Nỗi đau còn mãi

 
Nguyễn Minh Hòa 
 
(Bài viết nhân ngày thầy thuốc Việt Nam)

iducHôm nay 27-2 ngày thầy thuốc Việt Nam, tôi cũng như mọi người dân Việt cầu chúc cho các thầy thuốc mạnh khỏe,  yêu nghê và trọng bệnh nhân.

Trong cuộc đời của mình, ai cũng có những nỗi đau khổ và mất mát, nhưng có những nỗi đau dằn vặt ta cho đến khi sang thế giới bên kia mà không thể nào hiểu được tại sao lại như thế.

Cách nay 11 năm, con tôi khi đó 7 tuổi, là đưa trẻ khỏe mạnh, bình thương bỗng trở bệnh đột ngột. Hai vợ chồng vôi vã mang con đến bệnh viện Nhi đồng 1. Lúc đó là 12 giờ 20 phút, người thì quá đông trong khi con tôi bắt đầu co giật, thời gian giành giật sự sống tính bằng phút. Nếu đưa vào phòng cấp cứu và can thiệp ngay thì mọi chuyện sẽ tốt hơn, nhưng họ buộc chúng tôi phải làm thủ tục đóng tiền, lập sổ, lấy hóa đơn, ngồi chờ đợi. 

Thấy  không ổn, chúng tôi tìm ông Trần Tấn Trâm-Bác sĩ giám đốc bệnh viện để cầu cứu. Tôi đã quì gập người xuống, nước mặt rơi lã chã, tay bồng con lên đầu cầu xin ông ấy can thiệp cho con tôi nhập viện ngay. Cần phải nói thêm rằng cả tôi và vợ tôi đều có địa vị xã hội, tôi là giáo sư của trường đại học, là thành viên của các loại hội đồng có uy lực trong thành phố, vợ tôi là bác sĩ đồng nghiệp với với ông ta, và hơn thế nữa ba vợ tôi một nhân sĩ có tiếng tăm trước 75 và là bạn học với ông ta thời trung học. Nhưng với khuôn mặt lạnh tanh, ông ta quay đi và phẩy tay nói lúc này ông ta có cuộc hẹn trả lời phỏng vấn với  báo đài.

 Khi con tôi nhập viện sau hơn 1 tiếng làm các thủ tục nộp tiền thì bắt đầu hôn mê, một người bạn là giám đốc một bệnh viện lớn trong thành phố đã liên lạc nhờ vị bác sĩ trưởng khoa nhiễm nhờ can thiệp gấp, ông ta nhận lời lúc 3 giờ chiều, nhưng  rất tiếc là con tôi ra đi lúc 4 giờ chiều mà mãi đến 6 giời tối vị bác sĩ nọ mới xuất hiện với dáng đi khật khưỡng, khuôn mặt đỏ gay sặc mùi rượu. 

Điều tệ hại hơn là sau khi con tôi mất, vì sợ trách nhiệm cho nên các bác sĩ đã xăng xái lắp vào cơ thể con tôi đủ các loại dây dợ, máy móc, bắt gia đình lồng chạy khắp thành phố để mua  các loại thuốc rất đặt tiền với một tinh thần phục vụ tận tụy hiếm thấy. 

Tang lễ con tôi tổ chức ở một bệnh viện khác, chỉ cách nhi đồng 1 có 1 km. Sau khi tang lễ con tôi xong xuôi, vị giám đốc sợ gia đình kiện cho nên mời chung tôi đến thương lượng, đền bù.  Sau một hồi nghe những lời lẽ kể lể, bao biện dài, tôi chỉ nói có một câu duy nhất rằng: “con tôi mất có lỗi của các anh, tôi không kiện vì biết sẽ không làm gì được cơ chế bảo vệ nội bộ của các anh. Nhưng điều tối thiểu nhất của một con người bình thường có thể làm được, huống hồ các anh là bác sĩ, là tôi đợi các anh đến thắp cho con tôi một nén nhang, nhưng các anh đã không làm được việc đó. Trong lồng ngực của các anh không phải là trái tim người”. 

11 năm qua đi thỉnh thoảng tôi vẫn thấy vị bác sĩ trưởng khoa lên ti vi rao giảng về đạo đức, ông giám đốc bệnh viện đã hạ cánh an toàn, vui thú điền viên. Họ đều là thầy thuốc ưu tú và thuốc nhân dân. Với tôi, mãi mãi họ chỉ là những hình nhân không mang trái tim con người. Vợ chồng tôi không bao giờ quên được khuôn mặt lanh tanh, lối phẩy tay vô cảm, hơi thở sặc mùi bia rượu của những người tự cho là “như từ mẫu”.

Khổng Tử có một câu nói đại ý là trong xã hội có hai nghề cao qui nhất là dạy người và cứu người, phàm khi cả hai công việc đó dính vào tiền bạc, lợi lộc thì xã hội ấy đã đến lúc hỏng. Tiếc thay cả hai nghề ấy ở Việt Nam nay đã dính rất sâu vào kim tiền mà chưa thấy được đường ra.   

 

2 Responses to Nỗi đau còn mãi

  1. Việt says:

    Xin được chia sẻ phần nào nỗi đau mất mát của tác giả,tôi đồng cảm vì tôi cũng trong hoàn cảnh gần như vậy,đến nay nhìn vào bàn tay của con mất đi 1 ngón,tôi vẫn nhói đau.Ngày ấy,cách đây khoảng 16 năm,con tôi học lớp 3,trèo cao cháu bị ngã,ngón tay vướng vào 1 góc và dính luôn ở đó,các thầy cô ở trường nhanh chóng đưa cháu đi cấp cứu ở chấn thương chỉnh hình TP với ngón tay ướp đá (theo như hướng dẫn của ngành y),cháu nằm từ 14g,đến 16g tôi mới biết tin,chạy vào BV thì ngón tay của cháu vẫn còn nằm trong ly đá nhưng chỉ toàn nước, đá đã tan,hoảng loạn tôi chạy ngược xuôi trong BV thì chỉ nhận được 1 câu “hãy chờ ở đó”,chờ cho đến hơn 18g,cháu chỉ được băng bó qua loa và vài mũi tiêm với kết luận,trễ rồi không may ngón tay được,đến sau này tôi mới biết lý do,đó là tôi không chi tiền
    Ngày nay ta thường lên án ngành y sau những sự cố,nhưng đạo đức ngành y thì suy giảm từ lâu rồi,có lẽ trước kia,mọi nguồn thông tin đều do đảng nắm,nên những gì đưa lên báo đài chỉ toàn màu hồng,đạo đức ngành y cũng vậy,nó được vẽ tô quá nhiều nên người ta ảo tưởng về nó,nay mọi sự thật có thể được đưa ra bằng những kênh không chính thống,có thể chưa nói hết ý,hết hoàn cảnh,thậm chí có cường điệu,nhưng sự thật phải được minh bạch mới mong có cơ sửa chữa,nếu cứ dấu diếm như trước nay vẫn làm,thì đạo đức ngành y cũng như các ngành khác,mãi mãi sẽ là của hiếm ở đất nước ta

  2. culuc says:

    Ôi nhân tình thế thái! Buồn quá anh Hòa ơi! Hỡi những trí thức trẻ, các bạn hãy thức tỉnh mau mau cứu lấy nước nhà. Phải hành động! phải hành động để thay đổi số phận của chúng ta.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: