Bọn chúng không đại diện cho nhân dân Trung Quốc!

Theo bản tin vừa đọc được trên VnExpress, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Nga hôm nay nói:

“…Một số báo của Trung Quốc, trong đó có Thời báo Hoàn cầu (*) đã đưa các bình luận thiếu thiện chí, không có lợi cho mối quan hệ Việt – Trung và khiến tình hình thêm phức tạp”.

Bà Nga cũng nhận định: “Thời báo Hoàn cầu chỉ là tiếng nói của một nhóm người nhất định, không đại diện cho nhân dân Trung Quốc”

“Hoàn cầu” là bản tiếng Anh thuộc “Nhân dân Nhật báo.” Mà ai cũng biết “Nhân dân Nhật báo” là tiếng nói chính thức của đảng CS TQ. Như vậy với phát ngôn trên, Người phát ngôn BNGVN đã phủ nhận tính chính danh của đảng CSTQ, có khác nào nói rằng ĐCSTQ chỉ là 1 nhóm người không đại diện cho nhân dân TQ.

HY vọng đây không phải là bà Nga lỡ lời mà là một tiếng nói thẳng thắn thể hiện sự nhận thức lại rất đúng đắn của nhà nước ta sau tất cả những hành động xấu xa, tàn độc và nham hiểm  mà cái  gọi là “đảng CSTQ” ấy đã gây ra cho dân tộc và đất nước chúng ta trong mấy chục năm qua.

Nếu đúng là có sự  nhận thức lại như  thế ở các cấp lãnh đạo cao nhất thì đó là một điều rất đáng mừng!

HH

————————————————————————————————————————-

(*)  Xin được đăng lại ở  đây bài xã luận của Bauxite Vietnam ngày hôm nay phản ứng bài báo rất hỗn láo trên tờ Thời báo Hoàn cầu:

Xã luận:

Làm gì trước thái độ không còn úp mở của Trung Quốc?

Bauxite Việt Nam

Xin bạn đọc nhớ cho, bài báo chúng tôi giới thiệu dưới đây không phải là tiếng nói của một trang mạng địa phương Trung Quốc mà ta thường thấy nhan nhản, để đinh ninh rằng đó chưa phải là lập trường chính thức của Trung Nam Hải. Cũng không phải là tiếng nói của một cá nhân để có thể mơ hồ rằng quan điểm của người viết chưa hẳn là lập trường chính thống của đảng đàn anh. Đây là một bài xã luận hẳn hoi trên Hoàn Cầu thời báo, một trang báo đối ngoại của Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng Cộng sản Trung Hoa. Như vậy là quá rõ. Đảng và Nhà nước Trung Quốc đã gióng lên hồi chuông về quyết tâm sử dụng vũ lực đối với Việt Nam để làm sao nuốt cho trôi mọi hoạt động lấn cướp Biển Đông mà họ ra mặt tiến hành từ 1956 đến nay, lúc âm thầm, lúc lộ liễu, nhưng xu hướng ngày càng hung hãn, mà họ thừa biết chỉ có Việt Nam mới đích thực là kỳ đà cản mũi, bởi hầu hết những gì họ đã ngoạm được cũng như những gì đang lăm le muốn ngoạm tiếp, đều thuộc chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam từ ngàn đời nay.

Biến hành vi xâm lược, bất thần tấn công giết người hàng loạt, cướp đảo, cướp biển không ghê tay như vụ chiếm Trường Sa năm 1988, thành hành vi “phản kích tự vệ một cách có kiềm chế” đối với người láng giềng mà họ gọi là “hung hăng” song trong tay lại… không tấc sắt! Ngôn từ xảo trá kỳ thực là đại ngu xuẩn của tên đế quốc nước lớn nhằm át giọng kẻ yếu, nhằm che đậy những âm mưu nham hiểm, những kế hoạch thâm độc được bày đặt lớp lang, tỉ mỉ, từng bước, vẫn là thủ thuật muôn đời không có gì thay đổi. Chỉ có khác là lần này không còn gì để mà che đậy, tự họ đã gạt cái lá nho để lòi bộ mặt và cái miệng nhơ bẩn, và phun hết ra mọi dã tâm của họ, rằng bất chấp luật pháp quốc tế, họ đang ngốt lên với bao nhiêu tài sản đang chìm sâu dưới Biển Đông mà cái lưỡi bò thè lè của họ ngày nào chưa liếm được thì vẫn ăn không ngon ngủ không yên. Thế có nghĩa là tự họ đang trơ tráo muốn công khai xé bỏ mọi hiệp ước hòa bình và hữu nghị mà họ rủ rê Việt Nam ký với họ và Việt Nam vẫn nghiêm chỉnh tôn trọng; tự họ đã xéo hẳn lên “16 chữ” và “4 tốt” mà họ ban cho Việt Nam làm phương châm hữu hảo mà Việt Nam lâu nay vẫn nghiêm túc chấp hành. Nghĩ mà thương cho ông Đại tá Hải quân chúng ta vừa rồi đến thăm Hải quân nước họ vẫn phải nhắc lại mấy chữ xỏ lá ấy như một bài đọc thuộc lòng.

