Về bài báo ‘ “Tỷ phú ve chai” và cái giá của lòng trung thực’

 

>> Bất chấp luật pháp để thưởng 5 triệu yên cho “lòng trung thực”?

 

Hà Hiển
(Bình luận về bài báo của Mi An trên Đất Việt)  [*]

br_51754261 “… chị biết có thể có người sẽ đau khổ vì mất tiền” nên Chị đã “nhờ công an tìm giúp chủ nhân” như tác giả đề cập trong bài viết chính là lòng trung thực rất đáng quý của Chị Hồng.

Cái giá mà Chị Hồng nhận được từ lòng trung thực của Chị – cũng đúng như tác giả bài báo viết là “sự yêu thương và sẻ chia, về lòng trung thực mà chị sẽ truyền cho con cái. Bài học ấy, trong hoàn cảnh các giá trị xã hội đang đảo lộn hôm nay, là vô cùng giá trị.”

Thế thì tại sao tác giả lại còn viết “Có thể với cái sự loằng ngoằng đùn đẩy của công an và tòa án quận, chị Hồng sẽ còn phải đợi 1, 2 hay nhiều năm nữa. Có thể rồi đến một lúc nào đó, chị Hồng sẽ cảm thấy số tiền kia là “cục nợ”, thà vứt quách đi cho xong” , rằng “Chị Ánh Hồng ở giữa, mệt mỏi, rắc rối và có khi cũng rơi vào tuyệt vọng.”

Tôi tin rằng một người trung thực như Chị Hồng thì hẳn là phải có mong ước lớn nhất là số tiền kia sẽ được trả lại cho cái người đang đau khổ vì mất tiền chứ không phải là mong ước được công an trả lại số tiền ấy cho mình. Với một mong ước lương thiện như thế thì hẳn là Chị chẳng sốt ruột quá khi phải chờ đợi và chắc cũng thông cảm với những thủ tục cho dù có “loằng ngoằng” của cơ quan chức năng và Chị cũng chẳng có lý do gì để phải “rơi vào tuyệt vọng” cả!

Vả lại, nếu có sốt ruột thì Chị phải sốt ruột vì mãi không tìm ra được người mất tiền chứ không phải đến mức đau khổ hay “tuyệt vọng” vì chậm nhận được tiền.

Tôi không tin là Chị suy nghĩ tiêu cực như thế. Tiếc là bài báo gây cho người đọc có cảm giác là Chị đang có những suy nghĩ tiêu cực như thế.

Tác giả lại còn dẫn lời của người khác bình luận rằng “chị Hồng đã sáng mắt ra chưa, giá khi nhặt được tiền đừng trình báo công an thì có phải đã yên tâm mà sở hữu số tiền.” Một quan điểm rất sai lạc mà tác giả trích dẫn mà không hề phê phán.

Sự “loằng ngoằng”, nhiêu khê phiền hà của các cơ quan nhà nước là một thực tế không thể chối cãi và cần phải được phê phán. Nhưng đó là câu chuyện khác.

Còn bài viết dưới đây thì có tác dụng khuyến khích những suy nghĩ và hành động lương thiện của con người hay ngược lại?

 

———————————-

[*]  Xem toàn văn bài này dưới đây:

“Tỷ phú ve chai” và cái giá của lòng trung thực

Mi An
Theo VNTB

Suốt mấy ngày nay, cư dân mạng đã hồi hộp sống cùng câu chuyện của chị Huỳnh Thị Ánh Hồng – người mua ve chai, tạm trú tại Q.Tân Bình (TP.HCM), cách đây 1 năm đã nổi tiếng với việc nhặt được 5 triệu yên trong một cái loa thùng cũ, đã mang lên nộp công an.

Thoạt đầu, công an Q.Tân Bình nói sau một năm không có người chứng minh được số tiền 5 triệu yên đó thì sẽ trả lại tiền cho chị Hồng. Nhưng chỉ trước thời điểm trả lại tiền có một vài hôm, một phụ nữ xuất hiện và nhận rằng tiền đó của mình.

Vụ việc rơi vào tranh chấp, công an nói đã hết quyền xử lý, số tiền được chuyển sang tòa án. Tòa án khẳng định hiện không có cơ sở thụ lý vụ việc, công an phải vào mà điều tra. Chị Ánh Hồng ở giữa, mệt mỏi, rắc rối và có khi cũng rơi vào tuyệt vọng.

Có lẽ ai biết câu chuyện này cũng có cảm giác giống như tôi, bực bội thay cho chị ve chai tội nghiệp. Có rất nhiều người đã bình luận rằng chị Hồng đã sáng mắt ra chưa, giá khi nhặt được tiền đừng trình báo công an thì có phải đã yên tâm mà sở hữu số tiền.

Nhưng chị Hồng cũng rất đáng trọng và đáng thương. Nhặt được số tiền lớn không phải của mình, với phản ứng rất tự nhiên của một con người có nhân cách và đầy lòng tự trọng, chị phải báo công an đã chứ.

Nào ai biết cái quy trình, thủ tục xác minh chủ sở hữu ở nước mình nó lại rắc rối nhiêu khê làm vậy, công an đẩy sang tòa, tòa đẩy trả lại công an. Cứ cái kiểu này thì chị Hồng sẽ còn nhiều mệt mỏi, không biết bao giờ sự việc mới kết thúc.

Chị Hồng
Chị Ánh Hồng tần tảo mưu sinh.

Quý bạn đọc có thấy không, phải chăng đó là cái giá của việc làm người tốt? Cái giá mà chị Hồng phải trả khi đã lựa chọn làm người trung thực?

Nếu chị Hồng không đi trình báo về số tiền, cũng chẳng ai dám trách móc chị một câu, xem như đó là “lộc trời” cho người nghèo khó. Nhưng chị Hồng không làm như vậy, bởi chị biết có thể có người sẽ đau khổ vì mất tiền, nên cứ nhờ công an tìm giúp chủ nhân. Thật là một tấm lòng cao cả.

Đổi lại, trong vòng 1 năm qua, chị Hồng chịu biết bao rắc rối, có người hăm dọa, có người thương lượng, có người dè bỉu chê bai. Và bây giờ thì chị chẳng biết số phận chỗ tiền “lộc trời” ấy rồi sẽ ra sao khi phía trước là mịt mù.

Đọc những chia sẻ của chị Ánh Hồng trên báo chí mà lòng tôi nghẹn lại, chị bảo: “Tôi cảm ơn mọi người đã đồng cảm, động viên thời gian qua, giờ chưa biết khi nào công an trả tiền nhưng tôi chỉ cầu mong có đủ sức khỏe để đi mua ve chai mưu sinh qua ngày”.

Và: “Dù vụ việc ra sao đi nữa, qua đây tôi rút ra nhiều bài học quý giá cho cuộc sống, về sự yêu thương và sẻ chia. Tôi sẽ cố gắng nuôi dạy hai đứa con mình phải sống thật thà, hiền lành và phải biết sẻ chia với tất cả mọi người”.

Đó là những câu nói vô giá mà một người nghèo khó đã thốt ra trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, có lẽ với chúng ta, nó còn giá trị hơn rất nhiều số tiền 5 triệu yên từ trên trời rơi xuống kia.

Có thể với cái sự loằng ngoằng đùn đẩy của công an và tòa án quận, chị Hồng sẽ còn phải đợi 1, 2 hay nhiều năm nữa. Có thể rồi đến một lúc nào đó, chị Hồng sẽ cảm thấy số tiền kia là “cục nợ”, thà vứt quách đi cho xong.

Nhưng điều quý giá nhất mà chị Hồng nhận được từ câu chuyện 5 triệu yên này, là sự yêu thương và sẻ chia, về lòng trung thực mà chị sẽ truyền cho con cái. Bài học ấy, trong hoàn cảnh các giá trị xã hội đang đảo lộn hôm nay, là vô cùng giá trị.

Tôi ước sao sẽ có thêm nhiều bàn tay sẽ chìa ra với chị Ánh Hồng, ước sao những cơ quan có trách nhiệm ở quận Tân Bình đừng thờ ơ với một tấm lòng như chị. Hãy xắn tay vào cuộc, để tìm rõ câu trả lời trắng đen.

Cái tốt trong đời thường rất mong manh, rất dễ bị cái xấu xa chèn ép, lấn lướt. Bởi thế, nên làm sao để nuôi dưỡng niềm tin và lòng hy vọng vào sự tốt đẹp cho tất cả mọi người, điều đó quý giá hơn nhiều việc số tiền sẽ thuộc về ai.

Trong câu chuyện này, tôi nghĩ, 5 triệu yên chỉ là tờ giấy quỳ để nhận diện nhân cách con người.

Chị Hồng là một nhân cách đẹp. Còn những người khác thì sao?

Advertisements

4 Responses to Về bài báo ‘ “Tỷ phú ve chai” và cái giá của lòng trung thực’

  1. Ánh Dương says:

    Tác giả Mi An trong trường hợp này giống như cầu thủ sút bóng mà cái chân trụ bị yếu hoặc hẫng.

  2. Phạm Trâm says:

    là người trong cuộc thì sẽ hiểu, đứng ngoài cuộc bình luận với những luận điệu sáo rỗng thì có ích gì, có cao đẹp đến mấy chị Hồng cũng là con người, nên họ có quyền có mọi cảm xúc giống như con người, không phải thánh nhân

    • hahien says:

      “Dù vụ việc ra sao đi nữa, qua đây tôi rút ra nhiều bài học quý giá cho cuộc sống, về sự yêu thương và sẻ chia. Tôi sẽ cố gắng nuôi dạy hai đứa con mình phải sống thật thà, hiền lành và phải biết sẻ chia với tất cả mọi người”

      Đấy là cảm xúc của Chị Hồng. một cảm xúc rất cao đẹp. Mình rất cảm kích trước cảm xúc rất đời thường ấy của người trong cuộc. Thế mới biết, đâu cứ phải là thánh nhân, một chị ve chai cũng có những cảm xúc cao đẹp như thế!

      Còn những “cảm xúc” khác ví dụ như thể hiện trong những câu đại loại như: “.. Có lẽ ai biết câu chuyện này cũng có cảm giác giống như tôi, bực bội thay cho chị ve chai tội nghiệp. Có rất nhiều người đã bình luận rằng chị Hồng đã sáng mắt ra chưa, giá khi nhặt được tiền đừng trình báo công an thì có phải đã yên tâm mà sở hữu số tiền…” thì chắc chắn là cảm xúc của tác giả Mi An và của những người khác, vì tôi chưa nghe thấy người trong cuộc như Chị Hồng nói thế. Vì thế – câu trên chỉ thể hiện cảm xúc của những người ngoài cuộc.

      Đúng là không cần thiết phải coi Chị Hồng là thánh nhân nhưng cũng không nên “tầm thường hóa” Chị bằng những suy nghĩ hay cảm xúc “phi-thánh-nhân” của những người ngoài cuộc ấy. Như thế mới là thể hiện sự tôn trọng đối với “người trong cuộc”

      Không rõ có phải cái còm của bạn Phạm Trâm là nhắm vào những người ngoài cuộc này?

  3. Pingback: Chả nhẽ chính quyền không muốn dân làm người tử tế |

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: