Từ bài viết của Đỗ Ngọc Bích – xin đừng tạo thêm những vết thương

Hà Hiển

Trong những ngày tháng  Tư lịch sử này, thật vừa buồn lại vừa tức giận khi đọc phải bài viết của 1 tác giả có tên là Đỗ Ngọc Bích trên trang BBC tiếng  Việt.

Đại đa số mọi người, cũng như tôi, đều cho rằng ĐNB đã thiếu những kiến thức xã hội sơ đẳng khi “kiến giải” những vấn đề lớn liên quan đến lịch sử, dân tộc và quốc gia. Thiết nghĩ không cần phải nói nhiều thêm về  điều này ở đây khi mà  những bài viết của rất nhiều bậc trí thức và học giả có uy tín đã phân tích khá đầy đủ, trong đó có những bài học chứa đựng những kiến thức về xã hội và lịch sử tối thiểu mà tác giả là những bậc thầy thực sự đã phải mất công dạy lại cho một cô học trò đã dốt lại còn ăn nói liều mạng.

Nhưng tôi không đồng ý với một số người, trong khi phê phán những quan điểm độc hại của ĐNB lại đưa ra câu hỏi có tính suy luận rằng Đỗ Ngọc Bích hẳn phải là một người Hoa xa xứ Trung Quốc  hay tác giả là người có dòng máu TQ thì mới có quan điểm như thế?

Cách suy luận như thế có thể sẽ làm tổn thương rất nhiều người Hoa đã và đang chọn mảnh đất VN làm nơi sinh ra và lớn lên trong nhiều đời nay. Tôi biết có rất nhiều người Hoa ở Việt Nam vẫn luôn tự coi mình là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam, và họ cũng có ý thức bảo vệ danh dự và chủ quyền quốc gia của Việt Nam. (*)

Sự tổn thương đó của những người Việt gốc Hoa yêu nước  Việt có thể cũng chẳng kém gì so với sự tổn thương mà hàng triệu người Việt đang tha hương nơi xứ người sau biến cố xảy ra vào những ngày này cách đây 35 năm cảm thấy khi họ gặp phải câu hỏi có tính suy diễn rất hỗn láo của bà ĐNB rằng “không rõ là họ bài xích Việt Nam và Trung Quốc là do sự thù hằn nội chiến đó (tức là cuộc chiến trước năm 1975 – HH), hay là thực sự muốn bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam, đau xót uất hận khi thấy Việt Nam “mất đất”?”

Toát lên từ bài viết của ĐNB, cùng với một loạt những quan niệm sai trái và ngô nghê về lịch sử và xã hội như rất nhiều người đã chỉ ra và phê phán, là sự lẫn lộn khái niệm “dân tộc”, theo nghĩa là 1 cộng đồng người cùng gắn bó với nhau để tạo lập, xây dựng và phát triển nên 1 quốc gia chung, với các khái niệm hẹp hơn là những chủng tộc hay sắc tộc riêng biệt.

Thực ra cụm từ “dân tộc” trong tiếng Việt (cũng như nation trong tiếng Anh) cũng dùng đề chỉ 1 quốc gia (country) hoặc đã bao hàm “nhân dân” nói chung của một nước, mặc dù trong nhiều ngữ cảnh nó cũng có thể được dùng để nói về “chủng tộc” (race). Nhưng khi lý giải nhữngvấn đề đang tồn tại và phát sinh trong quan hệ giữa các nước như quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, khái niệm “dân tộc” có lẽ phải được hiểu theo phạm trù đầu tiên là “quốc gia” thì  chính xác hơn. Và nếu như đúng là có một thứ gọi là “anti-China nationalism” (như bà ĐNB đã mở ngoặc là “chủ nghĩa dân tộc bài Trung”)  thì nếu nó được diễn giải rõ hơn (và hẳn như thế thì đúng hơn)  như là một thứ “chủ nghĩa quốc gia” (**) thì có thể đã làm cho người ta tỉnh táo hơn để tránh sa đà vào những tranh cãi về  huyết thống, chủng tộc hay nguồn gốc của các dân tộc… là những chuyện không nhất thiết phải gắn với việc bảo vệ danh dự hay chủ quyền quốc gia.

Khi nói những điều trên, người viết bài này cũng không có ý phủ nhận rằng sự khác biệt về chủng tộc là nguy cơ tiềm tàng của chủ nghĩa ly khai đã phá nát sự toàn vẹn lãnh thổ của nhiều quốc gia và chúng ta phải hết sức cảnh giác với nó.  Nhưng liệu những tình cảm sắc tộc hay chủng tộc có biến thành chủ nghĩa ly khai hay không phụ thuộc rất nhiều vào những liên kết tạo nên nền tảng quốc gia là bền chặt hay lỏng lẻo, thế nước mạnh hay suy, cái tâm và bản lĩnh của nhà cầm quyền trước những vấn đề liên quan đến chủ quyền và danh dự quốc gia, nền tảng giáo dục và ý thức cộng đồng…,  trong đó có nhân tố rất quan trọng là người ta có quan tâm vun đắp cho sự đoàn kết của đại khối quốc gia hay chỉ  vô tình hay hữu ý kích động những tình cảm phe nhóm hay khoét sâu thêm những vết thương của dân tộc.  Nhưng đây là cả một câu chuyện dài khác… (***)

Việc bác bỏ những ý kiến không có cơ sở về nguồn gốc của người  Việt Nam và những ý kiến sai lạc khác về chính trị và lịch sử thể hiện trong bài viết của  ĐNB là hết sức cần thiết. Nhưng nếu chúng ta cũng lại quá sa vào vấn đề nguồn gốc và huyết thống dân tộc như cách đặt vấn đề của ĐNB, cho dù để phản bác lại những quan điểm độc hại của bà ta, thì coi chừng cách tiếp cận vấn đề như vậy vừa không trúng đích, vừa có nguy cơ  cũng mắc sai lầm. Và sai lầm theo cách này cũng có thể gây tác hại không kém vì nó có thể gây ra sự chia rẽ không cần thiết trong lòng quốc gia, tạo ra thêm những vết thương không đáng có trong lòng dân tộc, nếu như chúng ta vẫn (và hẳn phải là như thế) coi những người Việt gốc Hoa đã sinh ra, lớn lên và gắn bó máu thịt với Tổ quốc Việt Nam hàng bao đời nay, cũng như đồng bào hải ngoại mà trái tim vẫn luôn hướng về đất nước dù chính kiến có khác nhau,  cũng là một bộ phận không thể thiếu được của đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam.

—————————————————————————-

(*) Xin mời các bạn đọc lại 1 bài viết tâm huyết của 1 nhà báo gốc Hoa, cựu TBT Báo  Lao Động:    http://www.talawas.org/?p=10367

(**) Ví dụ như ông Lý Quang Diệu, một người gốc Hoa đã có công rất lớn trong việc xây dựng nên 1 cộng đồng quốc gia bao gồm cả người  gốc Hoa và không phải gốc Hoa có cùng chung 1 ý thức, 1 tinh thần “Singaporean nationalism” rất mạnh. Xin mời đọc thêm bài viết cũng trên blog này:   Tôi không phải là người  Trung Quốc!

(***) Nhân những ngày cuối tháng  Tư lịch sử, mời các bạn đọc thêm 1 bài viết rất đáng đọc của Nhà văn Dạ Ngân:  35 năm quá dài


————————————————————————–

Bài viết của “tiến sỹ” Đỗ Ngọc Bích:

Một cách nhìn khác về tinh thần dân tộc

Trong vài năm gần đây, người dân Việt Nam, ở trong nước cũng như ở hải ngoại thường lên tiếng bài xích nhà nước cộng sản Việt Nam, bênh vực những blogger dũng cảm đấu tranh vì Hoàng Sa – Trường Sa, rên rỉ rằng nhục quá vì Việt Nam dần dần cứ dâng đất cho Trung Quốc v.v.

Dân Việt Nam ở hải ngoại, đặc biệt là những người thuộc chính quyền Việt Nam Cộng Hòa phải tị nạn sau biến cố tháng 4/1975 ‘ghét’ nhà nước cộng sản Việt Nam và nhà nước cộng sản Trung Quốc từ xưa thì rõ rồi.

Trung quốc đã hỗ trợ Bắc Việt Nam rất lớn trong cuộc chiến tranh Việt Nam, ‘đánh bại’ người Mỹ và ‘lật đổ’ chính thể Việt Nam cộng hòa.

Vì vậy không rõ là họ bài xích Việt Nam và Trung Quốc là do sự thù hằn nội chiến đó, hay là thực sự muốn bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam, đau xót uất hận khi thấy Việt Nam “mất đất”?

Song những người dân có tri thức ở trong nước, những blogger gần đây gặp vấn đề về chính trị mà phần đông là những thanh niên đầy tâm huyết và lý tưởng thì có lẽ khác.

Họ có vẻ như không bị ảnh hưởng bởi tư tưởng chống Cộng, chỉ đơn giản là yêu nước thôi. Thế mới có chuyện đáng bàn.

Chuyện đáng bàn

Những thanh niên này hầu hết đều lớn lên vào những năm 1980, chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa dân tộc có điều khiển của nhà nước Việt Nam sau cuộc chiến tranh biên giới 1979, bài xích Trung Quốc, tố cáo Trung Quốc ‘hơi nhiều.’

Họ không nhận ra được rằng Việt Nam thực ra cũng là một phần trong da thịt của Trung Quốc, chia sẻ nguồn gốc văn hóa và tư tưởng, và nhận được khá nhiều ân huệ từ Trung Quốc trong suốt hơn 20 năm chiến tranh (1950-1975).

Cho dù Trung quốc giúp Việt Nam là vì tính toán chính trị của họ, được giúp đỡ để chiến thắng cũng là điều tốt mà ‘mình nên nhớ’. Câu “yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng” trong tình huống này có lẽ đúng.

Điều này làm tôi liên tưởng tới hàng vạn người Trung Quốc trong những năm 1990 đã là nạn nhân của cái gọi là “state-controlled nationalism” (chủ nghĩa dân tộc có sự điều khiển) khi họ đấu tranh lên án Nhật vì những điều đã xảy ra trong chiến tranh thế giới thứ II, đòi công bằng và chủ quyền với Nhật Bản.

Họ cũng đã bị công an Trung Quốc đàn áp, bịt miệng vì khi đó nội các Trung Quốc đang muốn giải quyết “ngoại giao cấp cao” với Nhật Bản và không muốn làm mất lòng các nhà đầu tư Nhật Bản.

Những thanh niên đó đã quá bị ảnh hưởng bởi tư tưởng chống Nhật trong Trung Quốc những năm dưới quyền Mao.

Khi tình hình đất nước thay đổi, họ không thay đổi kịp. Mao đã từng tuyên truyền rằng trong vụ thảm sát Nam kinh, hàng chục vạn người Trung Quốc đã bị giết, nhưng gần đây con số thống kê đó đã được đem ra xem xét lại về tính xác thực của nó.

Những blogger của Việt Nam bị bắt giữ gần đây cũng vậy. Họ không thích nghi theo kịp được môi trường ngoại giao giữa Việt Nam và Trung Quốc trong những năm 1990, vẫn tiếp tục sống trong cái “anti-China nationalism” (chủ nghĩa dân tộc chống Trung quốc hay bài Trung) của những năm 1980.

Câu hỏi đặt ra

Bản đồ 'lưỡi bò'Bản đồ hình ‘lưỡi bò’ được cho là bằng chứng về chiến lược và tham vọng của Trung Quốc trên Biển Đông.


Có một câu hỏi đặt ra là “Tại sao người dân thanh niên trí thức Việt nam có tư tưởng phê phán, sẵn sàng nghi ngờ, bác bỏ những điều mà nhà nước Việt Nam đang tuyên bố và thi hành, mà lại không sẵn sàng phê phán chính hiểu biết về lịch sử của họ hay những điều mà nhà nước Việt Nam tuyên bố và thi hành từ 50 năm trở lại đây?”

Chúng ta quen nghe “Lịch sử Việt Nam 4.000 năm dựng nước,” liệu có bao giờ tự hỏi xem cái con số 4.000 ngàn năm ấy lấy ở đâu ra? Liệu có đúng như vậy không? Mảnh đất Việt nam có hình thù thế nào trước thời Triệu Vương?

Một thực tế là lịch sử Việt Nam suốt hơn 2.000 năm từ thời Triệu Đà đến thời Nguyễn, cho dù thỉnh thoảng có tuyên bố “Sông núi nước Nam, Vua Nam ở,” thì Việt Nam vẫn luôn là một phần của Trung Quốc.

Người dân Việt Nam bắt nguồn từ Trung Quốc, Vua của Việt Nam cũng khởi tổ từ người Trung Quốc, coi vua Trung Quốc như anh như cha… từ Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, hay Lý Công Uẩn, rồi các gia tộc họ Trần, Lê, Nguyễn, v.v…

Chúng ta đã bao giờ tự hỏi mình xem lịch sử Việt Nam mà chúng ta học có đúng là lịch sử không?

Những blogger đấu tranh cho chủ quyền lãnh thổ đã bao giờ đọc Đại Việt Sử Ký (Lê Văn Hưu), Đại Việt Sử Lược (tác giả khuyết danh thời Trần), hay Đại Việt Sử Ký Toàn Thư (Ngô Sĩ Liên), hay Việt Nam Sử Lược (Trần Trọng Kim,) ở dạng nguyên bản, chưa qua biên soạn, cắt xén chưa?

Họ tin rằng Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Việt Nam trên cơ sở nào, hay chỉ biết thế từ sách giáo khoa lịch sử Việt Nam và từ các thông tin trên đài báo chính thống của Việt Nam lưu hành từ sau năm 1975?

Từ khi nào?

Biểu tình về Hoàng Sa - Trường SaMột cuộc biểu tình của thanh niên trong nước đòi chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa.

Chúng ta coi Trường Sa và Hoàng sa thuộc về Việt Nam từ khi nào?

Hiệp ước Tự Đức hiến đất Cochinchina cho Pháp (1862), Hiệp ước nhà Thanh thỏa hiệp với Pháp về quyền cai trị An-nam và Ton-kin (1885), hay các tuyên ngôn độc lập tự chủ sau này có nhắc đến chủ quyền của mấy cái đảo ấy không?

Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa có bao giờ tuyên ngôn chủ quyền các đảo đó không, hay chỉ mãi đến năm 1974 mới điều hải quân ra trấn giữ và bảo vệ? Chúng ta đã bao giờ dành thời gian nghiên cứu xác nhận thông tin trước khi đấu tranh đòi chủ quyền chưa nhỉ?

Chỉ biết là bắt đầu từ đầu thập niên 1970, khi giá trị của dầu mỏ trở nên rõ ràng, khi thông tin về trữ lượng dầu ở mấy đảo đó được xác nhận, và người ta nhận ra tầm quan trọng của việc xây dựng sân bay, điểm cất cánh trung chuyển và căn cứ quân sự ở Đông Nam Á, thì một loạt 6, 7 nước cùng xông vào nhận nó là của mình với những “bằng chứng lịch sử” đáng ngờ.

Xét cho cùng, đất nước Việt Nam, lãnh thổ Việt Nam hiện nay có được là nhờ sự “mở mang bờ cõi” Nam tiến vào lãnh thổ Chiêm Thành, Khơ-me.

Lịch sử là vậy, đất đai dân cư di dời, sở hữu chuyển đổi, do thỏa thuận cũng như do xâm lấn.

Rút cục, có thể nói chủ nghĩa dân tộc mù quáng đôi khi cũng tai hại không kém gì chủ nghĩa bành trướng đế quốc vậy.

Đỗ  Ngọc  Bích

(Nguồn:  BBC tiếng  Việt)

——————————————————————————————-

Và bài viết dưới đây cũng là của một người cùng giới và  cùng lứa tuổi với nữ tác giả bài viết trên nhưng nếu so sánh về tầm hiểu biết giữa 2 người thì có lẽ là cả một trời một vực:

Nhân vụ “TS Đỗ Ngọc Bích”, nhớ lại vài nguyên tắc báo chí

“Một cách nhìn khác về tinh thần dân tộc” là tựa đề bài viết đăng ngày 17/4 trên BBC Việt ngữ của tác giả Đỗ Ngọc Bích. Chị Bích là một Facebook friend của tôi, do đó tôi đã chú ý đọc bài này ngay hôm BBC đăng tải. Nói chung thì chỉ cần lướt qua một lần là đủ thấy bài viết sẽ gây phản ứng như thế nào trong dư luận độc giả.

Để phân tích tỉ mỉ từng ý, từng câu chữ, chỉ ra từng điểm đúng và chưa đúng về mặt học thuật, thì mất thời gian và nhiều bạn đọc của BBC đã làm rồi. Ở đây, tôi chỉ muốn nhận xét bài như một biên tập viên bình thường đọc bài của một cây viết nào đó.

Tôi không nghĩ chị Bích là “Hán gian” hay “Việt gian”, “điệp Tàu”, v.v. Nếu có thể nhận xét ngắn gọn, tôi chỉ thấy chị… dại, với tư cách một người viết. Không nói chuyện học thuật, kiến thức lịch sử, kiến thức về quan hệ quốc tế, xét thuần túy về mặt báo chí, chị Bích vi phạm một nguyên tắc quan trọng: phải hiểu tâm lý độc giả trước khi viết.

Tâm lý của độc giả, khán giả, thính giả… chúng ta nói chung là “thích những nội dung sẽ củng cố thái độ, quan niệm hiện thời của chúng ta, và ta có xu hướng phản ứng với những ý tưởng đi ngược lại niềm tin của mình. Do vậy, nhà sản xuất (chương trình truyền hình)/ người làm báo v.v. phải cẩn thận trong việc đưa ra những ý tưởng có thể sẽ “chà đạp” lên các quan niệm vốn phổ biến.” (Ron Whittaker)

Điều này có nghĩa là người viết nói chung nên tránh những chủ đề “đi ngược lại niềm tin cố hữu” của độc giả. Vì vậy, nếu bạn định viết “mặc quần là khiêu dâm, cởi truồng mới là đứng đắn” thì cần chuẩn bị tinh thần nghe chửi, tốt nhất là mua lấy cái rổ trước đã. Khi bạn đang ở Angola thì đừng dại mà gọi người dân ở đó là lũ mọi đen không có ngôn ngữ riêng, phải dùng tiếng Bồ Đào Nha, thật là thiếu bản sắc, chao ôi quả là nhục .v.v.

Ai cũng biết quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, kiểu quan hệ giữa một nước nhỏ và một nước lớn ở bên cạnh nhau (nghĩa đen), luôn luôn tiềm ẩn khả năng bùng nổ mâu thuẫn, xung đột. Không riêng Việt Nam với Trung Quốc mà tất cả các nước nhỏ ở cạnh nước lớn đều có thể bị chèn ép hoặc ít nhất cũng có tâm lý của kẻ bị bắt nạt. Tôi từng gặp một vài người Nauy rất ghét nước Nga, vì “ngày xưa chúng nó lấy đất của chúng tao”. Huống chi Trung Quốc hành xử chưa bao giờ là đàn anh, độ lượng với các láng giềng – cái này liệt kê bằng chứng ra chắc là cần cả chục công trình nghiên cứu.

Vì lẽ đó, xét về khía cạnh tâm lý, người Việt Nam rất khó tránh khỏi cảm giác ghét bỏ Trung Quốc – gần như một mối “cừu thù” nằm sâu trong tiềm thức. Chị Đỗ Ngọc Bích lại “khiêu khích” người đọc bằng một bài viết với nhiều lời lẽ đả kích như vậy, thì chưa cần biết chị nói đúng/ sai thế nào, có bị nguyền rủa, đe dọa cũng là dễ hiểu.

Cần nói rõ thêm, nguyên tắc trên chỉ áp dụng cho báo chí. Nếu chị Bích viết bài “Một cách nhìn khác về tinh thần dân tộc” và đưa lên bích báo của lớp 10A trường PTTH ABC xã XYZ gì đó, hoặc viết xong cất vào nhật ký, thì chẳng sao. Nếu chị Bích có cả một công trình nghiên cứu đồ sộ, cỡ đề tài khoa học cấp Bộ, Nhà nước… chứng minh sự lệ thuộc của Việt Nam vào Trung Quốc, tổ tiên người Việt là người Trung Quốc… thì việc phản biện xin dành cho cơ quan chủ quản và các nhà khoa học. Có điều trường hợp này thì khác hẳn, bởi chị đang viết cho một tờ báo – trang mạng của BBC Việt ngữ.

Như vậy phải chăng là nhà báo không thể viết những điều “có thể sẽ ‘chà đạp’ lên các quan niệm vốn phổ biến”? Câu trả lời tùy quan niệm mỗi người. Cá nhân tôi cho rằng nếu viết, nhà báo phải cực kỳ thận trọng, khéo léo, cân nhắc từng từ ngữ, lập luận chặt chẽ và đầy đủ căn cứ. Cần khẳng định ngay là kể cả làm như vậy cũng không đảm bảo 100% độc giả sẽ “nhất trí cao” với người viết, và nói chung các chiến hữu làm báo chắc ai trong đời cũng ít nhất một lần bị chửi te tua.

Ngoài ra, có những chủ đề nhà báo tuyệt đối không nên động vào, nếu chủ đề đó có nguy cơ rơi vào một trong các trường hợp sau: kích động bạo lực, tội ác, kích động hằn thù dân tộc, cổ vũ cho sự phân biệt đối xử dưới bất kỳ hình thức nào – kỳ thị chủng tộc, giới tính, tôn giáo, địa phương, v.v. Một người bạn (đồng tính) của tôi nói rằng, anh căm thù những tựa báo kiểu như “Giết bạn tình đồng tính”, “Hai người đồng tính giết người cướp của”, “Đêm thác loạn của gay”, “Một kiếp bị giời đầy”, vân vân và vân vân.

Chị Bích có thể nói rằng mình không phải nhà báo, tuy nhiên bài viết của chị lại là dành cho một cơ quan truyền thông đại chúng, vì vậy nếu chị không nhận lỗi thì lỗi này sẽ được “kính chuyển” từ chị sang tòa soạn. Không thể trách độc giả đã mạt sát chị. Không thể nào tuyên bố: “Tôi không đọc, không chấp nhận, và không đáp lại những lời lẽ xúc phạm thô bỉ của những người phê phán, chỉ trích tôi”.

Cuối cùng, xin chia sẻ với các bạn làm báo và không làm báo một “bí kíp” – đúng hơn là lời khuyên tôi nhận được từ một nhân vật từng phỏng vấn: “Trong hoàn cảnh Việt Nam hiện nay, người viết phải viết sao để chính quyền (buộc) phải lắng nghe, nhân dân yêu mến, và kẻ thù thì không thể lợi dụng”.

Bài viết của chị Đỗ Ngọc Bích chắc chắn không được nhân dân yêu mến, kẻ thù của Việt Nam hoàn toàn có thể lợi dụng, còn chính quyền Việt Nam ngày nay cũng như chính quyền Sài Gòn trước năm 1975 hẳn cũng chẳng vui gì.

Với một bài báo vi phạm hoàn toàn các nguyên tắc hay là tiêu chuẩn của báo chí như vậy, không hiểu tác giả viết làm chi?…

+++++

Bổ sung thêm một đoạn: Trong bài trả lời độc giả, chị Đỗ Ngọc Bích cho biết chị viết vì “muốn tìm ra nguyên cớ tại sao họ (các blogger trong nước và hải ngoại) ghét TQ và một số lãnh đạo VN đến thế, và cố gắng làm cho họ bớt thù hận, bình tĩnh, rộng lượng hơn một chút với một số bối cảnh ngoại giao Việt Trung hiện thời”. Đến đây tôi xin trở lại ý trên: Nếu viết, nhà báo phải cực kỳ thận trọng, khéo léo, cân nhắc từng từ ngữ, lập luận chặt chẽ và đầy đủ căn cứ.

Theo ngu ý của tôi thì cũng với những ý đó của chị Bích, một nhà báo rất tài năng có thể cho ra một bài viết không đến nỗi hứng một trận mưa chửi. Người viết tay nghề vừa phải thì chẳng nên liều, như nhà em thì chạy cho mau, kiểu như “các cụ” ta dạy “đã yếu đừng ra gió” ấy mà.

Đoan Trang

Nguồn:        Blog Trang the Ridiculous

9 Responses to Từ bài viết của Đỗ Ngọc Bích – xin đừng tạo thêm những vết thương

  1. Quoc Nguyen says:

    Có lẽ Đỗ Ngọc Bích là một nữ TTD mới thôi anh ạ 🙂

  2. Dr. Nikonian says:

    Như mọi khi, quan anh khi nào cũng trung dung điềm đạm, đệ xin ngả nón bái phục.

    Cảm ơn quan anh đã viết một bài rất ý nhị.

    • hahien says:

      Cám ơn bác sỹ đã có lời khen.

      Nhưng cũng phải thú thực với BS, cũng vì lúc thức thì cố gắng hết mình để “điềm đạm” thế nên nhiều đêm khi ngủ thì toàn mơ thấy mình đang chửi nhau đánh nhau thôi. Nhiều đêm năm mơ hét lên rồi đá phải bà xã nằm cạnh đó! BS có thuốc gì chữa không 🙂

  3. bài viết của đõ ngọc bích says:

    trong bài viết đã rất mâu thuận với nội dung .
    không biết tác giả cố tình hay vô ý nhưng thục tế có cần thiết như thế không ?
    Mặc dù tôi thuộc dân tộc Hoa nhưng tôi không đồng quan niệm như tác giả .
    tác giả có phải là người tìm hiểu kỹ về lịch sự việt nam không ? một người hiểu biết thực sụ rộng rãi chưa?
    sau những cuộc chiến tranh sau những gì mà đã diễn ra trước đây ,cuộc sống người dân không dẽ dàng để có được như ngày nay ,nếu như thực sư có tấm lòng yêu nước thương dân thì nên hàng gắn những vết thương xưa ,bất luận là lịch sử như thế nào ,cuộc sống hiện tại vẫn quan trọng nhất ,
    độc lập chủ quyền đã có trên bản đồ thế giới ,nếu có bất kỳ vấn đề gì thì cũng không nên dùng vũ khí báo chí để tranh luận vấn đề,
    thái lan đang diễn ra nội chiến ,và còn nhiều nước khác cũng thế ,
    chẳng lẽ tác giả muốn đồng bào mình cũng chịu những hệ lụy từ ngôn từ của mình sao .
    đấu tranh rồi giành độc lập rồi lại đấu tranh có ích lợi gì ,đến cuối cùng cũng là thay người này thế người kia cuộc sống nhân dân vẫn có tốt hơn không ? hoặc sẽ tốt hơn nhưng sẽ đánh đổi bằng gì ?
    mọi người không thấy mệt mỏi sao .hãy để những gì hiện tại về với hiện tại ,chúng tôi cần cuộc sống an bình ,đừng mượn cớ gì để mà khuất diễu lòng dân .

    • hahien says:

      Rất đồng ý với bạn rằng “nếu như thực sư có tấm lòng yêu nước thương dân thì nên hàng gắn những vết thương xưa”, nhưng chưa rõ những ý khác của bạn. Dù sao cũng rất vui khi được đón tiếp một người bạn gốc Hoa đã ghé thăm.

      Thân ái.

  4. tranhung09 says:

    Tôi có dịp sống gần người Hoa, thân thiện. Nhưng chủ nghĩa bành trướng và trịch thượng của TQ cũng từ con người mà ra? Tôi không thể kiềm chế, nên gọi ĐNB là “con ngựa cái lạc loài”. Xin lỗi đã xả giận trong nhà của bạn. Những vấn đề chính trị xã hội của đất nước ta hiện nay, nhiều người nghĩ và nói đến là muốn chửi, văng tục!

  5. hahien says:

    @ Tranhung 09 thân mến.

    Rất vui được Anh ghé thăm và xin chia sẻ nỗi bực dọc của Anh. Đúng là có rất nhiều người Hoa thân thiện và chúng ta không nên phân biệt kỳ thị mà nên quy tụ họ trong đại khối dân tộc VN bằng thái độ và hành động thiện ý của mình.

    Tất nhiên là chỉ hành động và thái độ của những người như Anh và tôi là chưa đủ. Một đất nước thực sự hùng cường, dân chủ, văn minh cùng 1 cộng đồng thân thiện sẽ có sức quy tụ rất lớn. Như tôi đã từng viết: Đất lành thì chim sẽ từ muôn phương tìm về xây Tổ Ấm. Nếu có 1 xứ sở như thế thì dù tổ tiên của người ta là ở đâu, người ta cũng sẽ rất tự hào là mình đã sinh ra và lớn lên tại cái Tổ Ấm đó.

    Rất cám ơn Anh.

  6. Pingback: Việt Nam học thói xấu của Trung Quốc: Điều không thể khác | Hahien's Blog

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: