Đại đoàn kết dân tộc phải là mục tiêu của một bản Hiến pháp tiến bộ

Hà Hiển

Trả lời câu hỏi của VietNamNet : ” So sánh bốn bản Hiến pháp ta đã có, bản nào mang tính chất ưu việt nhất, đặt nền tảng để xây dựng nhà nước pháp quyền và có nhiều tư tưởng tiến bộ cần phải kế thừa nhất?”, ông Đinh Xuân Thảo, Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp nói rằng “ Mỗi giai đoạn đòi hỏi khác nhau, không thể nói bản Hiến pháp nào tốt nhất”

Và ông diễn giải thêm:

“Hiến pháp năm 1946 ra đời khi nhà nước còn trong trứng nước nên phải có chính sách mềm dẻo thu hút đại đoàn kết dân tộc. Năm 1959 xây dựng XHCN miền Bắc, khi đó Hiến pháp phải thể hiện quan điểm kinh tế thuộc sở hữu toàn dân, sở hữu nhà nước mà hợp tác xã là chủ lực.

Đến 1980, Hiến pháp thể hiện quan điểm xây dựng CNXH. Khi đó ta đưa ra mô hình chủ nghĩa tập thể, mỗi huyện là một pháo đài, theo mô hình Xô viết. Sau một thời gian thực thi thấy không phù hợp nên đến 1992 phải sửa đổi.

Hiến pháp 1992 đang phù hợp nhất với giai đoạn bây giờ, có điều là cần hoàn thiện thêm”.

Đúng là nếu chỉ nói về sự “phù hợp” như  ông Viện trưởng Đinh Xuân Thảo nêu ra thì chưa đủ để đánh giâ  bản Hiến pháp nào là “tốt nhất”.

Không biết ông Viện trưởng không biết thật hay đã cố ý tránh không muốn bàn thêm rằng để đánh giá sự ưu việt của một bản Hiến pháp, người ta không thể chỉ căn cứ vào việc nó “phù hợp” với các “quan điểm” nào đó mà còn xét đến việc những “quan điểm” ấy là tiên tiến hay lạc hậu, của ai, do ai, vì ai,  rằng  “quan điểm” ấy là của đại bộ phận nhân dân hay chỉ của những người chủ trương soạn thảo ra nó.

Ông Viện trưởng đã (tránh?) không nói ra thì chủ blog này đành phải cố đoán mò ý của ông vậy.

Nếu xét đầy đủ đến “chất lượng” của những “quan điểm” như đề cập ở trên thì bản Hiến pháp 1959 thể hiện “quan điểm kinh tế thuộc sở hữu toàn dân, sở hữu nhà nước mà hợp tác xã là chủ lực” không thể là 1 bản Hiến pháp tốt vì nó phản ánh 1 chính sách gây cản trở cho sự phát triển và tiến bộ của đất nước ta một thời.

Hiến pháp 1980 lại càng không thể nói là tốt khi mà đường lối “xây dựng CNXH”, “làm chủ tập thể” theo “mô hình Xô Viết” mà nó phản ánh đã suýt đưa nưóc ta xuống vực thẳm như thế nào thì ai cũng đã biết cả rồi, mặc dù tính “phù hợp” của nó với đường lối ấy thì khỏi phải bàn cãi.

Cũng theo cách lý luận như vậy, việc Hiến pháp 1992 “đang phù hợp nhất với giai đoạn bây giờ” – như nhận xét của ông Viện trưởng – là chưa đủ tính thuyết phục để nói rằng đó là một bản Hiến pháp tốt.

Nhưng chủ blog này thì nhất trí 100% với nhận xét của ông Viện trưởng rằng bản Hiến pháp 1946 của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã phản ánh được “chính sách mềm dẻo (của Nhà nước) thu hút đại đoàn kết dân tộc”.

Phải chăng, cũng chính vì thu hút được đại đoàn kết dân tộc, không phân biệt đảng phái, giai cấp, thỏa mãn được những khát vọng của cả dân tộc tại buổi bình minh của nền độc lập nước nhà nên  Hiến pháp 1946 xứng đáng được coi là bản Hiến pháp ưu việt nhất, tiến bộ nhất, dân chủ nhất, hiện đại nhất mặc dù nó ra đời sớm nhất so với tất cả các bản Hiến pháp của nước ta từ trước đến nay.

Thế thì tại sao ông Viện trưởng lại dùng chữ “phải” trong câu ông nói:  “Hiến pháp năm 1946 ra đời khi nhà nước còn trong trứng nước nên phải có chính sách mềm dẻo thu hút đại đoàn kết dân tộc”?

Chữ “phải” trong câu nói được trích dẫn này của ông Viện trưởng thể hiện sự bất đắc dĩ, dễ làm làm cho người nghe hiểu rẳng việc (Nhà nước) “phải  thu hút đại đoàn kết dân tộc” chẳng qua cũng chỉ là một sách lược, một phương tiện nhất thời để đạt được một mục đích nào đấy.

Theo thiển ý của người viết bài này thì “ thu hút đại đoàn kết dân tộc” phải là một trong những  mục tiêu quan trọng nhất cần  hướng đến của bất kỳ một bản Hiến pháp tiến bộ nào thì mới là phải chứ nhỉ?

Chẳng lẽ chỉ khi Nhà nước “còn trong trứng nước” thì nó mới cần có “chính sách mềm dẻo thu hút đại đoàn kết dân tộc” chứ  khi đã lớn mạnh rồi thì nó chẳng cần phải “thu hút đại đoàn kết dân tộc” nữa?  Chẳng lẽ khi đã đủ lông đủ cánh rồi thì Nhà nước sẽ chẳng cần “mềm dẻo” gì nữa mà sẽ tha hồ áp dụng các chính sách cứng rắn nhất, còn có thu hút được đoàn kết dân tộc hay không cũng chẳng còn là mối quan tâm nữa hay sao? Xin đừng bảo rằng tôi cố tình suy diễn. Lời phát biểu rất rõ ràng của ông Viện trưởng, một người giữ cương vị quan trọng của Đảng chuyên nghiên cứu chuyện “lập pháp” – làm cho những người đã đạt trình độ phổ cập tiếng Việt phổ thông như tôi khó có cách hiểu khác.

Hay là ông có ẩn ý gì khi dùng chữ “phải” đó?

Hy vọng là báo chí trích dẫn lời ông Viện trưởng chưa chính xác chứ ý ông không phải là như vậy.

Và hy vọng sau lần sửa đổi sắp tới,với sự kế thừa tích cực những mặt ưu việt nhất của bản Hiến pháp 1946, chúng ta sẽ có một bản Hiến pháp tiến bộ nhất, mềm dẻo nhất, năng động nhất, dân chủ nhất, hợp lòng dân nhất và có sức thu hút đại đoàn kết dân tộc một cách mạnh mẽ nhất so với bốn bản Hiến pháp mà chúng ta đã biết từ trước tới nay.

3 Responses to Đại đoàn kết dân tộc phải là mục tiêu của một bản Hiến pháp tiến bộ

  1. Quoc Nguyen says:

    Rất mong bác viện trưởng viện nghiên cứu lập pháp đọc được bài này để xem bác ấy phản biện thế nào…hè hè.

  2. Pingback: Sửa Hiến pháp: Điều quan trọng không phải là giảm quyền của ông này hay tăng quyền cho ông kia! « Hahien's Blog

  3. Pingback: Nhân bàn về hòa giải dân tộc – Xin đừng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược! | Hahien's Blog

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: