Ký ức về một thời đã qua (21): Trung Thu – Nhớ Ông Sao

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Cụ Móm, nhân vật trong bài viết (Ảnh do tác giả cung cấp)

Ông Nội tôi (1887-1963) tuổi Đinh Hợi. Nếu ông là Lãnh tụ Cách mạng hay Danh nhân Văn hóa thì chắc năm nay người ta tổ chức kỷ niệm 130 năm ngày sinh của Ông to lắm, bằng tiền đóng thuế của nhân dân. Nhưng Ông chỉ là Ông và Cụ của hàng trăm đứa, cháu và chắt, thế thôi!

Ông Nội và Bà Nội tôi có điểm giống nhau, đều rụng gần hết cả răng từ khá sớm nên được họ hàng và bà con trong làng, ngoài phố thân tình gọi là “Ông Bà Móm”. Còn trong cách xưng hô, Bố tôi và các bác, cô, chú gọi Ông là “Bá”, gọi Bà là “Đẻ”. Ông Bà Móm sinh được 5 giai 4 gái, Bố tôi là con giai thứ ba nhưng lấy vợ sớm nhất nên Mẹ tôi là con dâu đầu tiên. Đặc biệt, Bố Mẹ tôi lại sinh cho Ông Bà một loạt mấy thằng cháu giai đầu lòng nên Mẹ tôi được Ông chiều lắm. – Đọc tiếp >

Vua Gia Long

 

Huy Đức
Theo FB Trương Huy San

Cơ nghiệp của các Chúa mất vào tay nhà Tây sơn khi Nguyễn Ánh mới 13 tuổi; 27 năm nuôi chí lớn, nếm mật nằm gai, vào sinh ra tử, mới thâu tóm được giang san, thiết lập cho nhà Nguyễn hẳn một vương triều. 200 năm sau, lịch sử – được viết bởi những người giương cao ngọn cờ chống ngoại xâm – vẫn không đặt ông ngang hàng với các bậc sáng lập ra các triều đại khác. Nhưng, các sử nô không bao giờ đủ khả năng giết chết những nhân vật vĩ đại cho dù họ có bị sỉ vả suốt trăm năm.

Nhân viếng lăng đức Gia Long, xin công bố một tài liệu của Ngân hàng Thế giới có thể sẽ làm rất nhiều người ngạc nhiên: 1820, mức thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tương đương Trung Quốc và chỉ thấp hơn một chút so với mức trung bình của thế giới. 1820 là năm Gia Long băng hà và nên nhớ rằng, ông chỉ trị vì có 18 năm mà đó là 18 năm hòa bình ngắn ngủi sau 27 năm “da thịt tàn nhau vạ trong tường vách” và cả vạ ngoại xâm. Và, theo WB, cho tới ngày nay Việt Nam chưa từng vượt qua vị trí mà cha ông ta đã đạt được vào năm 1820 (trong tương quan chung). – Đọc tiếp >

Lời tự thuật của HỮU LOAN, tác giả “MÀU TÍM HOA SIM”

 

Hữu Loan
Theo Blog Huỳnh Ngọc Chênh

Nhà thơ Hữu Loan

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà. Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. Lên trung học, theo ban thành chung tôi cũng học tại Thanh Hóa, không có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học. Đến năm 1938 – lúc đó tôi cũng đã 22 tuổi – Tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi không có ý định dấn thân vào chốn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn. Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khóa ấy, trong đó có Nguyễn Đình Thi , Hồ Trọng Gin, Trịnh văn Xuấn , Đỗ Thiện và …tôi – Nguyễn Hữu Loan. – Đọc tiếp >