả Báo Thanh Niên có tên là LE VĂN HIỆU (Hải Phòng) rằng:

“Chữ để dậy cho các cháu chưa biết chữ, vì vậy đối tượng học là các cháu,yêu cầu trên hết của học là viết tốt không sai chính tả, nhớ chữ không quên (nếu) đều đáp ứng (thì) sao lại ồn ào phản đối thay các cháu?”

 

Bà già ở quê chửi mất gà là vì không biết “thằng nào con nào” nên chửi đổng, chửi lơ mơ, dù thuộc bài chửi như con vẹt. Lên mạng thời nay có nhiều kiểu chửi như thế.

Cách đây 6 năm (8-2012) phụ huynh thủ đô đạp đổ cổng trường Thực nghiệm để xin cho con học. Thế mà mấy chục năm trước đó không ít người chửi thậm tệ. Chưa chừng chính người chửi đã đạp đổ cổng.

Đó là vì người chửi không hiểu thế nào là thực nghiệm và cả người khen cũng không mường tượng ra hết, một đức tính chung hời hợt thuộc về…nhân loại. – Đọc tiếp >