Cái kết buồn cho một hành trình toan tính…

 

>> Chuyện đời như PHONG và như KHUYỂN

 

FB Phuoc M Nguyen

14523170_10154577257498684_8268132251233537572_nVậy là tin đồn của ông Như Thổ đã thành chính thống, đó là “nhân quả” tổng hòa từ mọi đặc thù trong con người của ông ta, một nhà báo quốc doanh, một nhà tuyên giáo, một công cụ mang hàm… bạo lực, ham danh vọng và đứng về một nhóm lợi ích nào đó. Cái “sức mạnh” mà ngày xưa ông dùng để triệt hạ những ai, thì hôm nay, cũng cái “sức mạnh” đó nó lại vận… vào chính con người ông!

Đời người thị phi là chuyện không tránh khỏi, khi ông ví von nghề của mình như thân phận con chó, có rất nhiều đồng nghiệp của ông rất bức xúc, nhưng riêng trường hợp đặc biệt này, mình cảm nhận được là ông nói thật lòng.

Điều này cho thấy ông hơn hắn khối đồng nghiệp cùng bản chất như ông, nhưng họ tính khí lại biển lận, kín kẽ hơn… cứ mỗi lần viết lại cố gắng viết như… người.

Khi không khách quan dùng ngòi bút đứng về dân tộc, đứng về nhân dân, mọi ngôn ngữ đao búa phù phiếm nào cũng chỉ là hình thức ngụy biện, văn là người, có giấu kín ẩn ý tinh vi cỡ nào thì người từng trải tinh ý cũng nhận ra được hết, và đó là cái kết buồn cho một hành trình mà hành trang mang trên người đó toàn là những toan tính mưu lợi cá nhân, phe nhóm, vụn văt…

Đời là vậy, xưa nay nhân định thắng thiên bao giờ, thành thật chia buồn với ông!

MP

———————————————-

Nguyễn Như Phong

Tác giả: Nguyễn Quyết

14516399_10154577257508684_6864104407964817117_n

Người ta bảo, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận.Với những gì mới diễn ra với nhà báo Nguyễn Như Phong, thì nó cũng không quá khó hiểu và thiếu logic với con người, cá tính của ông.

Vừa qua mình không đưa tin, không viết status về việc này vì ở Petrotimes còn thằng bạn, có thằng em đang lo lắng. Nhưng sinh nghề, tử nghiệp, âu cũng là một phần buộc phải chấp nhận.

Làng báo có quá nhiều người không ưa ông. Vì ông phát ngôn một mình một kiểu, đi ngược dòng dư luận, viết những thứ không ai dám viết, chửi những điều không ai dám chửi.

Ví dụ như ông so sánh nhà báo với con chó nhân ngày “giỗ nghề” khiến báo giới rúng động, nổi giận. Nhưng đó chỉ là cách nói của ông, có thể ông tư duy hoặc nhìn ở một góc khác. Người khác thì đắn đo suy nghĩ vì động chạm, còn ông thì không.

Mọi người nên nhớ, yêu cầu cắt ngọn công trình 8B Lê Trực ban đầu chỉ có Petrotimes làm. Làng báo nhìn nhau đắn đo: “Chắc là oánh đấm, chỗ ấy đâu đơn giản”. Cho tới khi ông tiếp tục làm và lên tiếng một cách mạnh mẽ, báo chí buộc phải vào cuộc và nó trở thành một trong những sự kiện lớn cả nước quan tâm.

Mình hay nói vui, slogan của Petrotimes là: “NÓI THEO CÁCH CỦA NGUYỄN NHƯ PHONG”, ấy thế mà cũng đúng!

Ông thích gì nói nấy, có toan tính hay không toan tính thì cũng làm một cách quyết liệt, dứt điểm. Nguyễn Như Phong ở một góc khác là người thích làm báo, ông thích đi tác nghiệp, thích ra đầu sóng ngọn gió hay những tâm điểm chính trị. Miễn sao có được thông tin.

Thậm chí, ông có những “tiểu xảo” báo chí khiến đồng nghiệp không ít phen lao đao, nhưng đó là vì ông muốn tờ báo của ông phải là đi trước ở một khía cạnh nào đó. Ông là người viết báo say nghề!

Ai cũng chửi ông nhưng ai cũng sợ ông!

Petrotimes sau sự kiện này chắc chắn sẽ không còn là Petrotimes như trước nữa. Sẽ hiền lành hơn, sẽ tập trung vào cái gọi là tôn chỉ, mục đích từ Hiệp hội năng lượng Việt Nam mà ai cũng biết là Dầu khí đổ tiền phía sau.

Không ngoa nếu nói ông là linh hồn của Petrotimes. Vậy thì, linh hồn đó bây giờ đã mất!

Xin chia buồn cùng ông, một người làm báo!

(Theo Phuocbeo’s Blog)

———————————

Đọc thêm một bài viết cách đây 14 năm của Tiến sĩ Hà Sĩ Phu:

Viết năm Con Ngựa: Tản mạn về một chữ CHÓ

Hà Sĩ Phu
Theo Thư viện HSP

Với người Á Đông thì Khuyển và Mã là đôi tri kỷ, là cặp bài trùng nên năm Ngựa mà nhớ đến chuyện Chó tưởng cũng không có gì lạ.

Chả là trước đây đúng một năm, nhân dân ta đang chuẩn bị mua tranh gà lợn để đón Tết thì nhà “Báo” Nguyễn Như Phong vẽ ra một loạt chân dung mà nhà “Báo” gọi là “mặt thật”, trong đó có viện đến tên cúng cơm của họ nhà Khuyển như sau:

“Con không chê nhà khó, CHÓ không chê chủ nghèo”

(Ý NNP nói rằng con CHÓ còn biết trung thành với người chủ nghèo, thế mà Hà Sĩ Phu lại thừa lúc đất nước mình còn nghèo đểõø quay lưng lại với cái sự nghèo của đất nước, để đi ôm chân nước ngoài giầu có, mà phản bội lại đất nước! Thế thì không bằng… con Chó chứ gì; cứ nói toẹt ra thế để nhà “Báo”khỏi sợ rằng độc giả không hiểu hết cái thâm ý độc địa của mình).

Chó và Ngựa là hai loài vật nổi tiếng về cái đức trung thành, nên đem “Chó”ù ra để viết về một vụ án bị mang tên là “phản bội” (phản bội Tổ quốc) kể  cũng đúng bài bản đấy, tuy bài bản kiểu này xét về mặt văn hóa đã thấy có phần hạ đẳng. Nhưng thôi, nếu cái “lòng yêu nước” của NNP đang bốc lên thật thì vô văn hóa thế cũng tạm cho qua.

Khi tôi đọc bài báo này có cả vợ tôi và vợ chồng nhà thơ Bùi Minh Quốc cùng nghe, tuy lời lẽ bài báo thật đáng giận nhưng không hiểu sao tất cả chúng tôi  đều giận thì ít mà thương thì nhiều, thương cho người phải viết ra những lời “đấu tranh giai cấp” bất nhã ấy mà cứ tưởng là hay, không hiểu rằng “nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy”, một chữ “Khuyển” ấy đã phát ra rồi thì bốn “Mã lực” đuổi theo cũng không rút lại được nữạ

Trong một bài nghị luận đăng báo rất trang trọng, nhân danh Tổ quốc, mà phải viện đến chữ CHÓ như thế thì chắc NNP đã phải cân nhắc rất kỹ và lấy làm tâm đắc (họ hàng nhà CHÓ xưa nay chắc chưa lần nào leo lên được vị trí trang trọng ấy!), nếu không mạn đàm với nhau đôi dòng e uổng mất công người đã viết nó rạ Vả lại, việc mạn đàm, suy ngẫm rộng ra quanh chuyện “khuyển mã” này có thể cũng đem lại những điều bổ ích chung, giữa một thời kỳ mà vấn đề NHÂN CÁCH đã phải đặt ra như một dấu hỏi khổng lồ, một quốc nạn, thách thức trước mặt mỗi con người, không thể trốn tránh: một cuộc Tổng khủng hoảng Nhân cách thực sự!. Đọc xong bài báo của NNP, trước mắt tôi cái dấu hỏi ấy lại hiện ra, sừng sững, trùm lên trên tất cả những dòng vu khống và xúc phạm! Và ở chỗ này, câu thơ “Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa, cả một thời đểu cáng đã lên ngôi” của Bùi Minh Quốc đã khiến cho cái cảm giác cá nhân bị xúc phạm của tôi vơi đi rất nhiều, nhường chỗ cho nỗi lo chung.

*

Trước hết, phải nói ngay rằng Chó và Ngựa là những loài vật có ích và rất đáng yêu (sách có chữ ”khuyển mã chi tình” để chỉ tình cảm này) nên trước khi mạn đàm về cái ý “CHÓ” trong bài của nhà báo nọ tôi phải xin lỗi loài Chó, loài Ngựa, rằng theo ngôn ngữ loài Người chúng tôi thì chữ Chó hay Khuyển mã ở đây chỉ có nghĩa bóng là “Chó má” thôi, nên xin các vị xồm, vện, bécgiê, chó nghiệp vụ, các chú Ô truy, Đích lư, Xích thố chớ có trạnh lòng!

Cha ông chúng ta tinh tế lắm; cái chất đáng yêu nhất của con Chó là trung thành với chủ, nhưng các cụ không bao giờ ví “trung thành như chó” cả. Bởi sự trung thành ở người là một phẩm chất cao quý bao hàm cả lương tâm, trí tuệ và bản lĩnh, khác xa với sự “trung thành” của loài vật, vốn chỉ là quan hệ bản năng đối với người chủ cho nó ăn. Câu “Ăn cây nào, rào cây ấy” cũng chỉ là lời khuyên về sự khôn ngoan, về tính thực tế chứ không phải chuẩn mực cho sự trung thành.

Chỉ những tính chất phi nhân thì các cụ mới ví với Chó: “đểu như chó”, “lật mặt như chó”, “ngu như chó”. Đến câu ví “dại như chó” thì thật lạ! Biết vẫy đuôi mừng chủ, bảo vệ chủ để được ăn thì khôn quá đi chứ, thế mà các cụ lại liệt khuyển ta vào loại “dại”!. Cũng có khi các cụ khuyên nhủ: “Chó KHÔN chớ cắn CÀN”, nhưng các cụ thừa biết đã là chó thì  thưởng thức thế nào được lẽ càn khôn!

*

Trở lại với chữ CHÓ của NNP. Một anh bạn tôi, đọc bài của NNP xong, đem tờ An ninh Thế giới đến , tay cứ chỉ chỉ mãi vào chữ CHÓ ấy trong bài báo và tủm tỉm nói rằng “Tay nhà báo này đưa chữ CHÓ này vào là dại !”.Tôi hỏi “ Sao mà dạỉ” thì anh bạn giải thích, đại ý rằng:

“Đấy là chữ mà đáng ra nhà “Báo” NNP phải kiêng như kiêng tên húy vậy. Vì đọc đến chữ ấy tự nhiên buộc người đọc phải đặt ngay những câu hỏi:

– Nói đến Chó và Chủ, thì ở đây ai là đầy tớ, ai là chủ, ai phải làm theo lệnh? Còn ai là người một mình tự động, đơn thương độc mã, dám nói cái lẽ phải mà chưa mấy người đã dám nói ra? Ai? Người đọc sẽ tự trả lời.

– Về chuyện giầu nghèo thì NNP đã viết theo quán tính mấy chục năm về trước, chứ bây giờ ai là người giầu, ai là kẻ nghèo? Nước ta nghèo gần vào bậc nhất thế giới thì đúng rồi, thế giới đã thống kê rồi, nhưng “Tư sản đỏ” là ai, họ có nghèo không? Hà Sĩ Phu gắn với sự giầu hay Nguyễn Như Phong gắn sự giầu? Ai? Người đọc sẽ tự trả lời.

Giữa tiếng nói Hà Sĩ Phu và tiếng nói Nguyễn Như Phong thì tiếng nói nào đứng về phía dân tộc để đau lòng về tình trạng dân ta còn nghèo hèn (chắc anh bạn tôi thừa biết đối với kẻ thù xâm phạm bờ cõi thì dân ta chưa bao giờ chịu hèn! HSP), tiếng nói nào ru ngủ nhân dân trong tự hào, để cho đội ngũ những cường hào mới, những con “chuột bự” cứ ngày càng đông đảo mãi lên,  đánh mãi mà vẫn chưa có xu hướng giảm?

Giữa một người gắn với quyền lực, nói thì chắc chắn được khen, và một người chẳng có quyền lực gì, nói thì chắc chắn chỉ chuốc lấy nguy hiểm, thì ai là kẻ “cơ hội” đây? Thiên hạ có mắt, người đọc sẽ tự trả lời, NNP hay HSP cũng chẳng trả lời thay được”.

 

Đúng, những câu hỏi ấy, mỗi người đọc hiểu biết đương nhiên phải đặt ra, và họ sẽ tự trả lời. Khi có độc quyền báo chí người ta có thể “đặt hàng” để có hàng trăm câu trả lời theo một chiều, một ý như nhau, nhưng nếu thế mà thành chân lý thì những kẻ có quyền nhất như Hitler – Goebbels đã chẳng có ngày diệt vong. Nhân dân và “lịch sử” được trời cho một thứ mà không một chính quyền nào chiếm được, đó là dư luận, là ngôn ngữ thành văn và bất thành văn của nhân dân, trong đó tiêu biểu nhất là tầng lớp trí thức của họ. Các sĩ phu trước đây đã gọi ngôn ngữ ấy của nhân dân là “Nhân Ngôn”, và bảo cho những kẻ tham quan nhũng lại và cánh bồi bút tùy tòng, tức những kẻ ăn phải miếng bả công danh phú quý rằng:

“Coi chừng nhá phải miếng Nhân Ngôn”!

Nhân ngôn là Nhân dân nói Nhân ngôn cũng là chất độc để làm bả chuột, bả chó thật! (nhân ngôn tức thạch tín, chữ tín là chữ Nhân đứng bên chữ Ngôn). Cứ trộn thịt cá thơm lừng vào (và đưa vào tận mõm) là chẳng anh chó anh chuột nào thoát khỏi được miếng Nhân ngôn!

*

Sau khi đọc bài báo của NNP, một độc giả đã viết một bài rất ngắn ví NNP như kẻ muốn đái vào một hình tượng vượt quá tầm của mình nên càng phun ra bao nhiêu thì mặt mình lại lãnh đủ bấy nhiêu. Có lẽ cái dại là ở chỗ này chăng?

Đọc bài báo của NNP tướng Trần Độ viết đại ý rằng: Định vẽ “mặt thật” của người ta cho thật ghê tởm, nhưng “mặt thật” ấy chẳng ai thấy đâu, lại thành chân dung tự họa, để lộ cái mặt thật mà mình đã mất bao công phu che đậy bấy naỵ

Định vẽ xấu mặt người ta cho thành khuyển mã, mà khi người xem đối chiếu, đối chiếu tỉ mỉ đến từng chi tiết, lại nhận ra đấy là họa sĩ tự vẽ mình! (Thế thì dại thật, mà cũng khôi hài thật, có thể họa sĩ này chẳng mấy khi soi gương nên quên cả mặt mình, tưởng đấy là mặt kẻ địch nên cứ ra sức bôi lem mãi vào!).

Có mấy bài viết khác cũng gợi ý rằng báo An ninh Thế giới và các cấp trên phải phạt NNP vì anh này đã làm xấu chung cả những cơ quan ấỵ Từ nay muốn tìm một ví dụ điển hình về báo chí truy chụp thô bạo kiểu “Công an trị” hay kiểu đấu tố CCRĐ đã một thời tác oai tác quái thì người ta phải lục tìm ngay mấy bài báo đó của NNP, còn ví dụ nào điển hình hơn nữa. Bài của NNP đã gây công phẫn cho nhiều trí thức, cựu chiến binh, làm xuất hiện hàng chục bài bút chiến, kéo dài mấy tháng, nên báo An ninh thế giới lại bị mang tiếng là làm mất “An ninh” trong nước! Định lập công mà lóng ngóng thế nào lại thành lập tội, bê bối, đáng ghi vào Guinness cho muôn đời. Có lẽ thế thì dại thật!

Tôi có được xem một chỉ thị nội bộ, trong đó Lãnh đạo yêu cầu khi phê phán những quan điểm sai trái (so với quan điểm chính thống) thì báo chí phải tránh nêu tên cụ thể, vậy mà chẳng hiểu do “súng cướp cò” hay do thế nào mà NNP lại bắn ra một loạt tên rất cụ thể. Thế là nhiều người trước đây chưa biết HSP, chưa biết Tiến sĩ Thanh Giang nay lại phải tìm các tác phẩm của HSP, của Thanh Giang, vân vân… mà đọc.

Một họa sĩ từ thành phố HCM vì đọc bài của NNP nên mới biết HSP, nhân dịp đem tranh lên mở triển lãm ở Đà lạt anh đã đến tận nhà thăm tôi và tặng tôi một bức tranh (tôi không đi xem triển lãm được vì đang bị quản chế, muốn đi xem thì phải làm đơn, mà đơn thì tôi ngán lắm rồi). Tôi cảm ơn NNP đã làm tôi có thêm nhiều bè bạn! Nếu không có NNP thì các ông tổng thống Tiệp khắc, tổng thống New Zealand, và nhiều tổ chức, bạn bè quốc tế có lẽ cũng chưa biết chúng tôi rõ ràng đến thế đâụ Bài báo của NNP thành ra “lỗ vốn”. Có lẽ cái dại là ở chỗ này chăng?

Giá tôi là một Phó tổng Biên tập, là người cầm bút mà viết một bài quy kết đầy tính mật vụ, vu khống, tâm lý chiến một cách thất nhân tâm như thế thì chắc tôi chẳng còn dám vác mặt thật đi đâu nữa, thế là không ai quản chế mà bỗng dưng như bị quản chế. Bị cái thế thái nhân tình, cái dư luận của những người hiểu biết nó bao vây, nó quản chế mình suốt đời, cũng là một thứ quản chế không văn bản, chẳng dám vác mặt đi đâu, có đi cũng chỉ đi lại trong phường với nhau thôi, thế thì có lẽ dại thật!.

*

Nhìn vào bức tranh vừa được tặng, thấy ở góc có tấm ê-ti-két đề tên tác giả, tên bức tranh, kích thước, chất liệu, và giá tiền: 200 USD, tôi biết bức tranh này được mang trực tiếp từ phòng triển lãm về. Xem những bài giới thiệu của báo chí về họa sĩ Lê Kiệt này, tôi mới yên tâm rằng đây là họa sĩ đã nhiều báo chí biết tới, nếu không thì cái chữ 200 USD biết đâu lại chẳng thành cái cớ cho những kẻ hành nghề vu khống, rằng đây là tiền viện trợ của địch?.

Nhiều bài báo nói họa sĩ Lê Kiệt là hoạ sĩ trừu tượng, chuyên vẽ mặt người, nhưng chẳng là mặt thật của một ai cả, đó là mặt thật của những nỗi niềm, những suy tư, những tưởng tượng, những cảnh đời, những hạng người, những đúc kết.

Tôi là người làng tranh Đông Hồ, lớn lên từ những phiên chợ tết đầy tranh gà lợn quê tôị Khi thấy người họa sĩ chuyên vẽ mặt người này nói đã đọc bài của NNP viết về tôi, tôi thoáng có ý nghĩ định hỏi sao anh chỉ vẽ mặt người mà không vẽ chân dung các con vật cho thêm rộng đường biểu hiện, như gà lợn, trâu ngựa, chó dê gì chẳng hạn. Nhưng tôi kịp nhận ra ngay là mình đã ngớ ngẩn, vì cứ khảo sát hết các loại mặt người thì còn mặt con gì mà chẳng hiện ra trong đóù.

Để kết thúc câu chuyện vẽ chân dung, vẽ mặt người, chân dung lợn gà, khuyển mã, tôi xin mượn hai tác phẩm cũng vẽ chân dung nhưng vẽ bằng thợ

Thứ nhất là tác phẩm của nhà thơ Việt Phương tặng ông Lê Hồng Hà khi bị khai trừ:

Đã biết những vinh quang đầy ô trọc

                                                  Lại biết thêm nỗi nhục đáng tự hàọ

                                                  Đã biết những trung thành đầy phản phúc

                                                  Biết thêm điều mang tội, rất thanh caọ

Bốn câu thơ đã tạc nên những chân dung đầy nghịch lý của sự Trung thành và Phản bội, của Niềm vinh và Nỗi nhục mà ông đã chứng kiến trong suốt cuộc đời theo cách mạng  của mình.

Thứ hai là tác phẩm của nhà thơ trẻ quá cố Tường Vân ở Hải Phòng, vẽ đúng chân dung anh Khuyển:

Bảo ra đường

             Ra đường

Bảo nằm gầm giường

                 Nằm gầm giường

Bảo sủa

           Sủa

Bảo im

          Im

    Và cứ thế triền miên

         Một đời con chó!

Ai chẳng bảo Tường Vân vẽ anh Khuyển theo trường phái hiện thực tả chân, thực trăm phần trăm như cuộc đời của Khuyển, nhưng tôi nghĩ Tường Vân đã vẽ tranh trừu tượng đấỵ Giống như Lê Kiệt, Tường Vân đã vẽ mặt ngườị

Ngày xuân, gọi là có mấy chữ góp vui cùng bè bạn.

Tháng giêng năm 2002

H.S.P

(Viết từ nơi quản chế: 4E Bùi thị Xuân, P2, Đà lạt)

Advertisements

4 Responses to Cái kết buồn cho một hành trình toan tính…

  1. Bố Ti Ngố says:

    Ông Phong bị nền báo chí cách mạng khai trừ khỏi đội ngũ các nhà báo cách mạng. Về hưu, ông có cơ hội để “ráng làm người tử tế”. Cho nên mình không chia buồn về việc của ông.

    • hahien says:

      Đồng ý với bác. Ông Phong là Tổng biên tập chứ không phải là chủ tờ báo, ông ấy chỉ là người làm thuê. Nay chủ bảo không thuê nữa thì thôi, kể cũng buồn nhưng không đáng phải chia buồn.

      Nếu cần phải buồn thì phải buồn một nỗi nhà báo VN không có quyền có sân chơi riêng của mình, tức là làm chủ cho chính tờ báo của mình, cứ phải đi làm thuê rồi phải viết theo giọng điệu của kẻ thuê mình. Nỗi buồn ấy là nỗi buồn chung của cả nền báo chí VN, không chia cho ai được.

  2. Minh Khánh says:

    Xin đọc thêm bài ” Năm Mã nói chuyện Khuyển” trong trang Thư viện Hà Sỹ Phu online từ 2002 cùng với ” Như Phong” ” Như Khuyển” để hiểu thêm.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: