Niềm an ủi ấy sẽ kéo dài bao lâu?

Hà Hiển

Niềm an ủi tự nhiên

Vẫn biết có gì đó thật là không phải khi lấy sự đau khổ của kẻ khác làm niềm an ủi cho bản thân mình nhưng có một sự thật là rất nhiều người Việt Nam, dù là bất mãn nhất đối với xã hội hiện tại, cũng cảm nhận được một niềm “an ủi” tự nhiên khi họ so sánh cuộc sống của minh với cuộc sống khốn khổ của những người dân Bắc Hàn.

Và nếu lấy tiêu chí “đủ cơm để ăn, đủ áo để mặc” làm thước đo cho mức độ của việc đảm bảo nhân quyền theo tiêu chuẩn Việt Nam – tạm mã hoá là   “NQ/ TCVN” –  như ý kiến của Thượng tướng  Nguyễn Văn Hưởng – cái tiêu chí mà hệ thống các nhà tù ở Thụy Điển, Đan Mạch hay ở nhiều nước Bắc Âu khác có thể tự hào là đã đạt tới từ lâu rồi cho các tù nhân của nó  – , thì thành tích nhân quyền của  nước ta có thể vẫn là một dấu son sáng chói so với những nơi như Bắc Hàn. Và tôi chia sẻ cái cảm giác rùng mình khi “ngoái đầu lại” nhưng không che giấu được một niềm vui của tác giả bài viết  Reserpine và huấn luyện viên bóng đá (*) khi anh so sánh sự túng thiếu của những người Bắc Hàn với hoàn cảnh của chính anh (và của chúng ta) vào cái thời kỳ cách đây chưa xa: “chỉ ngoái đầu lại một chút thôi, tôi thấy hình ảnh tôi qua người bác sĩ Bắc Hàn tội nghiệp nọ. Cũng đi bơm mực từng cây bút bi, cũng xuýt xoa sung sướng với cái ống nghe Trung Quốc mạ kền sáng loáng, cũng ngẩn người ra khi thấy ánh điện chói lòa ở tháp Effeil trong chuyến xuất ngoại đầu tiên… “ (đoạn trích trong bài viết Reserpine và huấn luyện viên bóng đá của tác giả Dr. Nikonian).

Đáng vui lắm chứ khi hiện nay dân xứ mình nhìn chung đã không còn khổ nhục như những người dân ở cái xứ Bắc Hàn khốn khổ nọ…

Chẳng biết mèo nào cắn mu nào?

Nhưng tôi e rằng cái sự vui mừng có được bằng sự so sánh với nỗi đau khổ của kẻ khác ấy sẽ không kéo dài được lâu.

Dân tộc Triều Tiên vĩ đại, không phân biệt là Bắc hay Nam, là dân tộc có một bề dày văn hóa và  lịch sử đáng nể với 5000 năm dựng nước và giữ nước không dễ gì khuất phục trước nỗi tủi nhục và sự nghèo hèn mà ngôi sao Hàn Quốc sáng chói trên bầu trời Đông Bắc Á là một ví dụ. Với truyền thống ấy lại có một nền tảng kinh tế,chính trị và văn hóa tiên tiến đã được hình thành vững chắc ở phia nam, không sớm thì muộn, cả dân tộc vĩ đại này từ nam tới bắc cũng sẽ cùng nắm tay nhau hòa nhập nhanh chóng vào thế giới văn minh để trở thành một nước Triều Tiên thống nhất, văn minh, hùng mạnh và yêu chuộng hòa bình, bất chấp những mưu ma chước quỷ của thế lực ngoại bang nổi tiếng thâm hiểm đang giễu võ dương oai xưng hùng xưng bá.

Còn Việt Nam của chúng ta rồi sẽ đứng ở đâu?

Nam Hàn hiện nay đã vượt xa Việt Nam về cả sự giàu có và độ văn minh, và theo đánh giá của người viết bài này thì họ đã vượt trước chúng ta với khoảng cách không thể dưới 50 năm.

Còn khoảng cách giữa Việt Nam và Bắc Hàn là bao nhiêu? Nếu chỉ lấy yếu tố kinh tế ra để xem xét thì cứ tạm cho là Việt Nam đã vượt trước Bắc Hàn 24 năm – nếu lấy mốc là năm 1986 là khi VN bắt đầu thực hiện chính sách đổi mới về kinh tế cho đến nay –  Còn nếu cộng đại số tất cả mọi yếu tố khác như nền tảng đạo đức xã hội, văn hóa, thể thao, khả năng quốc phòng, tính tự tôn dân tộc… thì khoảng cách này có thể còn được rút ngắn nhiều thêm nữa.

Cứ như tình hình hiện nay thì giả sử sau 20 năm nữa (nhiều khả năng là ít hơn) Bắc Hàn và  Nam Hàn trở thành một quốc gia thì vào thời điểm ấy Nam Hàn chắc sẽ càng bỏ xa Việt Nam hơn nhiều so với bây giờ, có lẽ khoảng 100 năm,  nếu lúc ấy chúng ta vẫn tiếp tục mò mẫm trên con đường “mới mẻ nhưng… chưa có tiền lệ” như hiện nay. Cứ cho là vào thời điểm bắt đầu  thống nhất với Nam Hàn, Bắc Hàn vẫn giẫm chân tại chỗ còn chúng ta vẫn cứ phát triển với tốc độ ì ạch như bây giờ thì với sự dìu dắt của người anh em phía nam đã tiến xa hơn chúng ta 100 năm về trình độ phát triển về mọi mặt, người viết bài này tin rằng Bắc Hàn cùng với cả nước Triều Tiên thống nhất lúc ấy cũng sẽ bật lên vượt hẳn Việt Nam một khoảng cách rất xa trong một thời gian rất ngắn. Tất nhiên, điều này chỉ diễn ra khi sự thống nhất diễn ra xuôi chiều theo hướng “Bắc Hàn sẽ trở về trong vòng tay của những người anh em Nam Hàn”, chứ không thể theo chiều ngược lại.Nhưng tôi xin cá với tất cả các bạn rằng sẽ chỉ có một kịch bản xuôi chiều này và chỉ một mà thôi.

Ở lĩnh vực nào cũng vậy, khi ở trình độ rất thấp mà “xóa bàn làm lại” rồi lại được một người anh em văn minh tiên tiến dìu dắt những bước đi cơ bản một cách thân tình (vì họ là những người anh em cùng một giòng máu thực sự) thì người ta sẽ tiến bộ vượt bậc và sẽ sớm bỏ xa những kẻ có thể lúc đầu ở bước phát triển cao hơn nhưng lại khập khiễng chân thấp chân cao với nền tảng cơ bản vừa thiếu hụt lại vừa chắp vá theo một mô hình không thể nói là tiên tiến của bọn người LẠ khác máu tanh lòng.  Cái sự thiếu căn bản đã rất khó chữa,  cái sự hư hỏng lại càng khó chữa hơn nhiều!

Chính vì thế mà người viết bài này rất muốn đi du lịch Bắc Hàn ngay bây giờ, sợ một vài năm nữa người ta phát triển và tiến bộ nhanh quá thì không còn cái gì lạ để xem. Chỉ e rẳng lúc ấy xứ mình vẫn còn là một trong số một vài “kỳ quan” theo nghĩa “hiếm muộn” như vậy để thiên hạ kéo đến xem thì buồn biết mấy!

HH

__________________________________________________________________________________________

(*) Bài viết của Dr. Nikonian:

Reserpine và huấn luyện viên bóng đá

Tác giả:   Dr. Nikonian

Đọc được cái tin quái gở này từ VietnamNet: Sau Worlcup, HLV đội Triều Tiên phải làm… thợ xây:

Báo Dailymail ngày 31/7 cho biết, một cuộc họp bí mật kéo dài 6 tiếng với sự tham gia của hơn 400 quan chức chính phủ, các vận động viên và sinh viên đã diễn ra ở Bình Nhưỡng hôm 2/7. Tại đó, các cầu thủ thuộc đội tuyển quốc gia và HLV Kim Jong-hun bị buộc phải nói về những sai lầm của mình trong các trận đấu ở vòng bảng World Cup.
Sau đó, họ phải đứng trên sân khấu để hứng chịu sự chỉ trích của các vận động viên và các sinh viên. Cuối cùng, các cầu thủ bị buộc phải chỉ trích HLV của họ.
Nguồn tin cho biết, chủ đề của cuộc tranh luận lớn này là “chỉ trích những người đã phản bội lại sự tin tưởng của Kim Jong-un”, con trai và là người kế nhiệm Kim Jong-il.
Sau chiến thắng tại vòng loại World Cup, Đảng Lao Động Triều Tiên đã tổ chức ăn mừng toàn quốc với khẩu hiệu: “Thế hệ trẻ, thành công của Kim Jong-un”.
Tuy nhiên, kết cục thua 7-0 trước Bồ Đào Nha đã bị coi là một nỗi nhục lớn khi Đài truyền hình Quốc gia Triều Tiên lần đầu tiên phá lệ, quyết định truyền hình trực tiếp trận đấu này.
Được biết, hai cầu thủ đang chơi cho các đội tuyển ở Nhật Bản là Jong Tae-se và An Yong-hak đã không có mặt trong cuộc họp. Cả hai đã chạy trốn sang Nhật ngay sau giải đấu.
Một nguồn tin tình báo nhận xét rằng, lần xử phạt này đối với các cầu thủ là khá nhẹ. “Trong quá khứ, các vận động viên thi đấu không tốt còn bị đưa đến các trại tù”.

Tự dưng lẩn thẩn nhớ lại chuyện này:

Cách đây không lâu lắm, chừng 1-2 năm gì đó, ngẫu nhiên tôi có hẹn khám một người Bắc Hàn. Không biết lai lịch của ông ta là ai, nhưng ắt là một VIP. Họ đi một đoàn 4 người, chỉ để khám bệnh cho ông VIP nọ. Giữa đám đông tấp nập của một buổi sáng đầu tuần, họ nổi bật lên vì cả 4 người đều mặc đồ đại cán màu xanh đen, giống nhau từ chất liệu cho đến kiểu dáng. Mặt họ xám xịt, khắc khổ. Trong đó, có một người đàn ông nhận mình là bác sĩ của vị khách VIP nọ. Anh ta nói tiếng Anh, không xuất sắc lắm nhưng cũng đủ hiểu được là xếp của anh ta đang được uống Reserpine để điều trị cao huyết áp.

Kim Jong Nam, con trai lãnh tụ Kim Chính Nhật

Lạy Chúa, lạy Phật, lạy cha, lạy mẹ! Dễ có đến hơn 20 năm, tôi mới có dịp nghe lại cái tên reserpine này. Loại thuốc mà trong những năm đói khó vẫn được cho bệnh nhân cao huyết áp uống hàng loạt. Vì không còn thứ nào khác. Nó rẻ như bèo, và gây loét dạ dày, trầm cảm trên kha khá bệnh nhân dùng nó. Không ngạc nhiên nếu reserpine đã bị xếp xó trên lâm sàng và các sách giáo khoa dược học. Ở Việt nam bây giờ, tìm được một viên reserpine ắt khó hơn mò kim đáy biển.

Reserpine đã là “đồ cổ”, bên cạnh những tiến bộ vũ bão về dược lý trong điều trị cao huyết áp trong 20 năm qua. Vậy mà một VIP Bắc Hàn vẫn uống nó đều đều trong nhiều năm (?). Tội nghiệp!

Nhưng không đáng thương bằng người đồng nghiệp Bắc Hàn không quen biết kia. Trời đất, anh ta xin phép, rón rén cầm thử cái ống nghe của tôi. Anh sung sướng, xuýt xoa như cầm một bảo vật, xoay qua xoay về ngắm nghía. Ừ, thì đồng ý là cái ống nghe đó là đồ hiệu, Littmann của Mỹ hẳn hòi. Nhưng một chú sinh viên nhà nghèo nào ở Sài gòn này cũng có thể nhịn ăn sắm nó không mấy khó khăn, khác với sự thèm thuồng của thế hệ chúng tôi hồi đó. Nó đẹp và tốt, nhưng không quá đắt, so với thu nhập của sinh viên bây giờ. Nó chỉ là một y cụ, thay vì một món hàng hiệu để sung sướng, hãnh diện.

Thật lòng, nếu cái ống nghe đó không phải là một kỷ niệm, tôi đã tặng nó cho người đồng nghiệp nọ. Đang phân vân, chợt thấy ánh mắt anh ta đáp xuống đám viết bi lăn lóc trên bàn. Tôi gom lại thành một bó, đưa hết cho anh ta. Trời ạ, thấy anh ta mừng rỡ, lắp bắp thank you mà bắt đỏ mặt. Có đáng gì đâu, mớ bút bi xanh xanh đỏ đỏ đó, thưa đồng nghiệp!

Khi  những người Bắc Hàn đã ra khỏi phòng, tôi đã thừ người mất một lúc. Trời đất sẽ tru diệt người viết, nếu như tôi kể lại chuyện này với hàm ý chế diễu. Quen tiếp xúc với những đồng nghiệp Nam Hàn chỉnh chu, lịch lãm, tôi chưa một lần gặp gỡ những người anh em đói nghèo, túng thiếu của họ. Mà rõ dở hơi, nếu như tôi ngạc nhiên, hay làm bộ kinh ngạc về sự thèm khát do túng cực của những con người này. Chỉ ngoái đầu lại một chút thôi, tôi thấy hình ảnh tôi qua người bác sĩ Bắc Hàn tội nghiệp nọ. Cũng đi bơm mực từng cây bút bi, cũng xuýt xoa sung sướng với cái ống nghe Trung Quốc mạ kền sáng loáng, cũng ngẩn người ra khi thấy ánh điện chói lòa ở tháp Effeil trong chuyến xuất ngoại đầu tiên…

Tôi đã là họ, họ đã là tôi trong quá khứ. Có xa xôi gì đâu?

Nhưng liệu rằng, những con người khốn khổ kia, có còn mãi tự hào về đất nước “tươi đẹp”, với lãnh tụ tóc bờm của họ? Bao nhiêu người trong số họ, vẫn rất tự tin phỉ nhổ phần còn lại của thế giới? Hay thật thà, ung dung mà đấu tố người huấn luyện viên đáng thương nọ!

Thế mới biết sức mạnh ghê gớm của một ý thức hệ, dù ngông cuồng và quái gở!

Nguồn: Blog Dr.  Nikonian

7 Responses to Niềm an ủi ấy sẽ kéo dài bao lâu?

  1. Dr. Nikonian says:

    Được bác “mắng vốn” kiểu này, thằng em vinh hạnh quá. Hi hi!

    • hahien says:

      Đâu dám “mắng mỏ” gì đâu! Phải cám ơn vì cái entry rất thú vị của BS mới đúng, để có nhiều thứ hay mà nhâm nhi nhậu lai rai he he.

  2. Lê Mai says:

    Gần đây anh có nhiều bài viết rất tốt, hay, đã đăng trên BBC, talawas hay boxitvn, tôi đều đã đọc. Ý tứ sắc sảo, cái nhìn đa chiều, sự dí dỏm cần thiết…Chúc ngòi bút của anh ngày càng sắc bén!

    • hahien says:

      Được Bác Lê Mai, một người có những bài viết phân tích về lịch sử và thời cuộc rất sâu sắc, động viên như thế thì em càng có hứng để viết. Cám ơn Bác rất nhiều.

  3. Quoc Nguyen says:

    Nếu có tuyến du lịch đến Bắc Hàn XHCN anh em thì em cũng cố làm một chuyến…hehe
    Em cũng tin là đất nước Triều Tiên, không sớm thì muộn, cũng sẽ thống nhất như hai miền của nước Đức.
    Cũng như Đông Đức về với Tây Đức, nếu Bắc Hàn trở về trong vòng tay của những người anh em Nam Hàn thì đó là thắng lợi của cả dân tộc Triều Tiên chứ không phải chỉ là chiến thắng riêng của Nam Hàn.

    • Hahien says:

      QN nói quá đúng. Mình không tin là 1 dân tộc vĩ đại như dân tộc Triều Tiên lại không nhận ra 1 điều đơn giản như vậy. Không ai thương mình bằng đồng bào máu mủ ruột thịt mình. Nam hay bắc thì cũng là anh em. Chẳng có lý do gì liên minh với bên ngoài để chống lại chính đồng bào, anh em mình.

      Tất nhiên, thế lực ngoại bang nổi tiếng thâm hiểm bên ngoài không bao giờ mong muốn nhìn thấy Nam Bắc Triều Tiên đoàn kết thống nhất thành 1 khối. Người Triều Tiên phải tỉnh táo để tự làm chủ vận mệnh của mình.

      Nếu Bắc Hàn trở về trong vòng tay của người anh em phía Nam thì đúng là đại phúc cho dân tộc Triều Tiên, đại phúc cho cả con cháu chắt của ông Kim Chính Nhật và các nhà lãnh đạo Bắc Hàn hiện nay nữa. Mong các ông nghĩ đến tương lai tươi sáng con cháu chắt của các ông hơn là cái ghế quyền lực của các ông. Vì dù hiện tại các ông có cuộc sống vương giả đến mấy thì cuộc đời của các ông cũng chẳng còn mấy nữa. Biết nghĩ đến con cháu chắt mình thì sẽ biết hành động thế nào cho phải.

  4. Nguyen Le Quyen says:

    Đọc mà thấy rơi nước mắt, đau lòng cho họ và cũng cho chính bản thân mình, cám ơn bạn Dr. Nikonian nhé. Những bài viết này làm cho mình thấy cần phải mạnh mẽ hơn. Can đảm không thể chỉ xây trong một hai ngày, khi nào còn sợ hãi thì con người còn đau khổ nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: