Nhân chuyện thầy Dương “văng tục”

Chưa bàn đến những khía cạnh khác của việc “văng tục”, nếu chỉ xét nó ở khía cạnh là một loại “ngôn ngữ  đặc biệt” so với các dạng ngôn ngữ thông thường thì việc sử dụng nó một cách phù hợp tất phải trong các ngữ cảnh có tính đặc thù.

Ngữ cảnh đặc thù, nếu nói cụ thể hơn, là 100% đối tượng người nghe hoặc thực hiện trao đổi bằng  loại “ngôn ngữ đặc biệt” ấy phải hoàn toàn hiểu, có khả năng tiếp nhận được thứ ngôn ngữ đó và tình nguyện sử dụng nó (đấy là chưa cần nói đến việc thích thú hay vui vẻ).

Đọc tiếp

Sự lợi hại của cái “Bổ Đề”

Không nói gì thì thôi, nhưng nếu ai đã chót nói ra cái gì ở những “chốn lao xao” (như trên báo hay blog) thì người ấy phải chấp nhận việc người ta nhận xét, đánh giá, trao đổi lại với mình. Cái gì đúng thì mình tiếp thu, cái gì mình thấy không đúng thì ôn hòa trao đổi lại mà không tự ái cá nhân. Đấy là văn hóa tranh luận. Càng là người nổi tiếng thì càng được (và bị) người ta soi xét nhiều hơn và ý kiến trao đổi lại cũng nhiều hơn. Đấy vừa là vinh dự đồng thời cũng là thách thức, là sức ép rất lớn lên những người nổi tiếng khiến họ phải nói năng rất cẩn thận nếu họ muốn bảo vệ uy tín cho cái tạm gọi là “thương hiệu” của mình.

Còn nếu như họ không muốn nhận cái vinh dự kèm theo sức ép này thì cách tốt nhất là họ đừng “ra gió” mà nói cái gì cả, hoặc nói ít thôi, hoặc chỉ nói về cái lĩnh vực “chuyên môn hẹp” nào đó mà họ thấy tự hào là thế mạnh của mình.

Thế nên dân gian mới có câu : “Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn, người đến chốn lao xao”

Vì thế nên nếu GS NBC chỉ chuyên tâm vào nghiên cứu toán học, chỉ nói về những bổ đề toán học mà không có những phát biểu về các vấn đề xã hội hay “phản biện” này nọ thì chắc là không có những  cuộc tranh luận vừa qua về những phát biểu của anh, vì hầu như chẳng có ai biết cái bổ đề này là cái mô tê gì, đúng sai ra sao mà tranh luận với anh. Đọc tiếp

Đôi lời cùng Ngô Bảo Châu

Những ý kiến của NBC nếu được viết thành 1 bài viết độc lập để nói về quan điểm của anh đối với “chuyện phản biện” một cách chung chung, rằng theo tôi thì thế này thế nọ thế kia thì chắc là không có gì để bàn. Nhưng vì những phát biểu ấy của anh lại được báo Tuổi Trẻ  đặt trong ngữ cảnh của những hoạt động phản biện rất cụ thể như   “Gần đây phong trào phản biện của giới trí thức ngày càng sôi nổi” hay “Năm qua là năm có nhiều hoạt động phản biện của giới trí thức trong nước cũng như ngoài nước”, thì những phát biểu ấy của NBC sẽ được suy luận là có ngụ ý bình luận về những hoạt động phản biện cụ thể ấy. Đọc tiếp

Ngô Bảo Châu và sự “tỉnh táo”

Ngô Bảo Châu: "Bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do"

Bài trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ (*) của GS Ngô Bảo Châu (NBC) vừa mới rồi lại tạo ra một làn sóng tranh luận “sôi sùng sục” (chữ của nhà văn Nguyễn Quang Lập) trong cư  dân mạng.

Theo tôi thì toàn bộ ý kiến của NBC, nếu thành 1 bài viết độc lập, thì chắc cũng không có gì đặc biệt để bàn.

Ví dụ như cái đoạn sau đây:

“Cá nhân tôi thường tránh bàn luận các vấn đề mà tôi không biết rõ. Tôi quan tâm nhiều hơn tới những lĩnh vực mà tôi có thể trực tiếp tham gia hành động thay vì chỉ nêu ý kiến. Nhưng tôi cho rằng việc đưa ra các phản biện có lập luận chặt chẽ là những đóng góp lớn cho xã hội, cho đất nước của giới trí thức. Tuy nhiên, trước khi lên tiếng về một vấn đề nào đó, người trí thức hơn ai hết cần phải hết sức ý thức về ảnh hưởng của nó.” Đọc tiếp

Ai mới là vô trách nhiệm?

Trong tuần đầu của năm mới 2012 vẫn xảy ra hàng loạt các vụ cháy xe ô tô và xe máy tại  nhiều tỉnh trong cả nước như  Bắc Ninh, Quảng Bình, Tuyên Quang, Hà Nội , Hải Phòng.

Dư luận nóng ruột  vì các “cơ quan chức năng” vẫn chưa đưa ra được kết luận chính thức nào về nguyên nhân của các vụ cháy nổ này đến nỗi Báo Tuổi Trẻ phải mở một cuộc “giao lưu trực tuyến” nhưng kết quả của cuộc giao lưu này cũng không làm điều gì sáng tỏ hơn, nếu không nói là một số không tròn trĩnh, khi mà các “chuyên gia” vẫn chỉ đưa ra những lời bình chung chung về các khả năng xảy ra các vụ cháy xe vừa qua, nghĩa là vẫn chỉ là các phỏng đoán mò.

Đọc tiếp

Thương tiếc Vaclav Havel !

Cựu Tổng thống Czech Vaclav Havel

Theo BBC, “Những lời chia buồn từ khắp nơi trên thế giới đã gửi về Cộng hòa Czech sau khi Tổng thống đầu tiên của nước này, ông Vaclav Havel, qua đời” vào ngày hôm qua, 18/12/2011 ở tuổi 75.

Đã từng là Tổng thống lâm thời của Tiệp Khắc (Czech và Slovakia) thời hậu cộng sản rồi trở thành Tổng thống chính thức đầu tiên của nước Cộng hòa Czech sau khi Tiệp Khắc được tách thành 2 nước Czech và Slovakia, trước đó Vaclav Havel là một nhà viết kịch tài ba và nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng nhất dưới chế độ cũ của Tiệp Khắc. Ông được biết đến như một chiến sỹ đấu tranh không mệt mỏi cho tự do và dân chủ của nhân dân Czech và Slovakia, là người khởi xướng “Phong trào Hiến chương 77″ và là người lãnh đạo cuộc Cách mạng Nhung  dẫn đến sự  sụp đổ của chế độ theo mô hình Soviet cũ tại đây.

Đọc tiếp

Nhân đọc hai bài viết “Gửi Tuổi Trẻ” của Huy Đức

Trên trang Anh Ba Sàm lại đang có tranh luận sôi nổi về hai bài viết của nhà báo nổi tiếng Huy Đức (*) về chuyện ông Đinh La Thăng cấm cán bộ lãnh đạo của Bộ GTVT chơi golf.

Vấn đề “thượng tôn pháp luật” mà nhà báo Huy Đức đặt ra thì “chuẩn không cần chỉnh”, nói như một còm sĩ là “nhìn xa trông rộng” thì cũng rất chính xác. Huy Đức là bậc thầy của lý luận và nói không quá là anh có thể đi giảng bài cho sinh viên không chỉ ở Việt Nam mà ở các trường đại học trên thế giới về xã hội dân sự, về hành chính công… và chính trường Việt Nam cũng rất cần một chính khách như anh. Tôi cho rằng rất nhiều người mang danh tiến sỹ, giáo sư  thuộc chuyên ngành “lý luận” của ta hiện nay chỉ đáng xách dép cho anh.

Tôi có thể phát biểu như thế mặc dù không đồng ý 100% với anh về những điều anh viết trong hai bài “Gửi Tuổi Trẻ”.

Đọc tiếp

“Văn hóa phong bì” – Phong tục hay hủ tục?

Nhân việc nhiều bệnh viện đang phát động phong trào “nói không với phong bì”, lại nhớ cách đây mấy năm, Bộ trưởng Y tế thời bấy giờ là ông Nguyễn Quốc Triệu cho rằng ngoài  khía cạnh tiêu cực  cần “phải quyết liệt lên án” thì “văn hóa phong bì” cũng là một “phong tục tập quán văn hoá đẹp” của dân tộc!

Xin được đăng lại ở đây một bài viết hồi đó của chủ blog tôi liên quan đến ý kiến này của ông Triệu. Bài viết đã cũ nhưng chủ đề mà nó đề cập vẫn còn nguyên tính thời sự cho đến ngày hôm nay và không biết đến bao giờ thì dân ta mới thôi không nói đến nữa:

Đọc tiếp

Nhân chuyện ông Trần Đăng Tuấn mở blog – Đôi lời nói thêm

Sau khi entry “Nhân chuyện ông Trần Đăng Tuấn mở blog”  được đăng lên,  nhất là sau khi Anh Ba Sàm đăng lại, tác giả bài viết đã nhận được nhiều comment trực tiếp và cũng đọc các phản hồi của đông đảo bạn đọc trên trang của Anh Ba Sàm. Tôi cũng không ngờ entry này của mình lại thu hút nhiều sự quan tâm và trở thành một chủ đề gây tranh luận sôi nổi như thế.

Đọc tiếp

Cám ơn ông Hà Văn Thịnh

Ông Hà Văn Thịnh (Ảnh: Internet)

Cách đây mấy hôm, chủ blog tôi trong một entry ngắn đã ước ao một ngày nào đó nhà báo Trần Đăng Tuấn có một lời xin lỗi chính thức đến TGM Ngô Quang Kiệt về những bình luận có tính quy chụp và cay độc đối với ông Kiệt thể hiện qua bài một bài viết trước đây của nhà báo này. 

Hôm nay thì xin được ngả mũ cúi đầu để bày tỏ lòng kính phục đối với  Giáo sư Hà Văn Thịnh, người vừa có bài viết “Xin Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ”. Tôi vẫn hy vọng có ngày được ngả mũ cúi đầu như thế trước ông Trần Đăng Tuấn.

Xin trân trọng đăng lại bài viết này của GS Hà Văn Thịnh:

Đọc tiếp