“Văn hóa phong bì” – Phong tục hay hủ tục?

Nhân việc nhiều bệnh viện đang phát động phong trào “nói không với phong bì”, lại nhớ cách đây mấy năm, Bộ trưởng Y tế thời bấy giờ là ông Nguyễn Quốc Triệu cho rằng ngoài  khía cạnh tiêu cực  cần “phải quyết liệt lên án” thì “văn hóa phong bì” cũng là một “phong tục tập quán văn hoá đẹp” của dân tộc!

Xin được đăng lại ở đây một bài viết hồi đó của chủ blog tôi liên quan đến ý kiến này của ông Triệu. Bài viết đã cũ nhưng chủ đề mà nó đề cập vẫn còn nguyên tính thời sự cho đến ngày hôm nay và không biết đến bao giờ thì dân ta mới thôi không nói đến nữa:

Đọc tiếp

Điểm sử thấp có phải là “thảm họa”?

Bài viết sau đây là để hoàn thiện cho entry trước với tiêu đề Điểm sử thấp chưa phải là “thảm họa”!  với cách hành văn thay đổi chút ít để phù hợp với hình thức của một bài báo. Bài viết này đã đăng trên BBC ngày 8/8/2011. Nếu quý bạn đọc nào có nhã ý đăng lại, xin dẫn nguồn theo đường link của BBC như sau: 

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2011/08/110808_history_students_comments.shtml

HH

Đọc tiếp

Tổ quốc và Nhân dân đời đời ghi nhớ và tôn vinh các Anh

DANH SÁCH ANH HÙNG LIỆT  SĨ HẢI QUÂN VIỆT NAM TẠI  HOÀNG SA NGÀY 19/1/1974

(Toàn bộ danh sách các liệt sỹ này do còm sỹ  quykhanhQuy cung cấp trên trang Anh Ba Sàm)

1/HQ trung-tá Ngụy văn Thà Hạm trưởng
2/HQ thiếu-tá Nguyễn thành Trí Hạm phó
3/HQ đại-uý Huỳnh duy Thạch Cơ khí trưởng 63 A 702 639
4/HQ Đại-uỳ Vũ văn bang 66 A 702 337
5/HQ Tr/uý Phạm văn Đồng 67 A 701 990
6/HQ Tr/uý Ngô chí Thành 68 A 702 453
7/HQ Tr/uý Vũ đình Huân 69 A 703 058
8/Thượng sĩ nhất /TP Châu Quản nội trưởng
9/Thượng sĩ điện tử Thọ
10/Tr/sĩ quản kho Tuấn
11/Tr/sỉ giám-lộ Vương Thương
12Tr/sĩ trọng pháo Nam
13/Tr/sĩ trọng pháo Đức
14/TT/điện-tử Thanh
15/Thượng sĩ 1/cơ khí Phan tấn Liêng 56 A 700 190
16/Thượng sĩ 1 điện khí Võ thế Kiệt 61 A 700 579
17/Thượng sĩ vận chuyển Hoàng ngọc Lễ 53 A 700 030
18/Tr/sĩ 1 vô tuyén Phan tiến Chung 66 A 701 539
19/ Tr/sĩ trọng pháo Huỳnh kim Sang 70 A 702 678
20/Tr/sĩ thám xuất Lê anh Dũng 70 A 700 820
21/Tr/sĩ điện khí Lai viết Luận 69 A 700 599
22/Tr/sĩ vận chuyển Ngô tấn Sơn 71 A 705 471
23/Tr/sĩ giám lộ Nguyễn văn On 69 A 701 695
24/Tr/sĩ trọng-pháo Nguyễn thành Trong 72 A 700 861
25/Tr/sĩ trọng pháo Nguyễn vĩnh Xuân 70 A 703 062
26/Tr/sĩ cơ khí Phạm văn Quý 71 A 703 502
27/Tr/sĩ cơ khí Nguyễn tấn sĩ 66 A 701 761
28/Tr/sĩ cơ khí Trần văn Bá 65 A 700 365
29/ Tr/sĩ điện tử Nguyễn quang Xuân 70 A 703 755
30/Tr/sĩ bí thư Trần văn Đàm 64 A 701 108
31/Hạ sĩ 1 vận chuyển Lê văn Tây 68 A 700 434
32/Hạ sĩ 1 vận chuyển Lương thanh Thú 70 A 700 494
33/Hạ sĩ 1 trọng pháo Nguyễn quang Mến 65 A 702 384
34/Hạ sĩ 1 vận chuyển Ngô Sáu 68 A 700 546
35/Hạ sĩ 1 cơ khí Đinh hoàng Mai 70 A 700 729
36/Hạ sĩ 1 cơ khí Trần văn Mộng 71 A 703 890
37/Hạ sĩ 1 đoàn viên Trần văn Định 69 A 700 627
38/Hạ sĩ vận chuyển Trương hồng Đào 71 A 704 001
39/Hạ sĩ vận chuyển Huỳnh công Trứ 71 A 701 671
40/Hạ sĩ giám lộ Nguyễn xuân Cường 71 A 700 550
41/Hạ sĩ giám lộ Nguyễn văn Hoàng 72 A 702 678
42/Hạ sĩ trọng pháo Phan văn Hùng 71 A 706 091
43/ Hạ sĩ trọng pháo Nguyễn văn Thân 71 A 702 606
44/ Hạ sĩ trọng pháo Nguyễn văn Lợi 62 A 700 162
45/Hạ sĩ cơ khí Trần văn Bây 68 A 701 244
46/TT1/trọng pháo Thi văn Sinh 72 A 703 309
47/Hạ sĩ cơ khí Nguyễn văn Đông 71 A 703 792
48/ Hạ sĩ phòng tai Trần văn Thêm 61 A 701 842
49/Hạ sĩ cơ khí Phạm văn Ba 71 A 702 200
50/Hạ sĩ điện khí Nguyễn ngọc Hòa 71 A 705 756
51/Hạ sĩ điện khí Trần văn Cường 72 A 701 122
52/Hạ sĩ phòng tai Nguyễn văn phương 71 A 705 951
53/Hạ sĩ phòng tai Phan văn Thép 70 A 703 166
54/TT 1 trọng pháo Nguyễn văn Nghiã 72 A 703 928
55/TT1 trọng pháo Nguyễn văn Đức 73 A 701 604
56/TT1 trọng pháo Lý phùng Qui 71 A 704 165
57/TT1 vô tuyến Phạm văn Thu 70 A 702 198
58/TT1 phòng tai Nguyễn hữu Phương 73 A 702 542
59/TT1 thám xuất Phạm văn Lèo 73 A 702 651
60/ TT1 cơ khí Dương văn Lợi 73 A 701 643
61/ TT1 cơ khí Châu tuý Tuấn 73 A 702 206
62/TT1 điện tử Đinh văn Thục 71 A 704 487

63/ HQ tr/uý Nguyễn phúc Xá Trưởng khẩu
64/Hạ sĩ 1 vận chuyẻn Nguyễn thành Danh Xạ thủ
65/ Biệt hải Nguyễn văn Vượng xung phong tiếp đạn

66/HQ tr/uý Nguyễn văn Đồng
67/Thượng sĩ điện tử Nguyễn phú Hào
68/Tr/sĩ 1 trọng pháo Nguyễn đình Quang

69/ Tr/sĩ Điện khí Xuân
70/ Hạ sĩ quản kho Nguyễn văn Duyên

71/Tr/uý NN Lê văn Đơn
72/Hạ sĩ NN Đỗ văn Long
73/Tr/si NN Đinh hữu Từ
74/ Người nhái Nguyễn văn Tiến

BÁO NHÂN DÂN ĐƯA TIN VỀ SỰ HY SINH ANH DŨNG CỦA CÁC CHIẾN SỸ HẢI QUÂN VIỆT NAM TẠI TRƯỜNG SA NĂM 1988 :  (Nguồn:  Blog Mai Thanh Hải) :


MỘT SỐ HÌNH ẢNH TÔN VINH VÀ TƯỞNG NHỚ CÁC CHIẾN SỸ HY SINH TẠI HOÀNG SA (1974) VÀ TRƯỜNG SA (1988) TRONG CUỘC BIỂU TÌNH PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC  VÀ THỂ HIỆN Ý CHÍ QUYẾT TỬ CHO TỔ QUỐC QUYẾT SINH CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM TẠI HÀ NỘI NGÀY 24/7/2011

(Ảnh: Anh Ba Sàm, Nguyễn Xuân Diện và nhiều tác giả khác – đã đăng trên blog Anh Ba SamNguyễn Xuân Diện):

Tiếp bước cha anh, sẵn sàng đáp lời sông núi! - Ảnh: Lê Tuấn Anh (Blog Nguyễn Xuân Diện)

“Chỗ đấy nguy hiểm lắm!”

Cảnh sát tên Minh đạp vào mặt người tham gia biểu tình phản đối trung Quốc (Ảnh: từ internet)

Kính trọng, lễ phép với nhân dân - Cảnh sát Đức giao tiếp thân thiện với người Việt Nam biểu tình trước cổng LSQ Trung Quốc tại Hamburg (Ảnh: Blog GOCOMAY)

Hôm nay trên trang Anh Ba Sàm đăng nội dung một email được gửi từ  Đức của một người phụ nữ có lẽ là Việt Kiều kể chuyện đứa con chị đã hoảng sợ như thế nào khi nhìn thấy hình ảnh một thanh niên trong tình trạng không còn khả năng tự vệ bị một viên cảnh sát đạp thẳng vào mặt chỉ vì “tội” đi biểu tình để thể hiện lòng yêu nước và phản đối Trung Quốc xâm lấn lãnh thổ.

Có lẽ ai bất cứ ai là người Việt Nam biết tự trọng cũng cảm thấy một nỗi đau đớn và xấu hổ khi đọc đoạn đối thoại sau giữa hai mẹ con:

Ở đâu hở mẹ? Ở đâu mà cảnh sát lại giẫm lên mặt người YÊU NƯỚC thế?

- Ở Việt Nam con ạ.

Cháu la lên:

- Việt Nam? Có phải Việt Nam mà mẹ nói nghỉ hè mình sẽ đi không?

Tôi ôm cháu vào lòng, giọng chùng xuống:

- Ừ, con ạ.

Cháu giằng vội khỏi vòng tay mẹ, hoảng hốt:

- Không, con không đi nghỉ hè ở đấy đâu, chỗ đấy nguy hiểm lắm, mẹ cũng đừng đi…

Có lẽ trong đầu óc non nớt của một đứa trẻ hầu như chỉ sống trong một môi trườngvăn minh, thì hình ảnh các chú các bác cảnh sát chắc hẳn phải là rất tốt đẹp, là biểu tượng của sự an toàn, là sự bảo vệ đáng tin cậy nhất đối với những người như em khỏi bất kỳ mối nguy hiểm nào. Vì thế mà em mới hoảng hốt như thế khi thấy ở một xứ  sở nào đó lại có chú cảnh sát hung dữ như vậy!  Có lẽ nếu người mẹ giải thích khác đi, rằng cái kẻ đang đạp vào mặt người thanh niên kia là một tên tội phạm sẽ bị trừng trị thì cháu bé đã không hoảng sợ đến như vậy. Nhưng trớ trêu thay, hành động tội phạm đó lại là của cảnh sát thì một đứa bé sống tại nước Đức như em không cần suy nghĩ gì mà đưa ra được kết luận ngay lập tức, rằng “chỗ đấy nguy hiểm lắm”!(*)

“Chỗ đấy nguy hiểm lắm!” -  Trẻ con là những người thật thà nhất. Vì vậy phát biểu ấy của một đứa bé phải được coi là một thông điệp chính trị nghiêm túc về một sự hoảng hốt rất chính đáng mà những người lãnh đạo ở cấp cao nhất của Nhà nước Việt Nam không thể xem thường!

HH

————————————————————————————————-

(*) Giáo sư  Chu Hảo cũng dùng cụm từ  “nguy hiểm” để bình luận về sự kiện này khi ông viết:

“… Nó (hành vi đạp vào mặt người của viên cảnh sát) hết sức nguy hiểm là bởi vì, nếu chúng ta không kiên quyết ngăn chặn thì lực lượng an ninh vẫn tự khẳng định là “vì dân, của dân” sẽ trở thành lực lượng đàn áp nhân dân một cách thô bạo. Sự đàn áp này khêu ngòi và kích động các hành động bạo lực, có nguy cơ gây mất ổn định chính trị-xã hội vào đúng lúc, hơn bao giờ hêt, chúng ta cần sự ổn định chính trị và đồng thuận xã hội để bảo vệ và phát triển đât nước trong tình hình nóng bỏng hiện nay
Nó hết sức nguy hiểm còn bởi vì, qua hình ảnh này, toàn thế giới đang nhìn ta nghi ngại: liệu có nên làm bạn với một chính quyền có lực lượng an ninh đối xứ tệ hại như vậy với nhân dân mình?…”  
Xem thêm: Hình ảnh nhân viên an ninh giật cờ Tổ quốc từ tay người dân biểu tình và vo viên lại  (Video Clip do nhà văn Phạm Viết Đào quay ngày 17/7/2011):

 

 

 

 

 

 

Từ bài viết của Đỗ Ngọc Bích – xin đừng tạo thêm những vết thương

Trong những ngày tháng  Tư lịch sử này, thật vừa buồn lại vừa tức giận khi đọc phải bài viết của 1 tác giả có tên là Đỗ Ngọc Bích trên trang BBC tiếng  Việt.

Đại đa số mọi người, cũng như tôi, đều cho rằng ĐNB đã thiếu những kiến thức xã hội sơ đẳng khi “kiến giải” những vấn đề lớn liên quan đến lịch sử, dân tộc và quốc gia. Thiết nghĩ không cần phải nói nhiều thêm về  điều này ở đây khi mà  những bài viết của rất nhiều bậc trí thức và học giả có uy tín đã phân tích khá đầy đủ, trong đó có những bài học chứa đựng những kiến thức về xã hội và lịch sử tối thiểu mà tác giả là những bậc thầy thực sự đã phải mất công dạy lại cho một cô học trò đã dốt lại còn ăn nói liều mạng.

- Đọc tiếp>

Hãy yêu nhau đi… (*)

Hãy yêu nhau đi khi rừng thay lá
Hãy yêu nhau đi giòng nước đã trôi xa
Nước trôi qua tim rong đầy trí nhớ
Ngày mãi mong chờ ngày sẽ thiên thu…

…Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối
Dù vẫn biết mai đây xa lìa thế giới
Mặt đất đã cho ta những ngày vui tới
Hãy nhìn vào mặt người lần cuối trong đời…

(TCS – 1970)

Những ngày này, khi nghe lại những ca từ trên từ bài hát “Hãy yêu nhau đi” của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, trong tôi lại ngập tràn 1 cảm giác khó tả, thấy sao mà thương mình, thương người, thương đất nước mình đến thế…Không biết có phải vì tôi “hơi bị sến” hay là người quá mơ mộng?

- Đọc tiếp>

Nghĩ về đất nước

Bạn có những mong ước gì cho đất nước trong năm mới 2010 và những thập kỷ tiếp theo? Còn chủ nhân blog này thì xin chia sẻ những mong ước giản dị mà khắc khoải của 1 trong những người anh của mình hiện đang sống tại Ba Lan thể hiện trong bài thơ của anh – NGHĨ VỀ ĐẤT NƯỚC – Bài thơ cũng đã được đăng trên tờ Quê Việt, một trong những tờ báo của cộng đồng người Việt tại Ba Lan.

Xin phép tác giả được đăng lại bài thơ ấy ở đây như là bài viết đầu tiên trong năm 2010 trên blog này để lấy may và cũng hy vọng nhận được sự chia sẻ của tất cả bạn bè thân mến:

Đất nước trên tấm họa đồ núi sông tươi đẹp
ba ngàn cây số biển xanh bao quanh hình chữ S.
Đất nước từ ngàn năm trước sử sách còn ghi công lập quốc
Bờ cõi mở mang
Và Tiên liệt chưa bao giờ lùi bước trước xâm lăng.
Đất nước ở tuổi ấu thơ trong nôi đậm lời ru của mẹ
trang sách học trò bay bổng những ước mơ
Đất nước vào thời bom đạn
Hầm trú ẩn, mũ rơm, sơ tán
Chiến tranh đâu phải trò chơi
Vững đứng trên bục giảng giữa hai lần báo động bom rơi.
Đất nước năm tháng tha hương lăn lộn giữa thương trường
nắng mưa tuyết giá kiếm đồng bạc đổ mồ hôi vẫn ngóng về quê mẹ
Đất nước khi tuổi về già
ước mơ hội nhập thế giới văn minh mong chờ tự do phát triển, dân chủ, hòa bình
Và vĩnh viễn thoát bàn tay đại bá.

Hà Minh Hiển (gửi từ Ba Lan)

Có nên kiểm soát cả niềm vui?

Trên 1 số blog và diễn đàn đã có nhiều người gửi lời chúc mừng đến blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nhân việc Chị vừa được trả tự do.

- Đọc tiếp>

Mục tiêu xây dựng nền văn hóa mới đã bị coi nhẹ?

Nội dung chính bài viết sau đây đã đăng trên VietNamNet cách đây khá lâu. Nhưng tác giả tự nhận thấy chủ đề này vẫn còn mang tính thời sự và được bàn luận sôi nổi tại nhiều diễn đàn nên xin đăng lại ở đây để các bạn tham khảo.

Tuy nhiên tác giả sẽ rất hạnh phúc nếu nhận được những phản biện xác đáng và có tính thuyết phục chứng minh những điều tác giả nói trong bài viết này đến bây giờ đã không còn đúng nữa.

- Đọc tiếp>

Luận bàn như thế là nhẫn tâm! (*)

(Bài đã đăng trên Tuần Viet Nam)

Cách đây mấy năm có 1 thanh niên Hàn Quốc tên là Kim Sun-il bị bọn khủng bố ở Iraq bắt cóc rồi giết hại bằng cách chặt đầu. Trong khi cả thế giới, trong đó có giới báo chí ngoài nước bày tỏ sự căm phẫn trước tội ác của bọn khủng bố và xót thương người thanh niên vô tội thì  một trang báo mạng nổi tiếng ở Việt Nam lại mở một diễn đàn mà ở đó người ta đặt lên bàn cân để so sánh cái chết của nạn nhân người Hàn nọ với cái chết của những người Iraq vì bom đạn gây ra. Trong cái diễn đàn ấy, trong khi đa số những người tham gia đang cố gắng chứng tỏ họ có thừa những hiểu biết uyên bác về chính trị, về thời cuộc, về thế giới, thì tôi cũng thấy ở họ một lỗ hổng khổng lồ về văn hóa,  một sự vô cảm đến lạnh lùng khi không có lấy một dòng bày tỏ nỗi xót thương đối với người bị giết hại hay thông cảm với gia đình nạn nhân . Thay vào đó là những lý luận rất “sắc bén”, rất “chính trị” cho rằng cái chết của người thanh niên Hàn Quốc này làm sao so sánh được với những cái chết của những người Iraq,  rằng chết vì bị cắt cổ cũng chưa là gì  so với những cái chết vì bom đạn…

- Đọc tiếp>