Cám ơn ông Hà Văn Thịnh

Ông Hà Văn Thịnh (Ảnh: Internet)

Cách đây mấy hôm, chủ blog tôi trong một entry ngắn đã ước ao một ngày nào đó nhà báo Trần Đăng Tuấn có một lời xin lỗi chính thức đến TGM Ngô Quang Kiệt về những bình luận có tính quy chụp và cay độc đối với ông Kiệt thể hiện qua bài một bài viết trước đây của nhà báo này. 

Hôm nay thì xin được ngả mũ cúi đầu để bày tỏ lòng kính phục đối với  Giáo sư Hà Văn Thịnh, người vừa có bài viết “Xin Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ”. Tôi vẫn hy vọng có ngày được ngả mũ cúi đầu như thế trước ông Trần Đăng Tuấn.

Xin trân trọng đăng lại bài viết này của GS Hà Văn Thịnh:

Xin Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ!

Hà Văn Thịnh

Hôm nay (27.9.2011), đọc – nghe từ ABS, tôi được biết những gì mình viết về TGM ngày nào (đăng trên báo Lao động, nhan đề Đáng rủa sả thay) là một sai lầm  và, ở mức độ nào đó, có thể coi là một tội ác khó có thể biện minh. Tôi muốn cầu xin một sự thứ tha nhưng chắc chắn rằng sự day dứt của lương tâm thì chẳng thể nào nguôi ngoai được…

Qua đây, cũng xin nói cho rõ “vụ” này. Hồi ấy, tôi là cộng tác viên thường xuyên của báo Lao động. Viết với đam mê và trách nhiệm thực sự của nghĩ suy là mình luôn bảo vệ cái đúng, chống lại những điều sai (ấu trĩ, ngây ngô, ngu dốt…; để cho độc giả và quý vị xa gần phán xét, mặc nhiên tôi không phàn nàn hay khiếu nại). Một lần, tôi nhận được điện thoại của ông Tô Quang Phán, Phó TBT (nay là Tổng BT Hà Nội mới), nói rằng Tổng GM Ngô Quang Kiệt tuyên bố cầm hộ chiếu Việt Nam thấy nhục nhã, hãy viết ngay một bài bình luận về sự kiện trên…

Nhận được lệnh, với thông tin 8 chữ, tôi viết liền cho kịp bài báo để mai đăng, sau khi đã đọc lại toàn bộ Kinh Thánh. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu nổi, vì sao chỉ sau có mấy tiếng đồng hồ, vừa đọc Kinh Thánh lại vừa viết ra được bài báo tổng hòa và tận cùng của nỗi đau, sự xấu hổ mà không hề có một thoáng mảy may băn khoăn về chuyện đúng, sai? Xem ra, sự đui dốt, thỏa thuê khó tìm thấy giới hạn.

Bây giờ, tôi biết tôi xứng đáng bị rủa sả bởi những lời tàn tệ. Tôi viết bài này để xin một sự thứ tha, chắc rằng Chúa Nhân Từ sẽ tha thứ cho tôi, coi như đó là một tai nạn của lỗi lầm và xuẩn ngốc; nhưng, những bạn đọc yêu mến sự thật và công lý thì chẳng thế, bao giờ…

Điều còn lại sau lời cầu xin này nó dài lắm và khủng khiếp lắm. Tôi đã gần như mất hết niềm tin bởi những gì mà những người có quyền lực đang gieo rắc các nỗi đau có tên gọi khác nhau nhưng giống nhau về bản chất trên khắp đất nước. Được bốn chục tỷ đồng để bay tà tà rồi ngủ yên trong hai lá đơn từ chức, ai cũng muốn như thế, kể cả tôi. Nếu “lừa đảo” hàng chục tỷ đồng dễ hơn húp cháo thì cái “cơ chế” đó là cơ chế gì? Cả Kế toán trưởng của Cục Điện ảnh và Vinashin đều đào tẩu xong rồi mới nghe thấy phát lệnh truy nã trong khi ai cũng biết, nếu thật sự muốn theo dõi – giữ – bắt những tội phạm cỡ ấy, việc trốn thoát còn khó hơn cả lên giời!…

Tôi biết tin vào ai khi những điều sai hầu như đều có bệ đỡ hiệu quả, rỡ ràng? Tôi đã như một kẻ đui mù thách đấu với Tổng GM Ngô Quang Kiệt chỉ bằng cái sinh tử lệnh có 8 chữ, tức là bằng đúng một nửa của 16 chữ vàng cắt dán! Lỗi lầm và đau xót đang được đo bằng sự xa xót ê chề. Tôi chỉ còn biết sùng kính ngước nhìn lên và nói tới hai chữ: Cầu Xin! 

Huế, 28.9.2011.

H.V.T

(Theo:  Bauxite Viet Nam)

2 Responses to Cám ơn ông Hà Văn Thịnh

  1. Sự Thật says:

    Người viết bài báo này ắt hẳn cũng là bậc trí thức. Nhưng cái cốt lõi là nghề báo đòi hỏi phải tôn trọng sự thật, chính xác 100%. Kính thưa quý ngài, ông Hà Văn Thịnh hiện đang là Giảng viên khoa Sử. ĐHKH Huế, tốt nghiệp Cử nhân,chứ chưa lên đựoc cấp Giáo sư như ông khẳng định. Vả lại, tôi đựoc biết thầy có theo học khóa thạc sĩ ít lâu rồi bỏ hẳn vì theo thầy: “Trình độ chúng mày sao có thể dạy được tao…”

    • hahien says:

      Người viết bài này không quan tâm đến chuyện bằng cấp và đời tư của tác giả bác ạ. Vì bằng cấp ở Việt Nam thế nào thì chắc bác cũng nghe người ta bàn tán nhiều. Có nhiều ông có bằng tiến sỹ hay được phong giáo sư mà có viết được bài nào ra hồn đâu, kể cả các bài chuyên về ngành của mình, chưa nói đến những vấn đề xã hội thì bưng mắt, bịt tai, bảo thủ không xứng là kẻ có học!

      Về ông Thịnh, tôi chỉ quan tâm đến các bài viết của ông ấy, có bài tôi không chia sẻ và cũng có những bài, đặc biệt là những bài viết gần đây thì tôi chia sẻ. Thế thôi. Tất nhiên cũng chỉ là quan điểm cá nhân

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: