Thái độ của báo chí trước vụ thảm sát tại Bình Phước: Có cần “làm ầm ĩ” hay không?

Blog HahienĐể trả lời câu hỏi trên, thiết nghĩ nên xác định trước nghĩa của cụm từ  “làm ầm ĩ”, tất nhiên là chỉ trong ngữ cảnh truyền thông đưa tin bài mấy hôm nay về vụ thảm sát 6 người tại Bình Phước.

Nếu “làm ầm ĩ” với nghĩa khai thác nỗi đau của gia đình nạn nhân bằng các tin tức có hơi hướng “lá cải” như  kể lể về kẻ thủ ác và nạn nhân đã từng có “mối tình đẹp” thế nào hoặc đi sâu miêu tả đến từng chi tiết các hành vi giết người tàn độc của kẻ sát nhân hoặc kể lể những câu chuyện dài dòng khác về đời tư của kẻ thủ ác lẫn các nạn nhân để “câu view” thì đó  là điều cần phê phán. Điều này đã trở thành căn bệnh cố hữu của báo chí nước nhà từ nhiều năm qua và không phải là ngoại lệ đối với vụ thảm sát này khi đã xuất hiện ngày càng nhiều  các bài viết theo xu hướng này, đặc biệt là kể từ khi các nghi phạm bị bắt và vụ án có vẻ đã đi đến hồi kết.

Nhưng nếu làm “làm ầm ĩ” nghĩa là nêu vấn đề một cách nổi bật và liên tục để thu hút sự quan tâm đúng đắn và thể hiện phản ứng kịp thời của dư luận,  đánh động lương tâm con người, nâng cao tinh thần cảnh giác, chia sẻ sự thương cảm với gia đình các nạn nhân, nâng cao ý thức xã hội trong việc phòng ngừa và đấu tranh chống lại cái ác, động viên và hối thúc cơ quan chức năng phá án và nêu ra những bài học cần thiết như một số tờ báo và trang mạng đã làm được trong mấy ngày qua… thì sự “ầm ĩ” ấy là rất đáng khen ngợi và rất cần được phát huy!

Nhớ lại vụ 1 cô gái bị hãm hiếp và đánh đập dã man trên xe buýt tại Ấn Độ năm nào đã làm cho cả nước Ấn Độ, nhất là phụ nữ, đã nổi giận như thế nào. Vụ việc đã dẫn tới những cuộc biểu tình của hàng chục ngàn người trên khắp đất nước Ấn Độ đòi đưa kẻ thủ ác ra ánh sáng. Báo chí Ấn Độ sôi sục đưa tin và bày tỏ thái độ. Có tờ như tờ Thời báo Ấn Độ  còn giật tít với dòng chữ đậm: “Cả thành phố bị làm nhục”. Vụ việc lôi kéo sự  quan tâm của cả những chính khách hàng đầu như bà Sonia Gandhi, chủ tịch đảng cầm quyền tại Ấn Độ đã vào bệnh viện thăm nạn nhân. Đó là gì nếu không phải là ý thức xã hội, trách nhiệm công dân và tính  cộng đồng – cũng chính là sự giác ngộ chính trị  đã đạt ở một tầm mức rất cao của mọi tầng lớp xã hội Ấn Độ, rất đáng để chúng ta học tập!

Vì thế, cả hai thái độ: đứng ngoài bĩu môi, mỉa mai coi cả những sự kiện đụng đến tâm can con người như vụ thảm sát ở Bình Phước chỉ là những chuyện “cướp. giết, hiếp” hạ cấp, những “chuyện dưới đất” không đáng quan tâm bằng những sự kiện “sang trọng” khác, trong đó có những “chuyện trên trời” chưa hoặc chẳng mấy thiết thân đến cuộc sống hiện tại của người dân,  hoặc ở một thái cực khác – chỉ đi sâu khai thác các tình tiết bên lề của vụ án, khai thác nỗi đau hoặc quá nhấn mạnh vào những chi tiết rùng rợn của tội ác để “câu view”, để kích động tâm lý tò mò của người đọc đều không phải là thái độ đúng đắn cần có của một nền báo chí nghiêm túc và VÌ DÂN

 Blog Hahien xin khép lại chủ đề này bằng việc đăng lại bài viết dưới đây của tác giả Đoàn Đạt trên trang Kiên Giang Online và ý kiến  của một bạn đọc đã đăng ở phần phản hồi đối với một bài viết trên Tuổi Trẻ Online ngày hôm nay: dù sao thì sự việc cũng đã kết thúc: sự chia sẻ tình cảm, đau thương và căm phẫn của xã hội đã dâng cao tột độ. Mong sao tình cảm với cái hay, cái đẹp sẽ luôn được trân trọng và sống mãi trong mỗi con người, lúc đó những xấu xa, hắc ám sẽ chẳng còn đất dung thân.”