Họ lại còn cố tình dọa dẫm trước đối với Hoa Kỳ, để Hoa Kỳ đừng có léo hánh tới đây một khi họ ra tay hạ thủ “người anh em chí cốt”. Các đồng chí Trung Hoa chúng ta quả thật suy nghĩ chỉn chu mọi lẽ. Họ có lường tính được phản ứng của thế giới đối với mình ra sao trong Hội nghị an ninh Biển Đông mới diễn ra tức thời hay không? Họ có biết khắp nhân loại từ Đông sang Tây đang ngày càng ngấm ngầm sục sôi một câu hỏi: “Nguy cơ Trung Hoa Đỏ” đối với cuộc sống an lành nhiều mặt của các châu lục liệu có giống như nguy cơ Hitler trước Thế chiến II hay không? Hay họ chỉ biết mình là một con báo đang say mồi, mắt nhìn mải mê con mồi mà bất chấp tất cả? Trong thế giới phẳng ngày nay, không ai cho phép một thứ chúa tể rừng xanh ngang nhiên “một mình một rừng” như thế.

Về phía Nhà nước Việt Nam, thử hỏi “hồi chuông cảnh mê” của chính kẻ thù đã đủ “đô” để tỉnh hay chưa? Nhiều động thái chồng chéo, lắm khi trái ngược nhau đang cùng lúc diễn ra thật khó lòng dò đoán. Nhưng quyết tâm xây dựng một bản lĩnh kiên cường trong chiến lược nhằm giữ vững chủ quyền biển đảo, quán triệt ra ở mọi chủ trương chính sách, và một sự cởi mở thật sự trong quan điểm chính trị, trong đường lối dân chủ hóa, chứng tỏ cái lượng của người cầm chịch thành tâm quy tụ lòng dân, là yêu cầu cần kíp bậc nhất vào lúc này. Không thể nào đương đầu với con sói đã há miệng nhe nanh trước mặt mình mà lại cứ mơ tưởng có thể tìm cách đến gần vuốt ve, gãi ngứa vào mông nó để nó lãng quên và ngậm miệng lại. Càng không thể đương đầu với nó bằng sự đơn độc vì nhìn đâu cũng chỉ thấy kẻ thù, sợ hãi đến mức lảng tránh những bàn tay đang sẵn sàng chìa ra giúp đỡ. Những lời tuyên bố của Thượng nghị sĩ John McCain, Thượng nghị sĩ Jim Webb và nhiều bạn bè khác khắp năm châu… nhân dân ta đều nghe và ai cũng hiểu, chẳng lẽ riêng ai đấy cứ làm đui làm điếc vì quá “cảnh giác” với những thứ gọi là “diễn biến hòa bình” không có thật, và để rồi lại vuột mất một cơ hội như bao lần đã để vuột trước đây?

Hãy luôn luôn ghi khắc vào trong óc lời khuyên vàng ngọc này của nhà tư tưởng thiên tài Ức Trai: “Thời cơ, thời cơ, không nên lầm lỡ”.

Bauxite Việt Nam

Trung Quốc phải phản ứng đối với sự khiêu khích của Việt Nam

Hoàn Cầu thời báo

Những tranh cãi đang diễn ra về Biển Nam Trung Hoa [Biển Đông] chủ yếu xuất phát từ Việt Nam. Thách thức lớn nhất đối với lập trường của Trung Quốc kiên trì giải pháp hoà bình cũng thuộc trách nhiệm của Việt Nam.

Tuỳ vào tình hình phát triển ra sao, mà Trung Quốc phải sẵn sàng hai phương án: thương thuyết với Việt Nam về một giải pháp hoà bình, hay trả lời sự khiêu khích bằng cách phản kích về chính trị, kinh tế, hay thậm chí cả quân sự. Chúng ta phải minh bạch về khả năng lựa chọn thứ hai, để Việt Nam phải tỉnh táo về vấn đề Biển Nam Trung Hoa.

Việt Nam có lúc đã có những hành động liều lĩnh ở Biển Nam Trung Hoa. Họ đã chiếm đóng 29 hòn đảo của Trung Quốc. Họ đang thu nhiều lợi nhất từ việc khai thác khí tự nhiên và dầu hoả dưới đáy biển. Họ cũng có thái độ hung hăng nhất trong ứng xử với Trung Quốc.

Việt Nam là kẻ ủng hộ chủ yếu việc mời Mỹ vào Biển Nam Trung Hoa làm “đối trọng”. Chính phủ của họ cũng cho phép phát triển tình cảm dân tộc chủ nghĩa trong nhân dân họ. Hà Nội đã tạo nên một gương xấu ở Đông Nam Á.

Việt Nam mắc bẫy trong niềm tin phi hiện thực rằng chừng nào Mỹ còn giữ vai trò đối trọng trong vấn để Biển Đông, thì chừng ấy họ có thể công khai thách thức chủ quyền của Trung Quốc, và thu những món lợi khổng lồ.

Trong những cuộc xung đột quân sự trước đây giữa hai quốc gia, Trung Quốc khó khăn lắm mới kìm chế được. Nhưng điều đó dường như chỉ làm cho Việt Nam càng thêm táo tợn. Việt Nam cho rằng chính sách hoà bình của Trung Quốc dường như có nghĩa là Việt Nam làm gì Trung Quốc cũng sẽ kìm chế không dủng vũ lực.

Từ sau cuộc xung đột quân sự có hạn chế năm 1988 với Trung Quốc ở Biển Nam Trung Hoa, Việt Nam ngày càng hung hăng vồ lấy các hòn đảo làm của riêng, không đếm xỉa gì đến chính sách truyền thống của Trung Quốc là “gác lại tranh chấp, phát triển hợp tác”. Họ đang đụng vào những giới hạn về quyền lợi và phẩm giá quốc gia của Trung Quốc.

Trung Quốc phải gửi đi thông điệp rõ ràng rằng sẽ tiến hành bất kỳ biện pháp cần thiết nào để bảo vệ quyền lợi của mình ở Biển Nam Hoa. Nếu Việt Nam tiếp tục khiêu khích Trung Quốc ở khu vực này, đầu tiên Trung Quốc sẽ dùng lực lượng cảnh sát biển để xử lý, và nếu cần thiết sẽ giáng trả bằng hải quân.

Trung Quốc cần tuyên bố rõ rằng nếu quyết định giáng trả, Trung Quốc sẽ thu hồi những hòn đảo trước đây bị Việt Nam chiếm giữ. Nếu Việt Nam muốn phát động chiến tranh, Trung Quốc tự tin sẽ tiêu diệt tàu chiến xâm lược của Việt Nam, bất chấp cộng đồng quốc tế có thể phản đối.

Mỹ có thể làm cho bất ổn thêm ở Biển Nam Trung Hoa. Trung Quốc sẽ xử lý vấn đề cẩn thận, và có thể sẽ không dính vào một cuộc đụng độ trực tiếp với Mỹ.

Sự trỗi dậy của Trung Quốc trả giá bằng việc gia tăng nguy cơ chiến lược ở phía Nam. Trung Quốc sẽ tiếp tục cống hiến cho hoà bình và phát triển, nhưng sẵn sàng đối mặt với xung đột và quyết đấu. Sự khiêu khích của Việt Nam có thể trở thành một phép thử.

Anh Hoàng dịch từ  globaltimes.cn

Người dịch gửi trực tiếp cho BVN.

Nguồn:   Bauxite Vietnam

————————————————————————————————-

– Đọc thêm bài có liên quan của tác giả Hoàng Trường trên Báo Đại Đoàn Kết:

Xuyên tạc sự thật và hăm dọa dân tộc Việt Nam.

Ngày 11-6 vừa qua, Thời báo Hoàn cầu (Trung Quốc) đã phát đi một bài xã luận đầy lời lẽ xuyên tạc thực chất của vụ việc và xuyên tạc phản ứng chính đáng của Việt Nam dưới đầu đề “Cứng rắn với Trung Quốc không thể mang lại lợi ích gì cho Việt Nam”.

Để dư luận ở Việt Nam và Trung Quốc cũng như ở khu vực và trên thế giới hiểu đúng sự việc, thiết nghĩ cũng cần nói lại đôi điều.

2 trong số 3 tàu hải giám Trung Quốc đã
xâm phạm lãnh hải Việt Nam, lao vào cắt cáp và cản trở
hoạt động của tàu Bình Minh 02 ngày 26-5-2011
Năm nay vừa tròn 20 năm hai nước Việt Nam và Trung Quốc chính thức bình thường hóa quan hệ với nhau sau những năm tháng sóng gió. Một trong những nguyên tắc cơ bản hai bên đã thỏa thuận là “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai”, xây dựng mối quan hệ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”, trở thành “láng giềng tốt, anh em tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”. Hơn thế nữa, gần đây hai nước còn thỏa thuận xây dựng mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện. Đó là những tài sản quý giá, phải mất bao nhiêu công sức mới tạo dựng được và phía Việt Nam hết sức trân trọng giữ gìn.
Tiếc rằng, một số sách báo và báo mạng ở Trung Quốc không biết vì lẽ gì không ngớt đưa ra những bài không thiện chí, xuyên tạc về Việt Nam và mối quan hệ Trung-Việt. Tình hình này càng rộ lên sau hai sự việc liên tiếp trong chỉ có hai tuần lễ là vụ tầu hải giám của Trung Quốc vô cớ xông vào cắt phá cáp thăm dò địa chấn của tàu Bình Minh 02 và dưới sự yểm trợ của tàu ngư chính, tàu cá Trung Quốc phá hoại tuyến cáp của tàu Viking II đang hoạt động khảo sát trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam. Trong số những tờ báo ấy, Thời báo Hoàn cầu của Trung Quốc “lớn tiếng” nhất. Ngày 11-6 vừa qua, Thời báo này đã phát đi một bài xã luận đầy lời lẽ xuyên tạc thực chất của vụ việc và xuyên tạc phản ứng chính đáng của Việt Nam dưới đầu đề “Cứng rắn với Trung Quốc không thể mang lại lợi ích gì cho Việt Nam”.

Để dư luận ở Việt Nam và Trung Quốc cũng như ở khu vực và trên thế giới – đang rất lo ngại về những hành vi của Trung Quốc trên Biển Đông – hiểu đúng sự việc, thiết nghĩ cũng cần nói lại đôi điều.

Đoạn cáp của tàu Bình Minh 02 bị
tàu hải giám Trung Quốc cắt ngày 26-5-2011

Bài xã luận nói Việt Nam “đe dọa”, “dọa dẫm” Trung Quốc thì thật nực cười vì đâu phải tàu Việt Nam lao vào tàu Trung Quốc mà là ngược lại. Hành vi của tàu Trung Quốc không chỉ là “đe dọa” hay “dọa dẫm” mà là hành vi khiêu khích, gây hấn như luật pháp và thông lệ quốc tế đã định nghĩa rõ. Đó là chưa kể hàng loạt bài trên báo in và báo mạng ở Trung Quốc đã dồn dập tung ra những lời lẽ hằn học, ngỗ ngược, xúc phạm sâu sắc lòng tự trọng của nhân dân Việt Nam và chắc là cũng rất xa lạ với người dân Trung Quốc. Những lời lẽ như vậy thật không phù hợp chút nào với cách hành xử giữa các nước văn minh chứ chưa nói đến hai nước XHCN với nhau. Bài xã luận của Thời báo Hoàn Cầu ngày 11-6 đầy rẫy những lời hăm dọa như: phía Việt Nam “dường như hoàn toàn không đếm xỉa đến những phản ứng mà Trung Quốc có thể đưa ra”, “nếu dùng biện pháp chiến tranh để giải quyết tranh chấp lãnh thổ, Việt Nam sẽ đều thất bại…” (nhân đây, tuy rất không muốn nhưng buộc phải nhắc lại những sự kiện năm 1974 quân đội Trung Quốc tiến đánh Hoàng Sa, năm 1979 tiến hành chiến tranh biên giới, năm 1988 tiến đánh một số đảo ở Trường Sa để thấy rõ ai là người chẳng những hay đe dọa mà còn dùng biện pháp chiến tranh trong quan hệ Trung-Việt). Nhân dân Việt Nam đã phải bỏ ra hàng mấy chục năm đấu tranh chống ngoại xâm, nay thiết tha mong có hòa bình, ổn định để phát triển đất nước, lẽ nào lại muốn gây hấn với bất kỳ ai, nếu độc lập không bị đe dọa, chủ quyền không bị chà đạp.

Chính hành vi ngỗ ngược của tàu hải giám Trung Quốc và những bài đại loại như xã luận ngày 11-6 của Thời báo Hoàn cầu đã làm cho những cảm giác của người dân Việt Nam đối với Trung Quốc (không phải với nhân dân Trung Quốc nói chung) bị xói mòn, chứ không phải là “người dân Trung Quốc khi nhìn thấy các kiểu thể hiện của Việt Nam thông qua tin tức báo chí thì những cảm giác tốt đẹp của họ về Việt Nam tích lũy trong những năm qua gần như đã tiêu tan hết” như Thời báo Hoàn cầu viết.

Một mệnh đề được tác giả bài xã luận nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại là mối quan hệ giữa “nước lớn” và “nước nhỏ”. Trên thực tế, quả thật cũng có nước lớn và nước nhỏ. Song trong quan hệ quốc tế thì mọi quốc gia đều bình đẳng – một điều chính Trung Quốc cũng hay rao giảng. Hành vi ứng xử của phía Trung Quốc trong những ngày qua rõ ràng không phản ánh, hay nói đúng hơn là đi ngược lại chủ trương “tôn tiểu” mà bài báo nói tới; hơn thế nữa còn lộ rõ thái độ lấn lướt theo kiểu nước lớn – một điều đang gây lo ngại trong dư luận khu vực và quốc tế, làm ảnh hưởng xấu tới hình ảnh một nước Trung Hoa “trỗi dậy hòa bình”.

Bài xã luận còn suy luận rằng, sự phản ứng chính đáng của phía Việt Nam dường như do áp lực nội bộ, cổ vũ tinh thần trong nước, tăng cường sự chú ý của cộng đồng quốc tế…, phản ứng chủ nghĩa dân tộc, gây nên sự đối lập giữa nhân dân hai nước… Gốc gác của vấn đề chính là nằm ở sức ép của phía Trung Quốc thông qua hành vi ngang ngược, chà đạp luật pháp và thông lệ quốc tế của tàu thuyền Trung Quốc trên Biển Đông. Bất kỳ một người Việt Nam nào cũng đều bất bình; bất luận người nào có lương tri trên thế giới cũng đều lo ngại. Trong quan hệ giữa các quốc gia thời hiện đại không thể hành xử theo kiểu cứ lấn lướt rồi buộc đối phương câm lặng theo kiểu “trùm chăn mà đánh” được! Thử hỏi, tác giả bài xã luận của Thời báo Hoàn cầu sẽ hành xử ra sao nếu tàu nước ngoài xông vào cắt cáp của tàu địa chấn Trung Quốc đang hoạt động bình thường trong vùng đặc quyền kinh tế thực sự của Trung Quốc đúng theo luật pháp quốc tế (chứ không phải cái đường 9 đoạn tự dựng lên ở cách xa bờ biển Trung Quốc hàng ngàn dặm)? Trung Quốc đã từng bị nước ngoài xâm lấn, người dân Trung Quốc đã từng bị hạ nhục. Vì vậy, chắc rằng họ có thể hiểu nỗi bất bình của người dân Việt Nam.

Vị trí tàu Bình Minh 02 bị tàu hải giám Trung Quốc cắt cáp
cách Mũi Đại Lãnh, tỉnh Phú Yên, Việt Nam 120 hải lý ngày 26-5-2011

Bài xã luận đánh giá rằng, “Hà Nội đang có bước thụt lùi trước những kinh nghiệm thành công về giải quyết vấn đề trên bộ và phân định Vịnh Bắc Bộ, đang đưa hai nước quay lại con đường đọ sức giữa cứng rắn và cứng rắn”. Có lẽ chẳng cần tốn lời bác bỏ luận điệu nực cười như vậy. Cho nên, chỉ cần thay chữ “Hà Nội” bằng chữ “Bắc Kinh” là đủ! Thật đáng tiếc, trong hai chục năm qua đã phải bỏ ra biết bao công sức mới khép lại được quá khứ bất hạnh, tạo dựng được mối quan hệ hợp tác mới, thế mà hành vi quá khích của tàu Trung Quốc đã đẩy quan hệ hai nước giật lùi! Tác giả bài xã luận của Thời báo Hoàn cầu đã kết thúc bài báo bằng câu: mời các ngươi hãy xem lại lịch sử đi. Đúng vậy! Hãy xem lại lịch sử mấy ngàn năm sống bên cạnh nhau để ứng xử sao cho phải đạo là hai nước láng giềng hữu hảo!

Ứng xử sao cho đúng là hai nước láng giềng hữu nghị, đó là mong mỏi chân thành của mỗi người dân Việt Nam. Và chắc rằng đó cũng là ý nguyện của người dân Trung Quốc và khu vực cũng như cộng đồng quốc tế.

Hoàng Trường
Nguồn (bài và ảnh):  Đại Đoàn Kết (23/6/2011)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: