Hoài niệm
17/01/2010 2 phản hồi
Vào trang blog của 1 nhà văn nổi tiếng thấy người ta bình loạn về mấy giải thưởng thơ mà người thì bảo là thơ, kẻ thì bảo phi-thơ, phản-thơ hay giết-thơ. Đọc hết mấy “bài thơ” rồi tất cả các “còm” thì thấy đầu óc muốn nổ tung lên. Thôi đành quay về với thơ của Mẹ. Và thơ Mẹ thì đối với con đúng là Thơ Thứ Thật. Và cả cuộc đời Mẹ cũng là 1 bài thơ, khi thì tươi mát dịu dàng, khi thì đau đớn, buồn tủi, có những lúc lại như tiếng reo vui để rồi kết thúc bằng sự trầm lắng đầy suy ngẫm trong cái Thiền của Phật.
Có những bài văn bài thơ rất hay của thiên hạ con đã từng đọc và cái hay ấy lại còn được nâng lên bằng những lời bạt, lời tựa có cánh của những người nổi danh. Riêng con chỉ là 1 gã vô danh nhưng chắc Mẹ nơi chín suối sẽ cảm thấy không gì hạnh phúc hơn khi MẸ HÁT CON… KHEN!

Phản hồi gần đây