Thương lắm!

Hà Hiển

Tình cờ lạc vào blog của một “nhà biên khảo – văn chương” và đọc được một bài viết trong đó tác giả có đề cập đến 2 chữ “văn hóa”, đồng thời có ý biểu dương một trường hợp có ông cụ đã gần đất xa trời mà còn quyết từ mặt đứa con trai chỉ vì cái chuyện bất đồng niềm tin. Vậy nên tức khí viết cái entry này, và cũng là cái “còm” cho bài viết của “nhà biên khảo” nọ:

– Đọc tiếp>

Bình luận ngắn về phát biểu của 1 chính khách

“Để kết luận sai phạm của cán bộ, nhất là cán bộ cấp cao, phải thận trọng và đúng pháp luật”

Đó là ý kiến phát biểu được VietNamNet trích dẫn lại trong một cuộc họp báo của Bộ trưởng Nội vụ Trần Văn Tuấn khi được hỏi về việc xử lý vụ “chạy chức” ở Cà Mau và vụ chủ tịch tỉnh Cao Bằng nhận 750 triệu đồng biếu xén và đã sử dụng một phần số tiền đó để “làm từ thiện”.

Câu này của ông Tuấn có thể làm cho người ta phải đặt thêm một câu hỏi khác là: “Thế thì để kết luận sai phạm của dân thường, có cần phải thận trọng và đúng pháp luật không?” Để phải hỏi thêm một câu như thế thì hẳn là câu nói của ông Tuấn còn thiếu độ chuẩn về khía cạnh pháp luật.

Đúng ra thì để kết luận sai phạm của bất cứ ai, không cứ là cán bộ hay cán bộ cấp cao, sự thận trọng và đúng pháp luật luôn là điều cần thiết.

Cũng có thể là ông Tuấn muốn nhấn mạnh rằng việc không thận trọng hay không đúng pháp luật khi xử lý những vấn đề liên quan đến cán bộ, nhất là cán bộ cấp cao, sẽ để lại những hậu quả nghiêm trọng hơn so với những việc liên quan đến dân thường.

Nhưng một câu nói tuy chưa được chuẩn mực về pháp luật nhưng lại rất thẳng thắn của một cán bộ, nhất là cán bộ cấp cao như ông Tuấn, sẽ khiến cho người ta có thể suy diễn rằng trong thực tế đã có sự phân biệt đối xử giữa dân thường và cán bộ, nhất là cán bộ cấp cao, trong những vụ việc có liên quan đến pháp luật.

Nếu đúng là như vậy thì tính chất của vấn đề còn trở nên nghiêm trọng hơn nhiều.