Viết nhân ngày 30/4…

Hà Hiển

Nhà hoạt động dân quyền nổi tiếng của Mỹ – Mục sư Luther King

 “…Tôi có một giấc mơ, rồi có một ngày khi đất nước này trỗi dậy để sống theo ý nghĩa thật của niềm xác tín của chính mình: “Chúng ta tin rằng chân lý này là đầy trọn, ấy là mọi người sinh ra đều bình đẳng”.

Tôi có một giấc mơ, rồi có một ngày trên những ngọn đồi đất đỏ của Georgia, con của nô lệ và con của chủ nô sẽ ngồi lại với nhau bên bàn ăn của tình huynh đệ.

Tôi có một giấc mơ, rồi có một ngày vùng đất hoang mạc Mississippi, bức bối vì hơi nóng của bất công và áp bức, sẽ chuyển mình để trở nên ốc đảo của tự do và công bằng.

Tôi có một giấc mơ, rồi có một ngày bốn con nhỏ của tôi sẽ sống trong một đất nước mà chúng không còn bị đánh giá bởi màu da, mà bởi tính cách của chúng.

Hôm nay tôi có một giấc mơ… “

Đó là giấc mơ của Mục sư Luther King vào những năm 60 của thế kỷ trước mơ về một ngày những người da đen như Ông được đối xử bình đẳng thực sự trong một nước Mỹ tự do và bình đẳng.

49 năm sau, ở một nơi cách nước Mỹ nửa vòng trái đất, có một giấc mơ khác của một dân tộc đã được một người nói hộ như sau:

“… Chúng ta cần một xã hội mà trong đó sự phát triển là thực sự vì con người, chứ không phải vì lợi nhuận mà bóc lột và chà đạp lên phẩm giá con người.

Chúng ta cần sự phát triển về kinh tế đi đôi với tiến bộ và công bằng xã hội, chứ không phải gia tăng khoảng cách giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội.

Chúng ta cần một xã hội hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, một xã hội nhân ái, đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, chứ không phải cạnh tranh thắng – thua vì lợi ích vị kỷ của cá nhân và các phe nhóm.

Chúng ta cần sự phát triển bền vững, hài hòa với thiên nhiên để bảo đảm môi trường sống trong lành cho các thế hệ hiện tại và tương lai, chứ không phải để khai thác, chiếm đoạt tài nguyên, tiêu dùng vật chất vô hạn và hủy hoại môi trường.

Và chúng ta cần một hệ thống chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi ích của nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có… “

Đó là lời ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư ĐCSVN.

Đó cũng là ước mơ ngàn đời chưa thành hiện thực của dân tộc Việt Nam, để hôm nay, sau những cuộc chiến nồi da xáo thịt và những biến cố thăng trầm thấm đẫm máu và nước mắt của người Việt, nhân dân chúng ta vẫn còn mơ tiếp – giấc mơ “chúng ta cần...”

Hơn 40 năm sau  giấc mơ của Luther King, nước Mỹ đã có một Tổng thống là người da đen và bây giờ Luther King có thể có những giấc mơ khác nếu như Ông còn sống.

Bao lâu nữa thì người Việt Nam không còn phải mơ giấc mơ  “chúng ta cần…, chúng ta cần…”  như ông Trọng đã nói thay cho họ hôm nay?

___________________________________________________________________________

Để thay đổi không khí, xin mời các bạn nghe thêm bài hát cũng khá da diết này:

Đọc thêm:    Cave và con nghiện


One Response to Viết nhân ngày 30/4…

  1. Pingback: TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ . . . (Vũ Thị Phương Anh – BlogAnhVu) | Ngoclinhvugia's Blog

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: