Ký ức về một thời đã qua (17): Lửa của bố

 

>> Hà Thanh Hiển: Ký ức về một thời đã qua 

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Hình minh họa: Internet

Khi tôi hơn 10 tuổi tức là vào khoảng những năm 1965-1966 cũng là lúc Thành phố Cảng Hải Phòng qua 10 năm xây dựng Chủ nghĩa xã hội, bước vào cuộc chiến tranh phá hoại của Không lực Hoa Kỳ.

Đó là thời điểm cực kỳ gian khổ nhưng vô cùng “lãng mạn” của gia đình tôi. Ba anh lớn của tôi là sinh viên Đại học, thời cả miền Bắc chỉ có vài trường Đại học tập trung ở Thủ đô. Bốn em nhỏ trong đó có tôi chia nhau theo bố mẹ sơ tán tránh bom đạn về mấy trường phổ thông ở ngoại thành Hải Phòng. Đã qua thời cả gia đình dưới một mái nhà chung. Hy vọng được xum họp trông vào các dịp Tết Nguyên đán, Mỹ và Ta thường ngừng bắn mấy hôm, cả nhà tranh thủ trở về gặp mặt ăn Tết, đón Xuân, chờ Hòa bình 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa… – Đọc tiếp >

Nhớ lại vụ Trịnh Vĩnh Bình

 

FB Hoàng Hải Vân

Hồi diễn ra vụ án Trịnh Vĩnh Bình, các báo khác tôi không theo dõi kỹ nên không dám bình luận, nhưng riêng Thanh Niên là tờ báo trước sau không đồng tình với bản án.

Hồi đó luật pháp chưa rõ ràng, đến nỗi Chánh án TANDTC Trịnh Hồng Dương có lần tâm tư trước Quốc Hội rằng án dân sự “xử kiểu gì cũng được”. Không chỉ dân sự, mà án hình sự cũng vậy. Chúng tôi từng cảnh báo, nếu vụ án xử không thấu tình đạt lý sẽ làm xấu môi trường đầu tư. Tôi là người được giao đi phỏng vấn một số quan chức ở Trung ương và các đại biểu Quốc Hội về vụ án này, nhiều người không tán thành với bản án. Nhưng sau đó, có chỉ đạo cấm đăng những thông tin ngược với quyết định của tòa án. – Đọc tiếp >

Tôi là học trò của Thầy Nguyễn Lân

 

Dương Đình Giao
Theo Ông Giáo Làng

55 năm trước, tôi học trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Vào năm thứ hai, chúng tôi được học môn Giáo dục học. Hơn nửa thế kỷ đã qua, tôi không còn nhớ Thầy Nguyễn Lân dạy phần nào, chương nào của chương trình, nhưng hình ảnh của Thầy tôi mãi mãi không quên.

Với vóc người nhỏ nhắn, mái tóc đã điểm bạc, bất kể trời nóng như đổ lửa tháng 6 hay cái nắng “rám trái bưởi” của những ngày cuối hè đầu thu, khi lên lớp, Thầy đều nghiêm chỉnh trong bộ com-plê đầy đủ áo gi-lê và cra-vát. Sau khi đặt cái cặp vào dưới bục, Thầy bước ra giữa sân khấu, nghiêm trang cúi rất thấp chào toàn thể hàng nghìn sinh viên đủ các khoa trong cái hội trường toàn bằng tranh tre nứa lá. Suốt buổi học, chúng tôi ai cũng ra sức phe phẩy cái quạt hoặc cuốn vở để đỡ cái ngột ngạt, Thầy vẫn say mê với bài giảng, giọng nói sang sảng, một tay với cái khăn nhỏ luôn lau mồ hôi trên khuôn mặt đỏ bừng. – Đọc tiếp >