Hoa hậu và câu chuyện thế nào là đẹp ?

 

>> Báo chí và quyền riêng tư của “người của công chúng”

 

Minh Thùy
Theo Nhịp Cầu Thế Giới

Một phần bức ảnh bị phát tán về dáng ngủ trên máy bay của Hoa hậu Kỳ Duyên gây tranh luận ồn ào - Ảnh: Facebook

Một phần bức ảnh bị phát tán về dáng ngủ trên máy bay của Hoa hậu Kỳ Duyên gây tranh luận ồn ào – Ảnh: Facebook

(NCTG) “Cái đẹp lung linh trên truyền thông (qua những bức ảnh cô và gia đình gửi báo đăng) khác hẳn với thực tế, với những gì đăng sau tấm hình. Việc ngủ và dáng ngủ như vậy là một thực tế. Không dàn dựng. Vậy, người chụp thực hiện đúng chức năng ghi lại khoảnh khắc của nhiếp ảnh. Một bức ảnh nói tốt hơn ngàn lời nói”.

Tôi biết có nhiều em, nhiều cháu con bạn bè đang bước vào độ tuổi trăng rằm mười sáu. Chân dài thẳng tắp, da trắng hồng, mặt tươi xinh, mắt đen mi dài, môi đỏ hồng và vẻ đẹp của cháu có thể còn hơn cô hoa hậu mới đăng quang, cũng như nhiều cô đăng quang trước đây. Tuy nhiên, cha mẹ các cháu và các cháu không xác định sẽ đi thi người mẫu hoặc hoa hậu. Họ không kiếm tìm sự nổi tiếng và các cơ hội tiến thân, kiếm tiền từ ánh hào quang đó. – Đọc tiếp >

Ăn cơm Australia, thờ ma china

 

Nguyễn Văn Tuấn
Theo tuan’s blog

Vải Hưng Yên, 16 AUD/kí có mặt tại Úc (hình trắng đen) [*]

Vải Hưng Yên, 16 AUD/kí có mặt tại Úc (hình trắng đen) [*]

Sáng hôm qua có chuyện phải đi chợ, và thấy hai cảnh hay hay, nên ghi lại cái note. Cảnh thứ nhất là trái vải của VN đã có mặt ở Sydney (với cái giá hơi đắt, 16 đôla/kí). Cảnh thứ hai là thấy một nhóm activists (nhà hoạt động) vận động người Úc lên tiếng ngăn chận chính sách mà họ cho là thù hận với Tàu. Thấy cách họ làm làm tôi phải nhại câu nói nổi tiếng trước 1975 và đặt tên cho họ là “Ăn cơm Australia, thờ ma china”.

Ở Úc, cũng như trong các xã hội dân chủ khác ở phương Tây, có rất nhiều nhóm đấu tranh cho rất nhiều vấn đề họ quan tâm. Có những nhóm đấu tranh cho chủ nghĩa xã hội, có nhóm đấu tranh để được quyền mua súng, có nhóm mời gọi người ta theo đạo, có nhóm đấu tranh đòi giảm học phí, v.v. Nói chung là rất phong phú, thật sự là một xã hội tự do và dân chủ, ai cũng có tiếng nói (còn nói có ai nghe hay không là chuyện khác). Phương thức làm việc của họ cũng đơn giản. Họ thường xuất hiện trong các trung tâm shopping, thường là kê một cái bàn, và một đống tờ rơi để phát cho người qua đường. Có khi họ cũng có những thảo luận bỏ túi với người quan tâm. – Đọc tiếp >

Ký họa một người trong cuộc

 

>> Ký họa một anh hùng

 

Hà Thanh Hiển
(Tác giả gửi Blog Hahien)

ccbTôi đến thăm bác Tám, cựu Đại tá QĐND Việt Nam năm nay 83 tuổi. Chuông reo, cửa mở, cô con gái đầu của bác reo lên “Ba ơi! Thanh niên đến chơi với ba đây này!”. Xin giải thích ngay: “Thanh niên” là cách bác Tám gọi tôi từ rất lâu rồi, quen đi cho đến bây giờ, khi tôi cũng đã là lão niên 63, kém bác đúng hai chục tuổi.

Ở Nam Bộ, khi đứng tên Tám tức là trên bác có 6 ông anh, bà chị nữa. Những người này đã đi xa hết rồi nhưng không có ai theo cụ Các Mác, cụ Lênin cả, chỉ theo các cụ cố làm ruộng, làm vườn ở Long Hồ, Vĩnh Long mà thôi. Vì thời cuộc, bà con họ hàng và con cháu các anh chị của bác cũng có không ít người từng làm chức sắc hoặc khoác áo lính phía bên kia. Riêng bác Tám, theo Việt Minh từ những năm 50 của thế kỷ trước, được đào tạo qua Trường Lục quân Trần Quốc Tuấn Nam Bộ, rồi tập kết ra Bắc, rồi lại vượt Trường Sơn vào Nam, rồi sang Căm pu chia giúp bạn, rồi chuyển tiếp lên vòng cung biên giới Đông Bắc đánh Tàu, rồi về hưu ở cấp bậc Đại tá, tham gia Ban Chấp hành Hội Cựu Chiến binh Thành phố, rồi “về hưu” lần nữa làm Cựu Chiến binh ở nhà, không đi họp nữa. – Đọc tiếp >