Nhà văn và câu chuyện hoà giải dân tộc.

 

>> NGHĨ VỀ THƯ CỦA NHÀ THƠ HỮU THỈNH VÀ THƯ TRẢ LỜI CỦA NHÀ VĂN PHAN NHẬT NAM.

 

Lưu Trọng Văn
Theo FB LTV

Nhà thơ Hữu Thỉnh và Nhà văn Phan Nhật Nam (Ảnh Internet).

Gã có tí toáy viết văn nhưng không nhận mình là nhà…văn. Tuy vậy chuyện văn chương là chuyện rung dây động …lòng con người nên gã cũng quan tâm nhiều lắm.

Mới đây nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo một tài thơ đương đại của nước nhà có đưa ra lời bình về việc nhà văn Phan Nhật Nam từ chối thẳng thừng lời mời của nhà thơ Hữu Thỉnh nhân danh Hội NV VN về nước dự diễn đàn các nhà văn hoà giải, hoà hợp dân tộc.

Nói cho nhanh, gã tôn trọng ý kiến của Phan Nhật Nam. Và nói cho nhanh nữa gã không đồng tình bác Tạo cho rằng việc Phan Nhật Nam từ chối lời mời là….quá khắt khe.

Vấn đề của một người như nhà văn Phan Nhật Nam từng trải, đau đời, yêu nước chịu cảnh tha hương không hề là chuyện thù hận cá nhân cái chính thể mà bác Thỉnh đại diện cho nhánh văn chương. Nếu vậy, bác Nam quá nhỏ nhặt, tầm thường.

Vấn đề là với tư cách một nhà văn mà những tư tưởng công bằng, nhân văn, bác ái và nghệ thuật đích thực là tôn chỉ của ngòi bút cùng ngòi bút ấy đứng về nhân dân, dân tộc hay không, bác Nam có quyền có những khắt khe của mình. Bác Nam thậm chí có quyền xem xét đối tượng của mình có thành tâm vì quốc gia dân tộc hay không để nhận lời mời. Đó là niềm kiêu hãnh chính đáng của một nhà văn mà ở VN lâu nay nhiều người mang tiếng là nhà văn nhưng bỏ quên mất.

Vì vậy, khi phê bác Nam không mở lòng với bác Thỉnh, thì bác Tạo đã quên yếu tố niềm tin. Với nhà văn chân chính niềm tin là thước đo của trang viết và sự nghiệp. Bác Nam không tin bác Thỉnh, thì bác Tạo một thi nhân chả phe phái nào cần đặt cáu hỏi vì sao bác Nam lại không tin bác Thỉnh chứ? Vậy thì vấn đề là bác Thỉnh chứ đâu phải là bác Nam.

Tuy vậy bác Phan Nhật Nam kính mến à, nếu bác từ chối về thăm tổ quốc và đồng bào của mình, với gã ,lại là câu chuyện khác đấy nhá.

Một nhà văn không cho phép mình đánh đồng thể chế mình không ưa với tổ quốc của mình.

Một nhà văn không cho phép mình đánh đồng những nhà cai trị mình ghét với đồng bào của mình.

Phạm Duy lớn chính ở điều ấy.

Quốc gia, dân tộc hơn bao giờ hết cần những tác phẩm hay nhất, rạng rỡ nhất cho người Việt , và đó là những giá trị đích thực nhất mà nhà văn cống hiến cho quốc gia,dân tộc của mình.

Vâng,ở góc nhìn đó thì sự tha hương hay sống trên quê hương chỉ là chọn lựa của nhà văn mà thôi,vì nó không hề ảnh hưởng đến sự vĩ đại của nhà văn có cống hiến như thế cho quốc gia dân tộc.

Advertisements

6 Responses to Nhà văn và câu chuyện hoà giải dân tộc.

  1. Bố Ti Ngố says:

    Thư của ônh Thỉnh không có chữ “hòa giải, hòa hợp”, nhưng người đọc hiểu cả, ấy là văn chương thì “ý tại ngôn ngoại”. Thư trả lời của ông Nam thì nói thẳng ra cái điều ấy không chỉ một lần.
    Lão nghĩ hòa hợp, hòa giải là hai chuyện rất khác nhau, cứ suy từ nguyên nhân thì rõ. Hòa hợp là giải quyết sự không hợp nhau, mà ngay cả bố con vợ chồng anh em trong một nhà có mấy ai hòa hợp tuyệt đối với nhau (nhiều trường hợp chỉ là khác nhau về tính cách), trong xã hội các tầng lớp đều có sự khác nhau rất nhiều chuyện (cái khác nhau quan trọng bậc nhất là quyền lợi) . Những sự không hòa hợp ấy luôn tồn tại, dung hòa được bao nhiêu hay bấy nhiêu, không dung hòa được thì đành vậy nhưng cũng chẳng sao.

    Hòa giải là chuyện khác hẳn về bản chất. Ở tầm quốc gia dân tộc, là việc hóa giải các xung đột về tư tưởng, về tinh thần, bắt nguồn từ những món nợ ân oán, máu xương …

    Ông Thỉnh có thể mời ông Nam bàn chuyện hòa hợp thì được. Ông mời để hòa giải thì không đủ thẩm quyền, tư thế, nói gọn là không đủ tầm. Vì thế ông thất bại trong việc mời ông Nam là điều có thể thấy trước. Ông Thỉnh già rồi mà vẫ còn dại quá.

    Ông Nguyễn Trọng Tạo liên hệ đến việc các cưu chiến binh Mỹ- Việt gặp lại nhau sau chiến tranh để không bằng lòng với ông Nam. Có thể ông Tạo biết nhưng không nói ra một điều cốt lõi. Điều ấy là “không một người lính nào phải chịu trách nhiệm cho sự chính nghĩa hay phi nghĩa của cuộc chiến mà họ phải trả bằng xương máu”. Vì thế cho nên các cựu thù trên chiến trường có thể ngồi lại với nhau để hồi tưởng, để làm bạn hữu là dễ dàng, đơn giản. Họ đâu có hòa giải !

    • hahien says:

      Ông Nguyễn Trọng Tạo liên hệ đến việc các cưu chiến binh Mỹ- Việt gặp lại nhau sau chiến tranh để không bằng lòng với ông Nam.

      Ông Tạo liên hệ thế là không đắt. Thực ra rất nhiều các cựu binh Việt ở cả 2 phía đã gặp nhau và ôm nhau ngay sau ngày 30/4/1975, trong đó nhiều người còn là anh em ruột thịt hay có họ hàng thân thiết với nhau.

      Sau đó dù cho có những biến cố như chế độ mới tập trung cải tạo binh lính VNCH cũng tạo nên những hận thù trong lòng các cựu binh VNCH đối với chế độ, nhưng đó là hận thù giữa chế độ và họ. Nếu cần hòa giải ở đây là chuyện giữa các cựu binh VNCH với chế độ CHXHCN VN, không liên quan gì đến mối quan hệ giữa các cựu binh đã từng ở 2 bên chiến tuyến. Giữa họ không còn hận thù gì để mà hòa giải hòa giếc. Vì thế nói đến chuyện “hòa giải” giữa các cựu binh này là dựng nên một câu chuyện không có thật, nói nhanh là chuyện bịa và có khi chính sự bịa đặt này là âm mưu cố tình gây chia rẽ giữa họ với nhau.

      Nếu ông Nam có thể về Việt Nam không cần giấy mời của ai, tôi tin là với tính cách của ông, ông có thể vui vẻ nhận lời mời đi uống bia ôm của các ông Thỉnh, ông Tạo với tư cách là các nhà văn với nhau giống như khi ông Nam và nhà văn Thụy Kha đã ngồi cùng nhau uống bia vui vẻ khi ông Kha sang Mỹ vừa qua (như đề cập trong thư của ông Thỉnh). Nhưng nếu ông Nam về Việt Nam theo giấy mời của ông chủ tịch Hội nhà văn Hữu Thỉnh thì lại là vấn đề khác vì lúc này ông Thỉnh lại là đại diện cho thể chế để “nói chuyện” với ông Nam

      Có thể hiểu rằng ông Nam không phản đối chuyện “hòa giải” với thể chế nhưng có quan điểm trước khi hòa giải với các cựu binh như ông, chế độ cần hòa giải với nhiều đối tượng khác ở trong nước. Đây là nguyên tắc của ông Nam và ông từ chối lời mời của ông Thỉnh để không vi phạm nguyên tắc đó.

      Tui thì trộm nghĩ khi nào những người như ông Nam có thể về lại quê hương một cách tự do không cần đến giấy mời của ai cả thì đó mới là biểu hiện của sự hòa giải giữa nhà nước và những người như các ông. Còn khi cần phải có giấy mời của một quan chức nhà nước thì ông Nam mới về được thì đấy đâu phải là hòa giải mà là một sự ban phát của những kẻ vẫn còn tự coi mình là bề trên.

      Hãy nghe ông Nam nói một cách rất hòa giải: “Xin hãy “Hòa Hợp Hòa Giải” với những người đã chết. Với người đang cố sống sau thảm họa Formosa, Nghệ An. Hãy hoà hợp, hòa giải với “Khúc ruột ở trong nước” trước. Khi ấy không cần mời, chúng tôi “Khúc ruột ngàn dặm” sẽ về. Về rất đông. Người Viết Văn – Lương Tri và Chứng Nhân của Thời Đại sẽ VỀ. TẤT CẢ CÙNG VỀ VIỆT NAM.”

      Đấy là quan điểm của ông Nam mà ông Tạo có thể chưa hiểu một cách thấu đáo.

      Còn quan điểm của tui là, xin nói lại: Anh em, bạn bè, họ hàng chúng tôi dù đã từng chiến đấu ở 2 bên chiến tuyến chưa bao giờ thù hận gì nhau mà phải hòa giải. Đừng chia rẽ chúng tôi bằng cách dựng nên cái chuyện “hòa giải” bịa đặt này!

      • hahien says:

        Bỏ qua chuyện bịa về “hòa giải” giữa các cựu binh của 2 phía 1 thời thì thực tế bây giờ xã hội Việt Nam đã phát sinh hàng loạt các mâu thuẫn đòi hỏi phải hóa giải chứ không phải là “hòa giải”. Ra đường hơi một tí là đánh nhau, chém giết, nhìn đểu, mâu thuẫn quyền lợi ngày càng ác liệt giữa các nhóm lợi ích và những người bị xâm hại về lợi ích, mâu thuẫn giữa các nhóm lợi ích với nhau. Việc khới ra những chuyện bịa đặt rồi làm trầm trọng hóa chúng là một cách để làm cho mọi người bớt chú ý hơn đối với những chuyện nhức nhối có thật hiện nay…

  2. Ánh Rương says:

    Cần tham chiếu thêm: Quân đội Mỹ và Quân đội VNCH tách biệt hoàn toàn hoặc ở mức độ cao với chính trị còn QĐND Việt Nam và Đảng CS Việt Nam là một. Hội Văn học của ông Thỉnh cũng vậy. Ông Thỉnh vừa là lính của Quân đội ấy vừa là quan của Hội ấy nên cũng rứa.

    • Bố Ti Ngố says:

      Ông Thỉnh kể công với các nhà văn rằng ông đã có gắng tận lực để Hội Nhà Văn VN được xếp vào loại hội Chính trị – xẫ hôi – nghề nghiệp. Lão nghĩ đơn giản hội này chỉ nên là hội nghề nghiệp, kiểu như Tự Lực Văn Đoàn ngày xưa. Khổ nỗi nếu chỉ là hôi nghề nghiệp như thế thì không được rót kinh phí từ ngân sách nhà nước, không được nhà nước hỗ trợ trụ sở, lại không xin được xe biển xanh để đi.
      Ông Thỉnh đại diện cho một tổ chức chính trị (cấp bé tí), lại muốn hòa giải với các cá nhân như ông Nam thì vênh quá, chẳng ăn nhập vào đâu, chẳng có nghĩa lí gì.

  3. Ánh Rương says:

    Tôi biết ông Tạo đa tài nhưng cũng nhiều giọng lắm!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: