Quốc thể và quốc kỳ

Dr. Nikonian

cơ phươn 2Lời bàn thêm của Hahien’s Blog:   – Không chỉ có quốc kỳ, cứ ra đường là thấy cờ, phướn, khẩu hiệu đủ loại, với gam màu chính là đỏ rợ đến nhức mắt, vừa treo vừa chăng đầy, dọc theo các con đường dài dằng dặc tại hầu hết những đô thị Việt Nam.  Những thứ cờ quạt đơn điệu, khoa trương theo lối quê mùa đang làm xấu hóa  cảnh quan thành phố. Còn nội dung của các khẩu hiệu ấy thì cũng chẳng làm cho người đi đường quan tâm khi người ta còn mải chen chúc, tranh giành, luồn lách, vượt đèn đỏ và cố gắng vượt lên nhau nếu có thể.

Đó là chưa nói đến sự lãng phí không thể gọi là nhỏ khi hàng trăm hàng ngàn mét vải và các chi phí thuê người may, kẻ treo… phải bỏ ra cho các loại cờ phướn, khẩu hiệu.  Có lẽ đây mới là nguyên nhân chính khiến “người ta” vẫn khoái cái món cờ quạt tốn tiền đóng thuế của dân này!

Một

Như mọi trường học ở miền Nam thời ấy, trường tôi hồi đó cũng chào cờ vào mỗi sáng thứ Hai đầu tuần. Không mở băng cassette để phát quốc ca qua loa, chúng tôi, như những chú gà trống choai, ưỡn ngực ra hát bài quốc ca. Dù trẻ con thì hiếu động, không ai bảo ai, chúng tôi đều hiểu giây phút ấy là trang nghiêm và không có chỗ cho những trò nô đùa, nghịch phá.

Trong sách công dân giáo dục, người ta dạy chúng tôi phải đứng nghiêm mỗi khi quốc kỳ được kéo lên. Bài học ấy không nằm trên giấy, vì tôi đã không ít lần chứng kiến những thầy giáo, công chức, quân nhân… đã đứng nghiêm phăng phắc trên đường, mỗi khi lá quốc kỳ đang từ từ kéo lên ở một công sở, trường học nào đó.

Chào cờ, trong ký ức thơ dại của tôi, đã là một nghi lễ trang trọng và vinh dự. Không phải chỉ những quân nhân danh dự mới được thượng kỳ, mà chỉ những “trò” học giỏi, “thông tín bạ” đầy những điểm tốt trong tuần, mới được chọn lên kéo cờ trong mỗi đầu tuần. Vinh dự lắm, sung sướng lắm… cho những chú nhỏ như tôi hồi đó khi được cô Hiệu trưởng chọn lên kéo cờ trong những năm tháng ấy.

Lá cờ ấy, tôi nhớ nó đã xuất hiện trên tờ nhật báo Đuốc Nhà Nam, đằng sau mái tóc chải brilliantine bóng nhoáng và nụ cười rạng rỡ của danh thủ Mai văn Hoà khi đoạt giải vô địch bóng bàn đơn nam Á châu năm 1954.

Bằng những cách nhẹ nhàng, tự nhiên như vậy, chúng tôi hiểu được quốc kỳ là biểu tượng của mảnh đất, quốc gia mình đang sống. Và nó là hình ảnh của một khái niệm vừa rất thiêng liêng, vừa vô cùng gần gũi. Cái mà ta gọi bằng hai từ viết hoa: Tổ Quốc!

Thái độ trân trọng với quốc kỳ thì chắc nước nào cũng vậy, thời nào cũng vậy.

Do đó, tôi đã lạ lẫm quá chừng khi thấy cách quốc kỳ mới xuất hiện trong nhiều sự kiện. Mít tinh, hội họp… đã đành. Ra quân làm sạch đường phố, đốt sách, đốt “văn hoá phẩm độc hại”, thậm chí đi làm thuỷ lợi… Ở đâu cũng thấy “cờ bay trăm ngọn cờ bay”. Cờ đỏ bay rợp trời như vậy, đâu có phải là chuyện lạ lùng gì trong các lễ hội ở Moscow, Bắc Kinh, Bình Nhưỡng…

Ừ, mỗi thời mỗi khác. Mỗi quốc gia, vùng miền đều có quyền có những cách riêng để biểu thị lòng tự hào với quốc ca, quốc kỳ của mình.

Hình ảnh lá quốc kỳ lỗ chỗ vết đạn trên chiến hào là thiêng liêng. Nhưng cũng chính lá cờ ấy, khi xuất hiện rách nát, nhàu nhĩ trên mái taxi, trước công sở… lại là một sự bất kính, phạm thượng rất khó chấp nhận.

Do đó, khi xuất hiện tràn lan, không đúng nơi đúng chỗ, vô hình chung lá quốc kỳ đã được (bị) sử dụng như một vật trang trí, như một lá cờ phướn đuôi nheo trong các hội làng ngày trước. Việc ấy đã làm giảm đi nhiều lắm tính trang trọng của lá quốc kỳ của một đất nước.

Hai

Mi đây, chàng trai gc Hi Dương Vũ Xuân Tiến đã làm nên mt hin tưng. Tuy ngưi khen k chê đ điu, nhưng vi tôi, chy b 5 dm theo đoàn xe ca đi bóng mình hâm m qu tht đáng yêu. Nó là mt cách thế biu hin tình yêu bóng đá rt đc sc mà ch có nhng ngưi tr đang yêu mi nghĩ ra. Mc dù, nó là mt s vi phm lut giao thông, và c liu mng na, khi chy b trên nhng đưng ph hn lon xe c ca Hà Ni.

Nhưng tuổi trẻ – tình yêu mà không có chút điên rồ hay lãng mạn thì còn chi hay ho nữa?

Cách bày tỏ lòng hâm mộ “độc chiêu” như vậy không lọt qua khỏi mắt các tay chuyên nghiệp làm truyền thông sự kiện. Thật may mắn, bạn trẻ nhà ta được mời xuất ngoại đến Luân Đôn, tham quan cơ ngơi của câu lạc bộ Arsenal mà cậu ấy hâm mộ. Nhưng không phải ngần ấy, trước 60.000 khán giả của sân Emirates, cậu ta khoác cờ đỏ sao vàng trên vai, chạy một vòng trong tiếng reo hò của một đám đông khổng lồ.

Chúng ta hoàn toàn có lý do để mừng cho bạn trẻ ấy, một kẻ may mắn. Sự kiện truyền thông này, rõ ràng được sắp đặt bởi những tay nhà nghề, không bỏ lỡ bất cứ một cơ hội độc đáo nào để quảng bá hình ảnh ra trước công chúng.

Và công chúng đó, với hiệu ứng đám đông, “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”, hoàn toàn thành thực khi hò la cổ vũ cho Tiến. Họ phấn khích vì một người hâm mộ như mình, họ sung sướng khi chia sẻ tình yêu bóng đá trong một sự kiện, bất kể người trẻ kia đến từ đất nước nào.

Nói chung cùng, bóng đá vẫn là một trò chơi. Và mọi sự hào hứng từ bóng đá thì phi chính trị, như cách người ta hoan hô Tiến – như một người hâm mộ quá “độc chiêu”. Thế thôi!

Thế nhưng, rất nhiều dư luận trong nước lại biến sự kiện truyền thông được sắp đặt này thành một  tự hào mang tầm quốc gia.    Cả một đám đông quay cuồng, tung hê, tự hào, hãnh diện, xúc động… khi thấy cờ đỏ sao vàng trên sân vận động khổng lồ, với tiếng cổ vũ vang dội. Sung sướng quá, người ta quên mất đó là sự ủng hộ của một đám đông người hâm mộ, dành cho một người hâm mộ đã biết chọn một cách rất đặc biệt để bày tỏ lòng hâm mộ của mình.
Và tất cả đã xảy ra dưới bàn tay sắp đặt rất hoàn hảo của một tay PR chuyên nghiệp, thế thôi!
Không ai hoan hô đất nước chúng ta trong sự kiện đó cả! Quốc kỳ Việt Nam xuất hiện trên sân Emirates, không phải với tư cách của một quốc gia chiến thắng trong thi đấu thể thao. Hay một cường quốc bóng đá! Hay một giải Nobel từ một đất nước thịnh trị, thanh bình, lấy giáo dục ưu việt làm đầu. Hoàn toàn không phải thế!

Tự khi nào, tâm thế và tình tự của một dân tộc đã bế tắc, mặc cảm, thiếu thốn… khi lấy niềm vui từ sự xuất hiện của quốc kỳ trong những trò vui như thế?

Chớ quên rằng, đất nước mang hình chữ S được biết đến nhiều ở Anh vì những con dân của nó nổi tiếng là những tay trồng cần sa, buôn người… chuyên nghiệp. Hãy đến thử sân bay Heathrow, Luân đôn để thấy sự dè chừng tối đa của nhân viên an ninh, hải quan với tấm hộ chiếu Việt Nam như thế nào. Hay hãy thử xin visa đi Anh, vào cơ quan lãnh sự Anh để thấy  tấm bảng cảnh báo to tướng đập ngay vào mắt: “không có chỗ cho người nhập cư trái phép!”

Ít ra đã có một lần, quốc kỳ của nhóm nhập cư khét tiếng bất hảo đó được xuất hiện trên truyền thông Anh quốc.

Do đó, cách duy nhất để tôn vinh lá quốc kỳ của dân tộc mình là vun đắp cho nó những giá trị tốt đẹp, văn minh, ngay thẳng, trung thực. Điều ấy, há chẳng tốt đẹp hơn phớt lờ những điểm đen, rất đen về hình ảnh Việt Nam trong mắt thế giới và hả hê sung sướng với một show PR dù rất hoành tráng hay sao?

Theo Blog Dr. Nikonian

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

7 Responses to Quốc thể và quốc kỳ

  1. Chien thang says:

    Bây giờ treo cờ ngày lễ , tết ko phải nhân dân treo nữa mà là chính quyền treo ( UBND phường ko rõ nguồn kinh phí từ đâu mua cờ, cả cán đầy đủ và có tổ chuyên đi treo cờ, họ buộc vào cột điện, vào gốc cây đều tăm tắp, nhưng sau đó thì gió cuốn, mưa ướt, bụi bẩn họ ko quan tâm, thậm trí để cả tuần mới tháo cờ xuống. Ko hiểu ra sao nữa./.

    • hahien says:

      Bây giờ không chỉ ngày lễ, ngày tết mà hầu như quanh năm suốt tháng cờ phướn khẩu hiệu luôn giăng đầy đường bác ạ.

  2. iwin says:

    treo cờ cho có, rồi chẳng quan tâm gì đến nó

  3. Hoang Lê says:

    “Quốc thể và quốc kỳ” cám ơn tác giả đã có bài viết nhẹ nhàng mà hết sức thâm thúy. Vâng người ta đã nghỉ đến ngay cậu thanh niên mê bóng đá Vũ Xuân Tiến được mời sang sân Emirates nước Anh. Rồi bảo cậu ta phải quàng lên người lá cờ đỏ sao vàng khi chạy lông nhông trên sân bóng đá. Để được khán giả nước Anh reo hò cỗ vũ cậu Tiến vì đã hâm mộ đội bóng đá Asenan của họ. Vậy là nhân thể coi như họ cũng vỗ tay lá cờ trên người Tiến đó thôi, đó cũng là niềm vinh dự lắm lắm Việt nam ơi!.

  4. Nhat Hoang says:

    Cám ơn tác giả đã có bài viết nhẹ nhàng mà hết sức thâm thúy. Đó là cái cách mà đất nước này và mọi tổ chức luôn tự quảng bá mình bao nhiêu cờ xí băng rôn khẩu hiệu đầy đường trong nhà ngoài ngỏ. Đặc biệt với câu “đảng cộng sản Việt nam quang vinh muôn năm” luôn chiếm ưu thế ở mọi nơi và trong bất cứ công sở nào.
    Quốc gia đại sự mà tìm kẻ hở nào cũng quảng bá hình ảnh về mình. Vậy thì gia đình là tế bào của xã hội sao lại không nhỉ, hãy trương lên những câu đại loại như: Ông bà cha mẹ con cháu chúng ta quang vinh muôn năm, muôn năm… để tự hào với xóm phường chứ.

    • hahien says:

      Nhẹ nhàng mà thâm thúy là phong cách nổi bật của Dr. Nikonian mà chủ blog tôi rất ngưỡng mộ. Cám ơn bác đã có lời khen tặng rất xác đáng!

  5. Dung Nguyễn says:

    Trích “Luân đôn để thấy sự dè chừng tối đa của nhân viên an ninh, hải quan với tấm hộ chiếu Việt Nam như thế nào. Hay hãy thử xin visa đi Anh, vào cơ quan lãnh sự Anh để thấy tấm bảng cảnh báo to tướng đập ngay vào mắt: “không có chỗ cho người nhập cư trái phép!”” cái này hiển nhiên rồi. quốc gia nào cũng thế đâu phải chi mỗi ơ Anh thôi đâu, ngay cả VN chúng ta cung thế thôi, ma cũng có thế còn nghiêm nhặc hơn ấy chứ,

Trả lời Dung Nguyễn Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: