Ai không đáng trọng?

 

Hà Hiển

GMMình vừa đọc bài viết của Blogger Thiềm Thừ [*] lên án những người có ý kiến cho rằng Nhà nước đã bưng bít sự kiện Gạc Ma. Tác giả cũng dẫn lại các bài báo cũ trên các Báo Nhân Dân và Hà Nội Mới để chứng minh không có chuyện là đã có một lệnh không nổ súng được đưa xuống cho bộ đội ta trong sự kiện ấy. 

Trước hết, mình có nhận xét trong bài viết này, tác giả Thiềm Thư dùng “vũ khí ngôn từ” một cách hơi quá “đanh thép” một cách không cần thiết. Đọc nghe cứ choang choang như văn phong của một “chiến sĩ trên mặt trận văn hóa tư tưởng” thường thấy trên báo Nhân Dân.    🙂

Còn thông tin của tác giả đưa ra thì mình nghĩ nhiều người ở thế hệ với mình cũng biết từ lâu rồi. Mình cũng nghe là lính ta có nổ vài loạt súng bộ binh để đối phó với… pháo lớn của TQ. Mình cũng tin rằng không có chuyện có một “lệnh không nổ súng” nào đó được truyền đến cho các chiến sĩ đang đương đầu trực tiếp với bọn giặc ngoài đó lúc ấy. Mình cũng tin lời cựu chiến binh Lê Hữu Thảo, người đã tham gia trực tiếp vào sự kiện này khi ông nói với phóng viên một tờ báo gần đây đại ý rằng ông không thấy có một lệnh như thế.

Nhưng việc các chiến sĩ ta chỉ được trang bị vũ khí thô sơ khi đi làm một nhiệm vụ quan trọng và có nguy cơ rất cao là đối mặt trực tiếp với kẻ thù có trang bị hiện đại khiến mình nghi ngờ liệu có một lệnh nào đó về việc không được trang bị vũ khí hạng nặng cho bộ đội trong những tình huống này để nếu có “nổ súng” hay không thì cũng thế cả thôi? Nếu giả sử có cái lệnh đó thì chỉ ở cấp nào đó mới nhận được chứ người lính như ông Lê Hữu Thảo làm sao mà biết được, chỉ biết được lệnh cầm súng gì thì cầm thôi chứ?

Mà thôi, dù có hay không cái “lệnh” ấy thì thực tế cũng diễn ra như vậy, thế thì có khác đ… gì một “lệnh không nổ súng”.

Vấn đề là ở chỗ, liệu có nên truy cứu trách nhiệm về việc để bộ đội ta chỉ được trang bị vũ khí sơ sài để rồi chịu chết trước làn đạn quân thù như thế không. Và ai phải chịu trách nhiệm về cái thực tế ấy???

Không làm rõ trách nhiệm này thì mới là một sự bưng bít. Còn “mất đảo” thì ai cũng rõ rồi. Nếu vô tình không hiểu vấn đề thì thôi. Nếu biết nhưng cố tình không muốn đề cập đến và lái sang chuyện khác thì mới nên đặt vấn đề về sự đáng trọng hay không, ông Thiềm Thừ ạ!

Xin đừng có “tinh văn tướng”!

HH

——————————————————————————————-

 

[*] Mời đọc nội dung bài của Thiềm Thừ dưới đây:

 

Không dám nổ súng và bưng bít chuyện mất đảo!

Thiềm Thừ
Theo Blog Thiềm Thừ

Không có chuyện “mất Gạc Ma do lính ta không dám nổ súng, vì một ông lãnh đạo cao cấp đã ra lệnh không được nổ súng trong bất kỳ trường hợp nào”, không có chuyện “nhà nước bưng bít vụ 14/3/1988”, vài năm nay tôi đã nhiều lần trả lời nhiều bạn về ngày 14/3/1988. Nhưng bây giờ, vẫn có nhiều người nói hai điều trên là có thật, khiến một số người lại hỏi tôi. Đành viết về vấn đề này một lần nữa.

nhandan15.3
hanoimoi15.3.88.3copy

Trên đây là ảnh báo Nhân Dân và báo Hà Nội Mới số ra ngày 15/4/1988, đăng tuyên bố của Bộ Ngoại giao nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. “Tàu của ta đã buộc phải nổ súng để tự vệ. Trong khi đó họ lại đổi trắng thay đen, vu cáo tàu của Việt Nam khiêu khích vũ trang tàu chiến của Trung Quốc”.

Những trang báo này, tuyên bố này nói lên điều gì?

Nói rằng, không có chuyện lính ta không dám nổ súng, vì một ông lãnh đạo cao cấp đã lệnh không được nổ súng trong bất kỳ trường hợp nào. “Bình tĩnh, kiên quyết, khôn khéo xử lý, không nổ súng trước, không mắc mưu khiêu khích của đối phương”, đó là nguyên tắc ứng xử của ta trước các hành động gây hấn của Trung Quốc năm 1988 và các năm sau, cho đến tận ngày nay. “Không nổ súng trước” khác hẳn “không được nổ súng”, ai đó đừng có lập lờ.

Nói rằng, ngay sau khi sự kiện ngày 14/3/1988 nổ ra, các cơ quan truyền thông của Việt Nam đã lên tiếng rất mạnh mẽ, chả có sự bưng bít nào. Nói thêm, không phải chỉ khi có sự kiện 14/3/1988, mà ngay từ tháng 1/1988, khi Trung Quốc bắt đầu có các hành động chiếm đóng đá Chữ Thập, đá Châu Viên, báo chí và người dân Việt Nam đã liên tục, mạnh mẽ lên án hành động xâm lược của Trung Quốc.

Thư của huyện Hương Phú, tỉnh Bình Trị Thiên gửi quân dân Trường Sa

Thư của huyện Hương Phú, tỉnh Bình Trị Thiên gửi quân dân Trường Sa

Nói thêm với những bạn cho rằng nhà nước bưng bít vụ 14/3/1988. Các bạn có thể dễ dàng kiểm chứng điều này, bằng cách đến thư viện, tìm đọc các số báo ra trong nửa sau tháng 3/1988 và tháng 4, tháng 5/1988. Nếu ai đã biết rằng không có chuyện bưng bít, nhưng vẫn cứ lu loa rằng “nhà nước Việt Nam bưng bít vụ mất đảo năm 1988”, người đó chẳng đáng trọng.

 

Advertisements

One Response to Ai không đáng trọng?

  1. Thợ Cạo says:

    Thiềm Thử dẫn chứng báo công văn chẳng dính dáng gì chuyện “dám nổ súng”.
    “dù có hay không cái “lệnh” ấy thì thực tế cũng diễn ra như vậy, thế thì có khác đ… gì một “lệnh không nổ súng” đúng vậy!. Tạm cho là tướng “thí chốt” trên bàn cờ Biển Đông, vấn đề là vì sao, khác được chăng?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: