Đọc lại bài thơ KHÂM THIÊN của Lưu Quang Vũ

 

Theo Phó Nhòm Tây Bắc

Lời giới thiệu của Sương Nguyệt Minh:

Bài thơ hay ít người biết của Lưu Quang Vũ, viết từ Hà Nội – Mùa Đông 1972 đỏ lửa.

45 năm trước, thời gian vừa đủ cho 1 đứa bé sinh ra ở Bệnh viện Bạch Mai máu lửa lớn lên thành trung niên, có thể đã là ông tướng, là giáo sư, là doanh nhân thành đạt, Khâm Thiên ngập chìm trong chết chóc, nát tan. Trong khi âm hưởng “Đường ra trận mùa này đẹp lắm” vẫn vang vọng từ đồng ruộng, nhà máy đến chiến trường, thì lại có Thơ Ghéc ni ca ảm đạm, u buồn, phẫn uất.

Quả thật! Cái còn lại và đi mãi với thời gian của Lưu Quang Vũ sẽ là… Thơ.

Năm 24 tuổi mà Lưu Quang Vũ đã viết những vần thơ:

“năm 72! Có thể thế được chăng
hãy mở mắt ra trông
vụ thảm sát xưa nay chưa từng có
năm trái đất phóng bao tàu vũ trụ
không nơi nào không nói đến tình thương
Ghéc-ni-ca cũng chẳng thảm thê bằng
vô nghĩa hết, thánh kinh và máy tính
những pho sách, những dàn giao hưởng
ích gì đâu, khi bể máu dâng đầy…”

Thật kinh ngạc! Một tư duy thơ khác hẳn với cách nghĩ chung cùng thời.

– Đọc tiếp >

Ký ức về một thời đã qua (22): Lịch của Thầy

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Có thể nói công việc cuối cùng của tôi năm nay trước khi rời nhiệm sở về nghỉ hẳn, không đi làm cho Nhà nước nữa là chọn mẫu Lịch treo tường năm 2018 của Cơ quan để thuê in, phát hành làm quà tặng năm mới cho các tổ chức, cá nhân là đối tác thân thiết.

Cậu Phó Giám đốc, phụ trách marketing giao cho tôi toàn quyền quyết định. Cậu ấy bảo “Bác có đôi mắt tinh đời! Bác chọn mẫu thì không đứa nào dám chê!”. Tôi bảo “Chú khôn thật! Nếu đứa nào chê thì chú đổ cho lão già mắt mờ này chứ gì?”. Thực ra cậu ấy khoán việc này cho tôi chẳng phải vì sợ chê bai quái gì mà vì còn đang tập trung nguồn lực lo “nội dung” của những chiếc Phong bì nhỏ xinh dịp Tết Ta sắp đến mới là quan trọng. – Đọc tiếp >