Hạ Đình Nguyên – “Anh hãy ngồi xuống đây!”

HH – Cuộc chiến đầy “xương tan máu rơi” cùng “lòng hận thù ngất trời” (lời ca trong bài hát “Giải phòng miền Nam”) đã lùi xa hơn 30 năm. Nhưng đến bao giờ sự chia rẽ và thù hận trong lòng người Việt, trong đó có hàng triệu đồng bào xa xứ mới thực sự chấm dứt? Bao giờ nhân tâm mới thực sự thu về một mối? Đất nước đã thông nhất nhưng bao giờ lòng người mới thống nhất?

Trong một entry cũng trên blog này, chủ blog này đã viết:

“…  Sự thật là thù hận, chia rẽ đã quá thừa đối với dân tộc này rồi. Cái còn thiếu, thiếu nhiều lắm, là sự bao dung, là tình thương yêu, là lòng nhân ái… Nếu người ta cứ thề không đội trời chung, cứ muốn đuổi nhau đi, cứ ghét nhau như đào đất đổ đi, cứ quăng vào mặt nhau những lời lẽ như mũi tên hòn đạn… thì muôn năm đất nước này, dân tộc này  cũng chẳng thể mở mày mở mặt được với thiên hạ nếu không nói là sẽ bị thôn tính từ những thế lực thâm hiểm ở bên ngoài.

Hãy để cho con cháu chúng ta nhìn nhau với ánh mắt yêu thương, trên đất nước này cũng như ở bất kỳ đâu mà chúng đến, để chúng được ngẩng cao đầu, nắm chặt tay nhau mà đón nhận ánh sáng văn minh của thời đại hơn là tiếp tục bị nhấn chìm trong sự tối tăm thù hận của cha ông chúng.”

Xin được đăng lại dưới đây câu chuyện sau của tác giả Hạ Đình Nguyên, một câu chuyện mà tôi tin rằng tất cả những ai vẫn còn có chung một tình tự  dân tộc không thể không cảm thấy một nỗi cảm thương chung cho nhau, và cho cả đất nước trong một hoàn cảnh lịch sử  có một không hai này của dân tộc…

HH

————————————————————————————————-

Đọc tiếp

Từ bài viết của Đỗ Ngọc Bích – xin đừng tạo thêm những vết thương

Trong những ngày tháng  Tư lịch sử này, thật vừa buồn lại vừa tức giận khi đọc phải bài viết của 1 tác giả có tên là Đỗ Ngọc Bích trên trang BBC tiếng  Việt.

Đại đa số mọi người, cũng như tôi, đều cho rằng ĐNB đã thiếu những kiến thức xã hội sơ đẳng khi “kiến giải” những vấn đề lớn liên quan đến lịch sử, dân tộc và quốc gia. Thiết nghĩ không cần phải nói nhiều thêm về  điều này ở đây khi mà  những bài viết của rất nhiều bậc trí thức và học giả có uy tín đã phân tích khá đầy đủ, trong đó có những bài học chứa đựng những kiến thức về xã hội và lịch sử tối thiểu mà tác giả là những bậc thầy thực sự đã phải mất công dạy lại cho một cô học trò đã dốt lại còn ăn nói liều mạng.

- Đọc tiếp>

Gửi bạn

Bên ven bờ Hiền Lương, chiều nay ra đứng trông về…

Bạn thân mến,

Bạn viết cho mình khen rằng hiếm có ai giữ được một thái độ khách quan và chừng mực như thế. Quả thật mình không thích những gì cực đoan. Có lẽ vì thế mà giọng điệu của mình “chừng mực” chăng?

Nói vậy thôi, nhưng nhiều lúc tự ngẫm lại  cũng thấy có lẽ mình vẫn còn “khách quan” hay “chừng mực” được cũng có thể là do gia đình mình hay bản thân mình không có những ân oán, nợ xương, nợ máu với bất kỳ ai. Gia đình mình không ai bị xử bắn hay bị tịch thu tài sản thời cải cách ruộng đất hay cải tạo thương nghiệp ở miền bắc mà cũng không có ai bị xử trảm vì cái Luật 10/59 ở miền nam một thời. Còn ân huệ thì trước hết mình phải nói đến bố mẹ. Nếu mình không được bố mẹ nuôi dưỡng cho ăn học tử tế để được như hôm nay thì không biết chừng mình đã thành kẻ đầu đường xó chợ dù là dưới chế độ nào.

- Đọc tiếp>

Thương lắm!

Tình cờ lạc vào blog của một “nhà biên khảo – văn chương” và đọc được một bài viết trong đó tác giả có đề cập đến 2 chữ “văn hóa”, đồng thời có ý biểu dương một trường hợp có ông cụ đã gần đất xa trời mà còn quyết từ mặt đứa con trai chỉ vì cái chuyện bất đồng niềm tin. Vậy nên tức khí viết cái entry này, và cũng là cái “còm” cho bài viết của “nhà biên khảo” nọ:

- Đọc tiếp>