Con gái Bát Tràng

 

Nhạc:  Hà Thanh Hiển,  phỏng Thơ:  Hồ Minh Hà (*)ca sĩ thể hiện:  Minh Nhật

(Tác giả gửi Video Clip)

(*) Nguyên văn bài thơ của Hồ Minh Hà như sau:

NGHỆ NHÂN BÁT TRÀNG

Hồ Minh Hà

Em cầm bút vẽ lên tay con gái bát tràng 2
Đất Cao Lanh bỗng nở đầy sắc hoa
Cánh cò bay lả, bay la
Lũy tre đầu xóm, cây đa giữa đồng

Con đò lá trúc qua sông
Trái mơ tròn trĩnh, quả bòng đung đưa
Bút nghiêng lất phất hạt mưa
Bút chao gợn nước Tây Hồ lăn tăn

Hài hòa đường nét hoa văn
Dáng em, dáng của nghệ nhân Bát Tràng

TP Đà Nẵng: Tài sản khủng, quà tặng khủng?

 

Hiệu Minh
Theo Blog Hiệu Minh

Bên bờ sông Hàn – Đà Nẵng. Ảnh: HM

Gần chục năm trước ở World Bank có một vị VIP phụ trách IT duyệt nhiều dự án mua sắm. “Chẳng hiểu sao”, ông đã mua số cổ phiếu giá trị gần 20 ngàn đô của một trong những công ty mà sau đó thắng thầu bán thiết bị IT.

Khi bị phát hiện, ông đã bị truất hết mọi quyền lợi và cấm đến các văn phòng World Bank trên toàn thế giới vì đã vi phạm luật “xung đột lợi ích – conflict of interest”. – Đọc tiếp >

Đám đông cuồng nộ

FB Trung Bảo

HH – Những điều nhà báo Trung Bảo nêu trong bài viết này thì chỉ có “từ đúng trở lên”. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại – muốn người dân tuân thủ đúng pháp luật, không bêu riếu hay kết án “những kẻ chưa bị tòa án kết tội” thì việc thực thi pháp luật của các cơ quan thực thi pháp luật phải nghiêm, không được tìm cách bao che cho kẻ có dấu hiệu phạm tội. Trường hợp gần đây nhất, nếu vụ việc liên quan đến nghi phạm quê Thái Bình (được cho là cháu một cán bộ cấp cao) được xem xét một cách minh bạch thì người ta có thể đã chẳng nổi điên đến mức chia sẻ ảnh của kẻ này lên mạng để bêu riếu. Và trong nhiều trường hợp như các trường hợp gần đây nhất, sự bêu riếu một cách phi pháp này lại có tác dụng tạo dư luận thúc ép thì các cơ quan thi hành pháp luật mới phải vào cuộc một cách nghiêm túc hơn. Cho nên những điều ông Trung Bảo này nói chỉ đúng ở bên Mỹ thôi.

Sau khi 2 em học sinh mất tích, đám đông cuồng nộ đã đánh chết một hiệu trưởng tại ngôi làng Nirpur, thành phố Patna, bang Bihar, Ấn Độ. Ảnh: AP

Tim tôi thắt lại mỗi khi phải đọc những thông tin xâm hại trẻ em. Bởi vì tôi có con nhỏ và tôi nguyện mình có thể chết để giữ được sự trong veo trong những đôi mắt ấy. Nhưng, tôi càng sợ hãi khi nhìn đám đông điên cuồng chia sẻ ảnh những kẻ được cho là nghi phạm của các vụ xâm hại rồi kêu gọi bêu họ lên mạng hay thậm chí là “tìm và diệt bọn ấu dâm bệnh hoạn”.

Đám đông trên mạng ứng xử với những trường hợp này không khác gì đám đông đang lăm lăm hung khí trước kẻ trộm chó, ở đây có khác chăng là họ dùng chiếc điện thoại thông minh thay cho cây gậy và nắm đấm.

– Đọc tiếp >

Não trạng bao cấp và sân khấu chùa trên sóng tivi

 

Hiệu Minh
Theo Blog Hiệu Minh

Diễn viên Trần Thành. Ảnh: SOHA

Nhớ thời loa làng những năm 1970 ở thế kỷ trước cứ ông ổng về sự tươi đẹp của hợp tác xã.

Một cụ nông dân điên tiết quá, trèo lên cột điện và chửi vào họng loa, sao không im cái mồm đi, bố đang đói rã họng, mà sao cứ nói no ấm là làm sao, làm sao…

Ông bị dân quân bắt vào UB và phải kiểm điểm, may không đi tù. Hỏi sao làm thế, ông bảo, tao cứ nghĩ là nói vào họng loa thì thằng phát nghe thấy. – Đọc tiếp >

Tai để làm gì?

 

>> Bệnh mũi

 

Hà Ánh Charlie Dương
(Tác giả gửi Blog Hahien)

– Để nghe chứ còn để làm đếch gì nữa! Thế mà cũng phải hỏi! Rác cả tai!

-Ơ này! Đừng nóng! Ngộ lỡ nó điếc đặc không nghe được nữa thì vứt cả đi à? Dỏng tai mà nghe cho thủng câu hỏi đã! Chưa gì đã ngậu xị lên! Điếc cả…đít!

-Thôi được! Huề!

Cùng nhau bình tĩnh lại mà nghĩ ngợi thì Tai đúng là để nghe, chẳng ai cãi được: nghe tiếng động, nghe nói, nghe khóc, nghe cười, nghe chửi, nghe khen, nghe chê, nghe nịnh, nghe đàn hát, nghe phê bình nghiêm khắc (sau khi tự phê bình sâu sắc)… Theo mình trên đường phố nước ta thời nay, âm thanh loạn tai nhất là tiếng còi xe máy các loại. Bù lại, may sao còn có Tiếng nói Việt Nam gần gũi thân thương của em gái phát ra từ…loa Phường. – Đọc tiếp >

Tổng thống Thiệu ra lệnh khai hỏa ở Hoàng Sa

Nguyễn Tiến Hưng (BBC)

  • 7 tháng 3 2017

Henry Kissinger với Phó Tổng thống Richard Rockerfeller và Tổng thống Gerald Ford năm 1974. Ảnh: AFP

Người dân chài làm ăn thường là cần cù, lương thiện nhưng khi người lính đội lốt dân chài đi đánh cá thì thật là nguy hiểm, dù đánh cá ở Scarborough, Kinsaku hay Hoàng Sa. – Đọc tiếp >

Nghĩ về những việc “trả lại”

 

Hà Ánh Charlie Dương
(Tác giả gửi Blog Hahien)

Vỉa hè bị lấn chiếm, người đi bộ phải đi dưới lòng đường (Ảnh: An Huy – Báo Thanh Niên)

“Trả lại vỉa hè cho người đi bộ” là chủ trương đang được chính quyền Thủ đô Hà Nội và TP.HCM thực hiện rất quyết liệt. Là “người đi bộ” đi làm ở trụ sở, chẳng mấy khi mua bán lặt vặt ngoài phố, tôi rất muốn có vỉa hè thông thoáng để đi lại cho thong thả, an toàn.

Nhưng tôi biết không ít những “người đi bộ” khác đang đồng hành với tôi trên phố chưa hẳn đã mừng thấy việc này vì thân nhân của họ đang kiếm sống hàng ngày nhờ một khúc vỉa hè lấn chiếm tại một đường phố khác. Biến khẩu hiệu nêu trên thành hiện thực ở một nơi đất ngày càng chật, người ngày càng đông và ý thức “dân chủ” ngày càng cao ở…vỉa hè là công việc thật nan giải. Tôi thấy trên mạng mấy hôm nay có người so sánh vỉa hè của ta với của Singapore, lại còn chụp cả ảnh vỉa hè ở Mỹ để làm mẫu nữa. Tôi thì nghĩ một cách khập khiễng rằng vỉa hè ở Sing và ở Mỹ vô cùng thiếu “dân chủ”. Ta có nên theo? – Đọc tiếp >